Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 24/04/2026 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Văn nghệ

Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc

Ngọn lửa

04/10/2023 lúc 15:19






N





hững bước đi như chạy, thật dài. Những bước đi đểnh đoảng như bơi trong không gian, như mười năm nay mới lại được đi. Hành lang nhà tù đầy ắp tiếng kêu gọi, tiếng cười, tiếng khóc, mừng tủi. Cửa khám mở tung, các buồng giam mở tung, xiềng xích đã bị phá tung.
Tự do rồi. Tự do đến thật rồi. Xung quanh chỉ toàn đồng chí, những khuôn mặt thân yêu võ vàng mờ tỏ, những đôi vai so gầy ốm yếu, những đôi mắt thâm quầng chứa chan hy vọng. Đồng chí, đồng chí, các đồng chí chúng ta ơi, tôi ơi, tất cả ơi.
Khoảng trời mùa hạ xanh vời vợi, xanh tới vô cùng. Đất đảo nóng ran như vừa được hun thêm lửa. Rặng bàng bên đường xòe tán rộng, đàn vạc vỗ cánh rào rào trong lùm lá.
Bao nhiêu lần chúng đã giải anh đi con đường này, bao nhiêu lần bàn chân rớm máu của anh cảm thấy mặt đất nguội lạnh như đá. Chỉ có trái tim anh là nóng. Những ngày ấy chỉ có trái tim là vẫn sống nguyên vẹn, nó đập, nó thở và nó nâng bước cho anh.
Biển xanh đến nhức mắt. Những đợt sóng trào lên bờ đá, tung bọt. Bao nhiêu đêm anh đã lắng nghe tiếng sóng vỗ ngoài này, trằn trọc không sao chợp mắt nổi. Muỗi như trăm ngàn mũi kim độc ác châm khắp người, xà lim buốt thấu xương, bốn bức tường vắng lặng. Tiếng giày đinh của tên lính gác gõ lộp cộp bên cửa sổ hẹp. Tiếng sóng, tiếng sóng ào ào dội tới anh, vuốt ve anh, mài sắc ý chí anh.
Không phải một mình anh, các đồng chí của anh cũng đang đi ra bờ biển. Mặt người đều sáng hồng lên, ngời ngời...

Viên kim cương biển

04/10/2023 lúc 15:19






T





án gẫu đúng là vô bổ. Những ông bố, bà mẹ thường đe con đang ít tuổi:
- Chỉ có mất thì giờ với những chuyện ba lăng nhăng. Họ nói cũng có lý nhưng kể ra không phải là tất cả. Tôi đã gặp một buổi tán gẫu thú vị ở những người đã lớn tuổi.
- Tán gẫu thường là không có chủ đề tập trung. Anh nói chuyện này người nói chuyện kia, cốt để cho vui khi rảnh rỗi. Cũng có lúc hăng lên, nhất là khi có chút mồi, chút rượu, thậm chí có lúc choảng nhau vì một ý kiến bất đồng. Rượu vào, lời ra, hình như lúc ấy mọi sự thật được phơi bày. “Trà tam” thì không nói nữa, là tâm tình, là thanh nhã, sâu lắng, “rượu tứ” thì dễ sinh chuyện, mà chắc cũng là để can nhau nếu có ai nổi cơn thịnh nộ, cho nên ít có người uống rượu một mình, vì biết “lời ra” với ai! (Trừ nhà văn, nhà thơ – xin lỗi nếu không chính xác!)
- Vùng tôi là một vùng sâu, xa giới tuyến. Thời chống Pháp thì thanh niên đi bộ đội nhiều, và tham gia du kích dân quân. Nhưng sau đến thời Mỹ - ngụy do chúng bắt lính, nên có nhiều ngụy binh, bởi vì cũng khó cho lớp thanh niên, không phải ai cũng đã hiểu được cách mạng, hay thoát khỏi vùng kìm kẹp của chúng. Hơn nữa, cha anh họ phần lớn đã đi tập kết, và ngọn lửa cách mạng chưa phải đã giữ nguyên mạnh mẽ được.
Chính vì thế mà sau giải phóng thống nhất đất nước, lớp ngụy binh đông đảo ấy đã trở về làng làm ăn sinh sống. Họ thành những người công dân bình thường vì họ cũng là những nông dân từ trước. Họ lại gắn chặt với ruộng đồng, cưới xin, giỗ chạp cùng bà con, làng xóm, bạn bè. Có dịp thưa việc đồng áng, cũng bù khú chén chú, chén anh – con người mà! Còn một số có chút chức quyền, sĩ quan thì đã tách sang Mỹ với cái mác H.O. Số đông ra đi cũng là bất đắc dĩ, nhưng những năm sau này, họ cũng trở về thăm viếng quê cũ, kể cả giúp đỡ bà con dòng họ khó khăn. Không quên gốc là quý rồi. Cho nên cũng không đáng kể một số ít bất mãn, hám tiền, nên từng tìm lối vượt đất, vượt biển!...

Cánh đồng trắng nắng chang

04/10/2023 lúc 15:19






T





hị xã những ngày sang hè nóng nực như chảo bắp rang. Ai giỏi chịu đựng lắm cũng không khỏi thốt lên một câu chửi đổng trời: “Nắng chi nắng dữ rứa ông?”. Căn phòng của vợ chồng Sanh nằm khuất sau hẻm, bao quanh là những ngôi nhà cao chắn hết gió. Muốn tìm một chút gió trời chỉ có chạy ra ngoài đường chính, nơi ấy hai bên vỉa hè sẵn những gốc bằng lăng vào kỳ xanh lá.
Nắng quá ăn không nổi, không thèm ăn. Người ta kêu ca lên vậy. Kêu thì kêu, thời tiết vẫn bám vào cái ngưỡng bốn mươi độ xê. Không ăn nổi hay không thèm ăn nhưng chắc chắn vẫn phải ăn. Nghĩa là người ta chẳng thể bỏ dở công cuộc kiếm cơm của mình. Sanh cởi áo ra vắt sau vai ghế. Hắn mặc độc một cái quần đùi mà nãy giờ mồ hôi chảy xuống ướt hết viền lai quanh chỗ thắt lưng. Đánh vật với chữ. Nói nghe có vẻ bạo lực. Nghề văn vốn tao nhã, người xưa bảo luyện chữ. Nhưng giữa thời buổi kinh tế thị trường, chữ nghĩa là tiền. Ai ai cũng viết, từ những người được đào tạo bài bản về văn chương đến kẻ rỗi rãi viết chơi đều muốn có tên trên mặt báo. Viết để bán lại càng khó, phải viết cho hay mới chen được vào một phần “đất” trên báo. Như thế không đánh vật thì là gì?
Hôm qua biên tập viên một tờ văn nghệ địa phương gọi cho Sanh, bảo chú có cái truyện nào mới viết gửi cho anh đăng vào số này nhé! Gửi gấp, ba ngày tới phải có đấy. Sanh OK ngay không lưỡng lự. Viết một cái truyện để đăng báo tỉnh không quá khó, cỡ trên dưới hai ngàn chữ hắn gõ một tối là xong ngay, chỉ cần một ý tưởng nào đó lóe lên là đặt tay lên bàn phím gõ thôi. Nhưng đấy là chuyện ngày Sanh còn sinh viên, còn từ bữa lấy vợ, chữ nghĩa cứ rủ nhau trốn đi đâu mất. Nhiều khi ngồi cả buổi chẳng gõ hết một trang giấy. Hắn nhớ lại lời khuyên của ai đó. Rằng trong mọi nghề thì có vợ có chồng chung tay mới nên, riêng nghề văn ngược lại. Có gia đình rồi khó viết lắm. Sự cô đơn làm nên nghề văn. Viết là lúc yên tĩnh được đẩy lên cao độ, cần một không gian và phải có cảm giác mình bị bỏ rơi giữa sa mạc. Khát khao, muốn uống ực một ngụm chữ, thèm tìm thấy con đường dẫn về đích, giống như nhà văn muốn lần đến một cái kết khiến người đọc sung sướng thỏa mãn...

Không thể mở cửa hậu

04/10/2023 lúc 15:19






S





áng, chiều nào cũng vậy, ông ngồi ở vườn “thượng uyển” sau biệt thự. Biệt thự của ông có hai mặt tiền. Phía trước đại lộ thành phố, phía sau đường ô bàn cờ. Vườn nhà ông có ba tầng hoa lá, trên cao là hoa cổ thụ, tầng trung là hàng chục loại phong lan quý, tầng trệt cúc, mai, địa lan… Tất cả đều là báu vật. Chậu mai “ngàn mắt ngàn tay” kia là quà tặng của phó phòng nghiệp vụ trước ngày lên chức trưởng phòng. Giò phong lan ngũ sắc là của một hiệu trưởng xin kéo dài tuổi về hưu lên một năm nữa. Cây hoa sữa là của ông già phường Năm xin cho con vào nghề. Bộ bàn ghế đá trắng là của trưởng phòng tổ chức, được sản xuất ở làng chạm khắc đá Ngũ Hành Sơn. Bộ ấm trà cung đình ông đang dùng là của một người cha xin cho con chuyển dạy từ miền núi về thành phố. Một con rồng uốn mình quanh ấm, cái đuôi cong vòng thành quai, cái đầu há ra thành vòi, men sứ ủ lửa trăm năm nhiều màu sắc. Vườn cảnh của ông ngăn cách với lề đường bằng một bức tường lửng, nối cao lên phía trên là hàng rào mắt cáo bằng lưới thép B40. Chỉ có một cánh cửa sắt nhỏ thông ra đường đủ lối cho một người đi. Ngày ông còn đương chức, cánh cửa chỉ mở mỗi khi có họp kín với một tay chân thân cận nào đó. Từ ngày về hưu đến giờ cánh cửa chỉ đóng im ỉm vì chẳng ai bấm chuông.
Ông ngã người trên chiếc đệm mút Japan êm ái nhưng lòng không yên ổn. Sự cô độc đến với ông đột ngột như một cơn gió mát bất ngờ bị hai cánh cửa phòng sập lại, chặn đứng. Khi quá thừa thải sự dịu ngọt của tiếng người ông thích tiếng chó, tiếng chim. Bây giờ khát tiếng người tri kỹ, ông lại chán chúng. Ông cần tiếng người tâm sự chứ không phải tiếng ư ử, chít chít. Bà osin không hiểu vì sao những con vật ông chăm bẵm là thế, bây giờ dứt khoát dắt khỏi, xách đi, trước khi ông ra vườn uống trà, ngã người trên ghế mút. Hôm nay ông pha ấm trà cuối cùng của gói trà “Bạch tuyết núi đá thắt cổ bồng” do một đệ tử đi tham quan Trung Quốc mang về tặng...

Mùa mưa ở Chili

04/10/2023 lúc 15:19






V





ĩnh gọi cho tôi “Tịnh sinh con trai rồi! Sơn Ý, Sơn Ý!... Anh có lỗi với em”. Tôi cứng cỏi “Anh nói vậy không thấy có tội với đứa trẻ à! Gắng chăm sóc tốt cho chị Tịnh và cháu”, tôi dập máy nằm vật ra giường, khóc ròng.
Bây giờ tôi lại nằm đung đưa trên ghế mấy cũ, hút shisha và nhả khói lên giỏ mười giờ đang đơm nụ. Nắng rụt rè lan đến đầu gối tôi. Tôi sẽ trở về nơi ấy để nhìn mặt đứa bé xem có giống Vĩnh không? Tôi sẽ ra sông giặt tã và tiêu khiển bằng cách ngắm đàn cá mương nhảy lên đớp nhẹ vào ngón tay? Ở Chili đang là mùa mưa. Tôi sẽ đốt vỏ bưởi, lá vằng, gừng và lá khế để xông cho mẹ con chị Tịnh? Tôi sẽ thức để xoa lưng cho thằng bé nếu nó ọ ẹ suốt đêm? Không. Tôi chẳng việc gì phải về lại Chili, cái lâm thôn ẩm ướt và tẻ nhạt ấy.
Tôi xếp đặt luôn tất cả những thứ cần thiết vào ba lô, với một đôi giày ấm áp ở bên đặt bên cái ghế mây rồi chẳng hiểu mình làm thế để làm gì. Tôi vừa bước chân ra phố thì trời nổi dông, tối sầm lại. Tôi cố đi thật nhanh và ào vào nhà trước khi mưa tới nhưng rồi khựng lại. Bên cánh cổng gỗ sơn màu xanh lá có mái che rộng, một đôi trai gái đang quấn chặt lấy nhau. Căn nhà tôi ở nằm trong vùng nguy hiểm. Cổng hơi thụt vào trong, những thân cây leo chăng kín làm cánh cổng gỗ thấp lụp xụp càng tối tăm. Tôi đành quay ngược trở lại, kéo ghế ngồi trú mưa trong quán bánh xèo. Quẳng cái điện thoại vào ngăn kéo đầy bánh tráng, bà cô bán bánh nhướng mắt về tôi “Mưa quá nên khách cũng vãn, em gái nhỉ? Đợi tạnh rồi chị chỉ cho một chỗ, nghe nói làm ăn được lắm!”. Ô! Thế ra người ta tưởng tôi là điếm. Bé con Sơn Ý của chị Tịnh lại bị người ta tưởng là một con điếm. Chị tôi sẽ buồn biết bao!...

Khói vương lên chiều

04/10/2023 lúc 15:19






K





hi không tôi lại nhớ về hình ảnh đó. Một buổi chiều khói vương lên trên nền trời xanh ngắt. Ba ôm tôi trong vòng tay nhìn mẹ đi về phía cuối con đường. Ở đó, tôi vẫn nghe tiếng cười mẹ vọng lại. Cái ngữ đàn ông như anh trên thế gian này dễ có mấy người, đàn ông bất lực ngay cả trên giường ngủ mà cũng giành nuôi con bé. Nó đâu phải là con anh.
Còn nhớ khi ấy tôi khóc, không phải vì mẹ ra đi hay ba ở lại, cũng không phải chuyện đàn ông đàn bà trong thế giới của những người lớn tuổi như mẹ, như ba. Tôi sợ đám khói bốc ra từ đụn lửa buồn heo hút. Ba đem tất cả những vật dụng có chung hai tiếng vợ chồng ra đốt. Một chiếc chiếu ba mẹ dùng mấy năm nay, cái gối đôi có hình hai con bồ câu nâng trái tim hồng lên trên một cái nền hoa tím. Rồi quần áo của ba, cả cái quần đùi ba cũng đem quẵng vào lửa. Lúc ấy lòng ba chắc đã cháy rồi, ngùn ngụt với lửa hận và yêu. Nếu không có tình yêu chắc mắt chiều ba không buồn đến vậy, sau này ánh mắt đó thoảng tỉnh từ giấc mơ. Ba gọi Hương ơi rồi nằm sấp người xuống chiếu. Kiểu này là ba hận chính mình nữa rồi, ba hận người đàn ông không thể quên đi người đàn bà phụ bạc ngay cả trong giấc ngủ. Lúc đó tôi thấy người ba dài ra, tóc ba rối bời và cánh tay ba dài nghi ngút. Nhưng rồi không với tới được chân trời hạnh phúc. Mầu khói đắng ấy vương vào chiều như bức màn tình yêu chuyển sang mầu hoang nát. Tôi cũng nghe chiều cựa quậy những nỗi đau tôi, một đứa con có cha thì mất mẹ. Một đứa bé có mười mấy tuổi đầu đứng nhìn hạnh phúc tan vào mây. Và nữa, tiếng cười của mẹ cứ bám riết tôi suốt một con đường người...

Mê cờ

04/10/2023 lúc 15:19






T





ôi có người hàng xóm mê đánh cờ. Lão bảo: Phải coi đây là chiến trường vì nó có đủ: Sông ngòi, quân tướng, xe pháo, ngựa voi. Bởi vậy không nên để trong nhà mà phải mang ra đầu ngõ, nơi có bóng râm, gió lộng. Dù pháo nổ ầm ầm, vó ngựa khua chan chát, quân lính reo hò ầm ĩ thì cũng không ảnh hưởng đến ai.
Thế là chiều nào cái ngõ của xóm tôi cũng đều tấp nập đông vui. Thực ra trong thôn cũng có mấy bàn cờ nhưng thua xa bàn cờ của lão. Lão kể về lai lịch của nó: Ngày kháng chiến chống Pháp lão là Vệ quốc quân. Lão làm y tá, chức vụ tiểu đổi trưởng. Đơn vị lão đóng quân tại một vùng dân tộc Mường ở Thanh Hóa. Ngôi nhà sàn của trưởng bản rộng rãi. Đàn bà ngủ trong buồng. Đàn ông và lính tráng nằm trên sàn rồi kéo chăn trùm kín đầu mà ngủ. Một đêm sau phiên gác lão lên sàn gọi người thay ca. Lão gãi gãi vào một cái đầu bù xù:
- Dậy! Dậy!
- Sao lại phải dậy?
- Dậy đi gác
- Sao lại phải gác?
- Ơ! Đồng chí này lạ nhỉ? Đồng chí tên gì?
- Tôi tên là ông chủ...

Những mùa hoa muống biển

04/10/2023 lúc 15:19






B





a người ngồi khá lâu trước các vạt muống biển đang ra hoa mùa này từ lúc bóng nắng đổ trên ngọn dương đến lúc bóng nắng chếch dần sang doi cát áp biển. Từ lúc có một màu tím rực như dải thảm miên man hoa nở đến lúc những nụ hoa bắt đầu úp cánh với màu trắng đặc trưng của nó khi dần về đêm. Tháng 5 mùa này, hoa đã nở để đón những đợt gió nồm nam đi ngang, đi dọc nơi vùng đất có nhiều doi cát chạy dài đến sát chân núi Đá Bia với những cụm đá lô nhô cao thấp mọc tràn loại cây dủ dẻ cùng gai mắt mèo đan dày ngút ngát.
- Uống nghe Xuân. Người đàn ông có mái tóc bạc nhất trong ba người đang nghiêng chai rót rượu ra ly cho người đối diện.
- Lại vào mùa hoa muống biển, lại về với một ngày... Người đàn ông tên Xuân lẩm bẩm rồi với tay vào ly rượu và ngửa nhẹ cổ.
- Uống nghe Nam và rót cho Lâm.
Đó là kiểu uống đặc trưng của người miền này, cứ xoay vòng khắp lượt như gió nồm nam đổ từ biển vào, cuộn tròn đập qua mũi Điện rồi thốc tháo quay ngược sang Vũng Rô cuốn tung bụi cát vừa ngột ngạt oi nồng, vừa hanh hao rát bỏng. Gió cứ đến và đi, hoa muống biển cứ mùa gọi mùa qua bao tháng năm đổ xuống dãy Thạch Bi Sơn.
- Ngày mai đến thăm Hiên trước há…-Xuân bảo hai người...

Đức Vua... cũng sợ vợ

04/10/2023 lúc 15:19







N





goài phố, trong lốt áo Viên ngoại, Ngài đã tuyên bố: “… ta cũng không sợ vợ”. Chiều về đức Vua còn nghĩ như vậy. Nhưng chính lời tuyên bố: “ta cũng không sợ vợ” của Ngài đã dội lên chính tâm thức của Ngài gây nên một cuộc tự rà soát lại các khả năng: Phản ứng; Kiềm chế; và Thụ động… Các tình huống từng đối mặt, các hình thái xử lý… cuối cùng Ngài đã nghi ngờ chính điều đã tuyên bố.
Khi vừa bãi triều, Ngài hồ hởi bước và cung Tam phi, tìm sự thoải mái bình yên bên người phi đẹp như tiên nữ để mong tạm quên đi, tạm lắng dịu những giây phút căng thẳng trước bao nhọc nhằn của công việc triều ca, trước các quan Đại thần, trước các bản tấu. Ngài ao ước nhận từ bàn tay ngọc nữ của Tam phi chén rượu ngọt hương tình ái, tràn đầy, rơi vải xuống mặt hồ, từng gợn sóng xua đuổi lẫn nhau như cuộc đuổi bắt của thèm muốn, của khát khao rung lên rưng rức nhiều cung bậc, rộn ràng ngân lên, dội lên, trào lên niềm xúc cảm ngây ngây, vừa dạt dào, vừa dịu êm, vừa hỗn độn… Ngài cảm nhận cánh bướm cợt đùa bên hoa làm xao động lên làn da rân rân hột ốc…

Hai mặt

04/10/2023 lúc 15:19






M





ắt trắng dã thôi miên. Nanh trắng hếu đe doạ. Trời trồng người đàn bà dưới ánh trăng xanh mờ ảo. Đầu tiên là những sợi sắt cong vẹo, rồi cái lỗ trống hoác hiện ra, lệnh từ não truyền liên tục nhưng chân vẫn bất tuân, bất động. Bỗng một vệt tối sầm như trời sập. Con báo hất ngã ngửa người đàn bà thân không manh vải. Khối đen đè tấm thân trắng nõn. Nanh phập phập vào mặt nạn nhân. Bập! Rựp! Âm thanh lạnh toát xương sống ấy phát ra chính là cái kết thúc ghê rợn mà con báo dành cho người đàn bà, nó đã đớp phát tợp hết khuôn mặt. Mi rậm cong, mũi dọc dừa, đoá hoa môi luôn mang nụ cười hàm tiếu… phút chốc chỉ còn vốc thịt lẫn máu đỏ lòm. Người không còn mặt dồn sức tàn vồng nẫy lần cuối rồi cái đầu máu ngoẹo qua. Máu phun xì xì như vòi nước nén để tưới phong lan, những vòi máu phì phì yếu dần, yếu dần, vũng máu dày lên, duềnh lên, lan ra, lan ra…  
Nhận chức hạt trưởng mới được nửa năm, Tuân đột ngột trở thành một con người hoàn toàn khác lạ, từ tính cách, lời ăn tiếng nói, thái độ hành xử như người nhà trời... Và khác lạ hơn hết là Tuân cho xây thành lũy dày cao bọc quanh vườn nhà mới, ngôi nhà mà Tuân vừa tạo cho vợ bé và người mẹ già đã lú lẩn của mình. Trên toàn bộ mặt tường, Tuân cho làm lồng sắt phủ kín, chỉ thiếu cái hào sâu bên trong giống y lũy thành căn cứ địa xưa, nhưng lính tuần bên trên được thay bằng một thứ khủng khiếp hơn cả lính tuần của bất cứ thời đại nào. Một buổi sáng, người ta nghe từ chiếc lồng sắt ấy mấy tiếng kêu lảnh lói, dân làng ngước cổ, không ai tin vào mắt mình nữa: Một con báo gấm hai mặt dị kì, hai miệng, hai mũi, hai mắt, bốn cặp nanh, thân hình dài hơn thước đang trườn thoăn thoắt trên lũy thành. Con báo thấy người dừng lại, nhìn. Kinh hoàng, người người im thin thít, chết đứng, biết là trong lồng sắt nhưng với con báo hai mặt đó, những sợi sắt tám đan dày trên tường chỉ là những sợi cước mỏng manh. Điếng. Lặng. Vì đi từ hướng nào, đi đến đâu họ cũng thấy mấy con mắt trắng hếu của con báo hai mặt nhìn chằm chằm vào mình, họ ù té chạy bỏ cả gùi, bỏ cả rựa. (Nghe đâu con báo đột biến gien đó là do kiểm lâm bắt được của bọn buôn thú rừng, nhưng Tuân đã giữ lại nuôi)...

vọng phu làng cát

04/10/2023 lúc 15:19






M





ạ nói, thằng Văn đi như thế cũng đã được sáu năm rồi, tình nghĩa con dành cho nó mạ thấy không mấy ai bằng, bây chừ có người nào thương yêu thì con cứ nhận lời đi...
Mưa không nói như mạ mà vẫn ngậm ngùi buồn thương, dăng dăng từ cửa sông Linh vào, trắng xóa. Biển, gần thôi, ầm ào sóng dội dưới bầu trời chưa được thắp sáng. Màu trắng của mưa, màu trắng của cát và có lẽ cả màu trắng của những ngọn sóng vỗ bờ nữa đang hòa trộn vào nhau, nao nao trắng, trong nỗi thổn thức của người góa phụ tuổi ba mươi.
Dạ, mạ cứ để từ từ cho con nghĩ, bên con đã có mạ, có thằng Hiếu và cả chồng con nữa...cũng ấm áp lắm rồi. Con chẳng muốn gì hơn, chỉ thương mạ ngày một già yếu thêm, thằng Hiếu mồ côi cha sớm quá. Trà từ tốn trả lời mạ rồi bước đến bàn thờ thắp mấy nén hương cho người đã khuất. Người trong ảnh thờ là một thiếu úy hải quân có  khuôn mặt hiền từ, nở nụ cười nhỏn nhoẻn. Trần Văn. Đôi mắt anh như muốn nói với Trà một điều gì đấy, chân chất và trìu mến như từng đã chân chất và trìu mến với người vợ trẻ của mình...

Con chữ quay về

04/10/2023 lúc 15:19








T





ôi không ưa tính cách của người phụ nữ ấy nhưng hoàn cảnh buộc tôi phải cắp cặp đi theo. 
Tôi - một nhà văn được đào tạo hẳn hoi ở trường viết văn Nguyễn Du, một thời vang bóng, có nhiều truyện, nhiều thơ, nhiều bài báo góc cạnh. Không hiểu sao mấy năm gần đây chữ nghĩa bỏ tôi chạy mất dép. Tôi chán đời, chán cả bản thân. Ôi, cái ngiệp văn chương, không buồn, không vui, không cả lòng trắc ẩn làm sao có tác phẩm?             
Sáng nào cũng vậy, 7 giờ sáng mọi người phải có mặt ở cơ quan để đọc báo, chấm công rồi ai về phòng nấy. 9 giờ sáng, không ai bảo ai tất cả đều lục tục ra bàn uống trà. Đây là lúc cao điểm của mọi ý tưởng.  
Cơ quan tôi thuộc dạng lấy thu bù chi. Thu chủ yếu là tờ báo. Mỗi tháng một kỳ, tiền thu về không đủ để trang trải. Đồng tiền nhuận bút còm cõi đến mức cộng tác viên chán viết, tờ báo ngày càng vắng bóng cây đa cây đề. Tội nghiệp nhất là bộ phận phát hành, đôi khi như đi ăn xin. Những giám đốc thân thiết với cơ quan chúng tôi thì dễ dàng, nhưng với những nơi khác được họ đặt mua báo thuờng xuyên bộ phận phát hành phải tốn bao công sức. Tội nghiệp cô Hoa, mỗi lần xong việc, cô ấy về mồm cứ ngoai đi ngoai lại đến chục lần ”Em phải thể dục không thì sái cả mồm. Các anh, các chị có cách gì không chứ đi phát hành kiểu này em không còn sức nhai cơm được nữa”....

Thi nhân

04/10/2023 lúc 15:19






B





à chủ quầy sách béo phục phịch. Nếu bà ngồi, người ta sẽ tưởng bà không thể đứng được, càng không thể đi được vì chính sức nặng của bà. Không thèm nhìn khách, bà vừa lục lọi cái gì đó dưới hộc bàn, hỏi trống không:
- Bán sách?
Người đàn ông đứng ngoài quầy, đối diện bà, có một cơ thể đối lập: Gầy nhẵng. Đầu dài. Thân dài. Tay chân dài. Rất có thể người ta nghĩ rằng anh  thuộc loại “Dài lưng tốn vải, ăn no lại nằm”, khó tin rằng anh là một thợ nề. Nghe hỏi: “Bán sách?” anh ngạc nhiên. Anh đã nói gì đâu? Túi sách nặng, kè kè bên hông, sách chưa lôi ra khỏi bao.
Dạ!
Thơ?
Dạ, thơ!
Lại thơ. Nhà thơ làm thơ. Nhạc sĩ, họa sĩ làm thơ. Nông dân làm thơ. Bà bán nước mắm, chị bán thịt heo làm thơ. Người người làm thơ, nhà nhà làm thơ. Thơ đầy trời đầy đất. Chẳng ai mua, chẳng ai đọc...

Thực hay mơ?

04/10/2023 lúc 15:19






D





ù người người thường đóng cửa bảo nhau: cha mẹ sinh con trời sinh tính, tâm tình nàng lại có phần tương đồng với cái tên bố mẹ gửi trao: Mơ. Quả vậy, từ nhỏ đến lớn, nàng vốn dĩ đã yêu mơ mộng.
Ngày bé, nàng nghĩ ra những người bạn nhỏ, sống riêng trong thế giới của mình. Từ chú gấu Misa chuyên rơm rớm nước mắt nếu không được thường xuyên quan tâm ẵm bồng cho đến cô bạn thân – chẳng bao giờ lớn lên – Mị.
Mãi đến khi gia đình chuyển nhà, nàng buồn bã khóc lóc mãi cả nhà mới vỡ lẽ ra làm gì có cô bé hàng xóm nào tên Mị trong lời kể của con gái suốt ngày qua bên nhà cùng nhau chơi trò búp bê.
Tuổi biết yêu biết nhớ, giấc mộng về một chàng hoàng tử ghé thăm nàng đều đặn. Mỗi sáng hễ mở mắt ra thì chàng biến mất. Cả ngày nàng tiu nghỉu, bồn chồn. Nàng mong thời gian trôi mau mau, đêm nhanh nhanh ghé đến để khuya về nàng lại thiếp đi trong cơn mơ có chàng lần nữa. Trong giấc mơ ấy nàng là công chúa Mộng Mơ, sánh vai cùng chàng hoàng tử của vương quốc Ảo Ảnh.
Sau cùng nàng gặp anh, không phải trong mơ mà qua lời giới thiệu của người họ hàng. Anh tên Thực, cái tên phần nào nói lên con người vậy...

Lạc

04/10/2023 lúc 15:19






M





ặt lão có màu da chì còn xung quanh khóe mắt có màu đồng nát. Tôi không dám nhìn thẳng vào mặt lão, tôi sợ!
Tôi đi ngang qua đó mỗi trưa còn lão thì mắc võng nằm. Tôi nhìn xéo qua, hai cái đinh to tướng được đóng vào thân cây rồi đập cong trơ lại để lão mắc võng. Từ chỗ đóng đinh nhựa cây bạch đàn chảy ra tựa như là máu. Điều đó khiến tôi sợ!
Ở cạnh đó bức tường tủn mũn kiểu như tái mặt khi mỗi ngày nhìn lão. Bức tường cũng sợ!
Con đường ở đó rộng chừng mười hai mét, đường đầy lá bạch đàn, bao thuốc lá nằm dẹp lép và đường có nhiều bơm kim tiêm vứt ngổn ngang. Ở cây bạch đàn lão nằm cũng có mấy cái bơm kim tiêm đã được sử dụng cắm vào đó. Ở chỗ kim tiêm cắm vào máu cây bạch đàn trào ra, ai cũng sợ!
Nhưng có một thằng nhỏ không sợ. Nó chừng sáu bảy tuổi, mặt mày cũng đáng yêu. Nó đi chân trần đến bên lão, nó nằm vắt vẻo lên võng cùng lão rồi nó cười khi thụt vào nách lão. Nó không sợ!
Chẳng có buổi trưa nào tôi không đi qua nơi đó, cũng như lão nằm đó mỗi ngày, cũng như cảm giác về lão trong tôi không đổi. Trưa nay tôi nhìn lão, vì lão đã ngủ say. Ở bờ môi của lão có một màu xanh xám kỳ lạ. Tôi không nghĩ là có nhiều màu như thế trên khuôn mặt của một con người. Tôi không đoán được lão bao nhiêu tuổi. Có ai đoán được tuổi của con tắc kè hoa đâu. Ở ngực lão có mấy hình xăm kiểu như người ta mô phỏng về một thế giới tâm linh huyền bí. Giữa ngực có hình Pharaon, bắp chân của lão có xăm mấy từ Hán, có lẽ lão là người Hoa...

Những bậc thang màu trắng

04/10/2023 lúc 15:19






N





àng ngồi nơi cầu thang, bậc thứ hai từ dưới lên, chân để chạm xuống nền, tay trái vòng ôm bụng, tay phải chống cằm. Ở tư thế ấy, có vẻ như nàng nửa đang suy nghĩ, nửa lại thong thả. Những bậc thang màu đá trắng lạnh toát trong đêm. Trăng ngoài cửa sổ hắt vào, đổ một ít ánh sáng lên phía sau chỗ nàng ngồi, chính xác là trăng quệt một vệt chéo băng qua bốn bậc thang ở giữa. Và cũng nhờ có trăng, nên nàng bớt thấy cô đơn ngay trong căn nhà của mình. Hôm nay nàng chở bé Mầm đi chơi công viên suốt chiều, về đến nhà, ăn cơm xong là Mầm ngủ say giấc. Chỉ còn nàng, một mình nàng thức với ánh trăng đang đổ vệt trên cầu thang trắng.
Ngôi nhà xây cách đây ba năm, màu sơn tường vẫn còn mới, chỉ có một góc phía sau do ẩm nên có đám xỉ xanh nhạt. Nhưng chẳng ai để ý. Cái khiến người ta để ý nhất khi bước vào nhà là cầu thang. Màu trắng. Có người nói màu ấy sạch sẽ, có người lại không thích, bảo màu trắng buồn. Song, với nàng thì màu trắng tượng trưng cho sự thánh thiện. Và nàng có thói quen ngồi nơi thềm cầu thang ấy. Cũng vì sở thích của nàng nên chồng mới đồng ý xây cầu thang, chứ thực ra nó là phần thừa trong căn nhà một tầng này. Nàng nói với chồng, thì cứ xây sẵn cái cầu thang, để khi nào có tiền làm thêm tầng hai luôn. Đằng nào mình chả phải lên lầu, khi con nó lớn. Xây sẵn cái cầu thang để đặt cái tiền đề như thế mà phấn đấu lên được lầu...

Những mảnh vỡ

04/10/2023 lúc 15:19






Đ





êm đã khuya, nó một mình ra chỗ giếng nước, cởi từng chiếc cúc áo, thận trọng, nâng niu. Treo chiếc áo con mỏng dính lên cái cọc có chiếc đinh rỉ, nó nhìn xuống ngực mình, ngắm nghía, thẹn thùng. Ánh trăng hắt vào làm da nó trắng ngần, mát rượi. Nó sờ sờ, nắn nắn, ấn ấn rồi đan chéo hai tay choàng lên vai. Một làn gió thoảng qua làm nó rùng mình. Nó gài áo lại, chiếc áo con vẫn treo ở đấy. Nó đến ngồi lên chiếc chõng tre, bên cạnh giậu quỳnh đang nở hoa trắng tinh khiết rung rinh dưới ánh trăng vằng vặc. Chốc chốc nó lại nhìn xuống, lấy tay kéo áo bó sát vào người. Thì ra thân hình nó đã bắt đầu có những đường cong. Nó ngại.
Chiều hôm đó, nó thấy ngực căng cứng, tựa như muốn nứt ra. Nó chạy nhanh về nhà, nó muốn xin mẹ mua cho một cái áo ngực mới – thứ mà mẹ nó gọi là xu chiêng. Không rõ mẹ nó đi đâu, mãi đến tối mịt mới về. Thấy vợ vừa dừng xe, đầu tóc bù xù, mệt mỏi, dượng nó vụt ngay khỏi chõng tre, đá chiếc xe đạp đổ cái rầm. Mẹ nó nói đứt từng hơi, giọng run run:
- Bố thằng Quân làm gì vậy? Con lợn nái chết rồi, em chở con lợn chạy vù ra lò lợn ông Ba bán rẻ. Em sợ để lâu thì cho không người ta cũng chẳng thèm nên...
- Mẹ kiếp! Sao không nói sớm... Nhưng sao lại chết? Mỗi việc chăm con lợn mà cũng không xong. Đúng là vô dụng hết cả mà. Lảm nhảm một hồi lâu dượng lại xách áo đi, đến tận khuya mới về, mài rựa ken két rồi lăn ra giường nằm ngủ.
Con lợn chết, con gà bị mất trộm, thằng Quân bị ốm…, tất cả đều đổ lên đầu mẹ nó. Nhiều lần nó chứng kiến dượng nó chửi mẹ nó là con đàn bà thối, con mẹ giẻ rách làm hại đời tao. Khi nào cũng thấy mẹ nó câm lặng, cắn răng chịu đựng...

Mưa giăng núi Mục

04/10/2023 lúc 15:19







C





uối cùng, tôi cũng được về nhà, sau sáu năm trồng “cỏ”. Sáu năm với sáu lần nhìn thấy ánh mặt trời. Tôi đã phải bỏ ra hai năm tiền công để tự chuộc mình ra để trở về với nàng. Trước khi rời cái thung lũng quái quỷ- nơi mà không có hạt nắng nào đủ sức len vào ấy, tôi nhìn lại những đóa hoa anh túc. Những sắc tím huế, trắng bong, đỏ đắm quyện vào nhau, đẹp như tranh Van Gogh.
Chưa vội về nhà, tôi hẹn Nương ở bãi Dưới. Nàng vẫn đeo chiếc vòng ngọc men xanh cổ xưa ấy. Nàng xòe đôi bàn tay ra, chiếc nhẫn nơi ngón áp út lấp lánh dưới ánh mặt trời. Đó là chiếc nhẫn trơn bằng vàng ta của mẹ tôi. Trước khi mất, bà tháo ra, đặt vào lòng tay tôi, thằng bé mười tuổi. Thời nay, chẳng ai còn đeo loại nhẫn này. Cổ quái nhất cũng là loại nhẫn vàng đúc kiểu vương miện, có đính hạt đá to. Tôi nhớ nàng từng đeo chiếc nhẫn của mẹ tôi, nhưng ở ngón giữa kia. Tôi cầm ngón tay trống không lên. Nương khóc nức nở “Giá như, anh về sớm hơn”.
   
Đó là một sự trùng hợp không như mong muốn. Cha tôi thật có phúc, hai đời vợ nhưng chỉ cần một chiếc nhẫn cưới. “Em nói rằng mình gom góp tiền, mua lấy chiếc nhẫn cũ này để làm hồi môn. Ông cứ tưởng anh đã bán chiếc nhẫn, cứ xuýt xoa “Châu về Hợp Phố”. Dù sao đó cũng là kỷ vật một thời của mẹ anh và ông. Nhưng sự tái hợp của hai chiếc nhẫn, lại thật tai hại, với anh”, Nương lại khóc, nước mắt nàng tuôn rơi trên áo lụa, thành những vệt thẫm màu như con sông mùa cạn. Giờ nàng là mẹ kế của tôi, và có thể sẽ thành mẹ của các em tôi. Rồi chúng tôi sẽ cùng sống sung túc dưới một mái nhà. Dù phải chi đến hai năm tiền công để được giải thoát, tôi vẫn sở hữu một con số khổng lồ. Tôi gạt những giọt nước mắt hèn yếu. “Thôi! Nương về trước đi. Dù sao cũng không ai biết chuyện của chúng ta. Hãy đưa chúng vào lãng quên. Nếu cha tôi biết, ông cũng chẳng sung sướng gì”...

« 159160161162163 »

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

25/04

25° - 27°

Mưa

26/04

24° - 26°

Mưa

27/04

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground