Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc
19/10/2023 lúc 08:40

04/10/2023 lúc 15:19
Bạn tưởng tượng đi
con người khi ăn,
sự khó nhọc cạ vào hàm răng
nghiền nát vất vả
con người khi uống,
sự thẳm sâu chảy qua đầu lưỡi
thấm đẫm mối lo toan, chịu đựng
Vị giác những dòng sông nuôi tâm hồn ta thạch nhũ
tiếng gõ những hang động trầm lắng hoang dã ném giấc mơ
con người trượt trên tảng xanh rêu
Bạn vẽ bằng môi mình lên những bức tranh nụ hôn
vẻ rực rỡ cổ tích hiện cánh đồng đầy bánh
những chiếc bánh dân dã...

04/10/2023 lúc 15:19
Ô
ng ngủ. Ngủ như chưa bao giờ được ngủ. Triền miên, tràn trề, say sưa. Mùa đông dai dẳng, dầm dề. Cái rét đông thật phủ phàng. Trời đất ngoài kia cứ đen tối một màu, mọi thứ chết cóng hết dưới mưa phùn gió bấc.
Ông nằm co quắp trong cái tổ kén trên chăn dưới đệm. Chiếc giường tàu kiểu cách rộng thênh thang. Gối lẻ chăn đơn đã mấy mùa. Hết niềm thú vị ngủ riêng, nay ông được thưởng thức nỗi cô đơn lạnh lùng ôm giấc trầm kha, mộng mị chập chờn đêm này qua đêm khác.
Xong xuôi mọi thủ tục giấy má “hưu chờ” vừa mùa đông ập tới, ông lăn ra ngủ. Mẹ kiếp “không thành công cũng thành nhân”, các người muốn đè chết ông, ông vẫn sống nhe răng cho các người xem. Cái bà gì bên Nhật Bản, thọ trên trăm tuổi là nhờ ngủ. Cứ ngủ liền ba, bốn ngày đêm, lại thức dậy đi lại vui vẻ, ăn no uống say ba, bốn ngày đêm, lại ngủ. Ai đã biết được bí quyết sống của ai nào. Đất có lở, trời có long thì ông đây vẫn cứ ngủ. Có thể người đời ngủ theo nhiều kiểu. Ăn no ngủ kỹ, bệnh hoạn ngủ trọng hơn ăn, mệt mỏi ngồi đâu ngủ đấy ... Ông ngủ theo kiểu “ Ngủ quách sự đời thây kẻ thức” thì đấy kia “bên chùa thằng trọc đã hồi chuông”. Vậy thì có gì ông không lăn ra với giấc mơ màng cho thoả thích.
Nhưng trời ạ, đấy chỉ là một mớ lập luận ẩu đã mang tính bênh che. Nào có thoả thích gì nữa đâu khi chưa hết một tuần đông, ông đã thấy chán mắt. Luồng khí lạnh rin rít đều đều qua khe cửa hở không còn làm âm nhạc ru riến ông nữa, nó cứ xóc nảy lên sự yên tĩnh tồn năng của trời đêm dậy. Làn mưa bay đọng hạt tí tách rơi trên cành lá cứ như búa dội vào ngực ông; tiếng âm ỉ của muôn trùng, sinh vật tỉ ti không phân định rỉ rả thở than cứ nhập vào mong móng trong đầu óc. Những tưởng bỏ mặc ngoài tai mọi sự, vùi vào chăn ấm nệm êm, trả bù mấy chục năm trời thức khuya, dậy sớm, lo toan xây đắp sự nghiệp thi thố với đời mà chẳng được nữa nào. Tại sao có những đêm ông ngon giấc đến thế! Miên man mộng đẹp. Bất chợt tỉnh, ông đâm tiếc ngẩn ngơ. Loáng thoáng giây phút câu văn của cụ Tản Đà “Tỉnh rồi lại muốn mộng mà chơi ... nghĩ đời lắm lúc không bằng mộng...” và ông lại dễ dàng thiếp đi trong yên tĩnh để rong chơi với mộng....

04/10/2023 lúc 15:19
S
au hoà bình, đơn vị thanh niên xung phong giải thể; số về quê cày cấy, số chuyển ngành, đa phần chuyển qua giao thông giẫy cỏ, dọn vén các đống đổ nát trên những con đường chiến tranh nham nhở, bừa bộn không kém nhọc nhằn.
Hoa chưa biết tính sao: về nhà thì bố mẹ mất cả, anh em li tán! Chị Lài, lớn hơn Hoa sáu tuổi, vốn ghét đám trai làng thuở nào hay vểu mồm chê chị xấu, đã rũ Hoa ở lại, và hai chị em được nhận vào ngành đường sắt. Ngày ngày công việc của họ vẫn với cái cuốc chim, con dao phát bảo đảm cho một đoạn đường heo hút giữa rừng thoát khỏi sức tấn công của cây cối bốn mùa tràn ra che phủ làm vướng các đoàn tàu chở vật liệu tuôn khói mịt mù, chạy tới chạy lui góp phần để con đường xuyên Việt sớm thông tuyến.
Đội bảo vệ có chừng vài mươi người, đời sống chẳng hơn gì thời chiến; nếu có hơn là không còn bom đạn nhưng vẫn rất thiếu thốn vào cái thời sau này nhớ lại mà kinh! Khu lán của đội bao quanh một triền đồi thoai thoải với những căn nhà thô sơ, thấp tè. Trong một căn nhà như vậy, Lài ở một gian mười lăm mét vuông; bên kia vách nứa, mười lăm mét vuông còn lại là của Hoa, đứa em kết nghĩa không cùng quê, gắn bó với nhau thời chiến chinh, nay càng thêm thân thiết.
Đoạn đường họ bảo vệ luôn quang đãng, cứ thấy cái đầu tàu đen trùi trũi ồn ào chạy qua là cảm như cuộc đời vẫn còn có ý nghĩa. Hết ngày, họ lại rửa cuốc, dao cất vào góc lán, rồi chị em ri rúc thổi thổi, nấu nấu.
- Tao già rồi, Hoa ạ!- Lài đặt bát xuống sạp giường- Bốn mốt rồi!
Hoa ngước đôi mắt lá răm nhìn chị Lài, ái ngại cho khuôn mặt quá khô khan của chị:
- Chưa đâu chị ạ. Mẹ em đẻ em năm bốn sáu tuổi đó thì sao?
- Không! Tao hết thời rồi mà! Trên lâm trường Ba Rẫy, có xóm không chồng toàn cựu nữ thanh niên xung phong. Tao nhập bọn với họ thì vừa! Còn mày, liệu chừng em ơi!
- Chị thì cứ nói… Chị chưa, thì em cũng chẳng.
Nhiều đêm chị em chung giường. Hoa ôm chặt chị Lài, sò mó khắp người. Chị gầy đi trông thấy, ngực tong teo, lạnh ngắt (ngày xưa, Hoa từng sờ khắp người chị, thấy nóng hổi và đầy đặn lắm)! Trông người mà ngẫm đến ta, Hoa thở dài…
Một hôm, Lài đi đâu về, gọi Hoa qua, nói:
- Tao vừa gặp một thằng em họ, hơn mày hai tuổi, lái xe reo cho lâm trường. Tao đã nói với nó về mày. Nó hẹn chủ nhật này sẽ xuống chơi. Tội, nó cũng hoàn cảnh lắm, vợ chồng bỏ nhau!
- Có vợ rồi à?
- Ừ, nhưng ra toà lâu rồi. Con vợ nó đánh đĩ cả mười phương!
Hoa ngần ngừ:
- Chẳng biết ra sao? Mà tính tình thế nào? Em chỉ cần một người thật thà.
- Tốt- Lài cao giọng- Tao bảo đảm nó hiền như bụt, lại khéo lo toan. Cơ hội đó nghe.
- Nhưng…em muốn ở cùng chị thôi.
- Thì vẫn! Chúng bay ở một bên, chị một bên. Em hạnh phúc, chị càng vui. Đẻ con ra chị bồng ẳm cho.
Chủ nhật, chị em ngồi chờ từ mờ đất. Hoa trông sáng sủa ra với áo mới, lại kiếm đâu được hộp phấn, thỏi son bôi môi trát đầy mặt như mặt phường tuồng, Lài nhìn thấy tội, vừa buồn cười.
Chàng xe reo tên Toán, thấp lùn, áo quần chỉnh đốn theo kiểu thợ sơn tràng xuống chợ. Hai chị em rán bánh ngọt đãi khách. Hai bên làm quen nhanh chóng theo lối nói nhát gừng, không chút hoa lá… Từ đó, cứ ngày nghỉ Toán lại tới sau khi cuốc bộ hai giờ đồng hồ trèo qua con đèo bánh xe reo đã đào sâu những rãnh hào đất đỏ đặc quánh. Độ ấy đang mùa mưa, Toán đến được với người yêu thì quần áo lấm láp, mồ hôi nháng mặt; thế mới càng thương, càng quý con người tốt nết....

04/10/2023 lúc 15:19
(Viết tặng các người đẹp nhân Hội thi hoa hậu Việt Nam)
Xưa Nguyễn viết Kiều đẹp trong trang sách
Chỉ cảm được thôi nào ai vẽ được đâu
Nay giữa trưa bạn bè lọc ra bao đường nét
Em thật em. đừng ví với trăng sao!

04/10/2023 lúc 15:19
Này cúc nhé, thu vàng bay chân tóc
Nắng hạ phai từ thuở em về
Xuân thiếu nữ đồi trăng hẹn mọc
Đông giấu mùa trong mắt bão si mê.

04/10/2023 lúc 15:19
Biển xanh chi rứa Cửa Tùng
Để mùa thu gọi thôi đừng lá rơi
Lăn tăn sóng chạy cuối trời
Máy thuyền ai giữa biển khơi vọng về
Chênh vênh một mỏm đá thề
Nôn nao muôn nỗi chiều về sương giăng
Phố phường ai dựng sông trăng
Đồi Vịnh Mốc hoa bằng lăng tím dần
Từ qui gọi bạn xa gần
Cát xôn xao, cát trắng ngần bờ xa
Dấu chân qua, dấu chân qua
Dấu chân ai đó thiết tha Cửa Tùng
Cửa Tùng ơi, dẫu một lần
Bến này neo đậu muôn phần lòng tôi.
T.V

04/10/2023 lúc 15:19
I
A
i… i có chó đổi mùng mền, bột ngọt, bình tách, bán – m..u..a.
Trời càng trưa, tiếng rao của gã càng tha thiết, ngân nga. Lũ chó trong vùng đánh hơi thấy mùi chó lạ trong giỏ sắt sau xe hay hiểu được lời rao mà sủa váng lên đầy thù địch. Chó làng sủa hùa. Bọn gã khấp khởi. Nhập phường vài tuần nay nhưng gã đã từng đi qua vùng lặng thinh không tiếng chó – Những tốp trước đã càn quét đến cạn kiệt. Lũ chó thi nhau xua đuổi còn gã thì tiếp tục trỗi giọng. Và kìa, một thằng bé ló ra khỏi bờ duối, ngoắc tay. Cả bọn thở phào theo vào nhà. Thường thì gã vận dụng bài tâm lý xưa cũ của lái chó: “đổi” hàng thay vì mua bằng tiền. Gã vận dụng khéo đến mức chính gã cũng thành tâm tin vào sự đánh tráo khái niệm ấy. Đôi khi gã vận dụng cả thuyết luân hồi nhà phật để xoa dịu lương tâm chủ nhà: nhanh chóng hoá kiếp lũ cho để chúng được làm kiếp khác, tiếc gì kiếp… chó!!! Không biết vì lập luận đầy sức thuyết phục của gã hay vì vẻ mặt thật thà, sáng láng, nước da trắng, cái miệng cười có duyên và đôi mắt thỉnh thoảng xoe tròn đầy vẻ ngây thơ sau cặp kính cận nhẹ rất trí thức của gã mà hầu như gã đã vào cuộc là thành công. Nhiều chủ nhà hài lòng sai con chạy kêu hàng xóm. “Trúng” dây chuyền. Thoáng chốc cái giỏ sắt của nhóm đã đầy ắp. Về trạm cân, nhận tiền xong, cả bọn thường lai rai giải mỏi. Đạp xe năm bảy chục cây số chứ ít đâu! Gã lầm lì uống, gượng gạo nhận lời khen của bọn cùng nhóm. Gã không vui trọn vẹn như mọi người – cái vốn hiểu biết làm khổ gã. Gã run tay cầm lấy số tiền kiếm được một ngày nhiều bằng mười ngày lao động khác. Phải đạp xe rã giò, rao khản tiếng, đổ nhiều mồ hôi nhưng gã vẫn thấy đồng tiền nhơm nhớp sự lừa đảo. Người nông dân nghèo tưa xơ mướp được món tiền, món đồ ít khi dám sắm, mừng rơn. Máu tham pha chút ma mãnh trong việc thấy lợi khiến họ cầm lòng không đậu.
- Ai có chó lác, chó ghẻ, chó cào nhà, chó cắn chủ...
Những con chó ốm, chó ghẻ chủ không nỡ giết, cho không bọn gã cho khuất mắt hoặc bán rất rẻ. Trúng đậm đấy! Chủ nhà cân tất, chỉ thấp có vài giá. Chả hiểu người ta mua những con vật nhìn thấy kinh khiếp ấy làm gì. Mà thôi, gã cần tiền, chủ cần tiền, con chó cần… hoá kiếp. Gã lại rao…
II
Thị hơn gã bốn tuổi, ra trường trước gã ba năm. Ngày gã về thực tập, thị là tổ trưởng hướng dẫn. Hình như chị mê tài văn chương của gã. Từ chị chị em em thị chuyển sang gọi gã bằng tên và ánh mắt thị chợt vời vợi xa khi bắt gặp ánh nhìn của gã. Thị buông câu! Lạy chúa, mãi sau này gã mới biết khi người đàn bà cố tình giăng lưới là thằng đàn ông khó thoát. Nhưng mãi sau này thôi, còn lúc ấy gã hiếu thắng vừa sách vở. Tự ái vì cô bạn gái gã yêu, gã quay rụp vào lưới tình của thị, gã còn huênh hoang tuyên bố với bạn bè là gặp lại cuộc tình Gien-ni - Mác! Vài tháng sau khi cưới, gã kinh hoàng nhận ra cuộc chơi ngu ngốc của mình nhưng không đủ sức giãy ra. Rồi có con Vinh. Thị không nghe thơ của gã nữa mà luôn kể chuyện anh A, anh X vừa đi dạy vừa chạy hàng kiếm khối tiền. Gã tặc lưỡi, đành thôi, và xin nghỉ dạy. Nhờ thằng bạn hành nghề điện tử cho mượn vốn, gã chuyển sang hàng lậu lên vùng cao bán. Trót lọt mấy chuyến, có số vốn trong tay, gã oai vệ gọi vợ bỏ nghề về sắp sạp hàng ở chợ. Nàng thơ buồn bã quay lưng, gã cười cái thời mơ mộng cũ. Chuyến hàng lớn nhất bị bắt, gã bỏ của chạy lấy người và trắng tay. Sống nhờ vào sạp hàng của vợ. Mỗi sáng phụ giúp thị xong, gã nhận mấy ngàn ra quán. Nàng thơ lại quay về với gã cùng giọt cà phê đắng, Thị cảm động nghe gã đọc: “Đêm đêm em vãi muối và gạo cho linh hồn cô đơn. Còn anh chẳng đỡ nổi đời em vất vưởng…”. Sau những lần yêu đương cuồng nhiệt con Vinh có thêm em trai: thằng Hiển. Đúng ngày sinh thằng Hiển, gã nhận được tin vui: giải thưởng thơ của Hội văn nghệ tỉnh. Chúa ơi, số phận đã mỉm cười với gã. Tên tuổi gã được giới văn nghệ biết đến. Gã làm thơ, viết truyện, viết báo ào ạt đến mức tạo ra một hiện tượng ở địa phương. Tiền nhuận bút góp phần nuôi vợ nằm chỗ. Gã vênh mặt tự hào: đời ta không hẳn đã thân bại danh liệt. Đôi lúc ngà ngà say, gã cũng cao dàm khoác luận với bạn bè. Đôi lúc ngà ngà say, gã cũng tìm chút “hương hoa” gọi là để thâm nhập vào cuộc sống, kỳ thực là để bù lại những “thua thiệt” thời trẻ trung, non nớt. Nhiều lần ngủ với vợ, gã thay đôi vú bèo nhèo của thị bằng những bộ ngực căng đầy trong liên tưởng. Nhưng khi thấy thị cuồng nhiệt dâng hiến và tận hưởng, gã lại thấy mình thật đê tiện. Duy hình bóng người yêu cũ thỉnh thoảng trở về với gã là hoàn toàn trong sáng. Góc riêng tư đầy ắp những kỷ niệm tươi đẹp thời hoa niên cứ chập chờn trong tâm thức như nhắc nhở rằng hạnh phúc vẫn đâu đó ngoài tầm tay gã. Tuy nhiên, lúc tỉnh táo suy nghĩ một cách nghiêm túc nhất, gã không đủ tự tin để kết luận, cuối cùng gã yêu ai, cuối cùng gã là con người như thế nào, gã cần gì ở đời này? Gã trút vào thơ, vào những trang viết như một cuộc tìm kiếm cái bản ngã đích thực của mình. Ở đó, theo một vài người bạn đánh giá, gã vẫn chỉ mờ mờ nhân ảnh, không phải vì sự thiếu chân thực của ngôn từ mà chính lúc chân dung gã đang dần hiện trong sự vật vã hướng thiện. Chao ôi, lộ trình này mới thật gian nan. Đồng tiền danh vọng đôi lần làm gã suýt ngã. Nhiều đêm gã dằn vặt về những câu nói, thái độ của mình với người thân, bạn bè. Gã cảnh giác với mình hơn và học cách chấp nhận những gì có được: hai đứa con xin xắn và người vợ gìa teo tóp say mê kiếm tiền. Chậc, thị cũng tóm vén cho chồng con chứ cho ai đâu? Có đồng ra đồng vô, thị sắm cho gã vài bộ đồ đẹp, nhưng khi gã mặc đi đâu đó một mình, thị sầm mặt vặn vẹo: đi với ai? Việc gì phải chải chuốt thế?.. Thị lo sợ và ghen tuông. Cái vẻ bảnh bao công tử lại văn hay chữ tốt, thêm máu nghệ sĩ đa cảm đa tình, chồng thị dễ bị đàn bà mồi chài lắm. Mà cái loại đàn bà mất nết ấy sao thời nay nhiều thế không biết! ở chợ, thị chụm đầu phẫn nộ lên án người cùng giới như vậy. Người phụ nữ thường chứng tỏ sự đoan chính của mình bằng cách chê bai đức hạnh của kẻ khác – họ thể hiện điều này thành thật bao nhiêu thì lại ảo tưởng bấy nhiêu về nhan sắc của mình. Riêng thị, phần ảo tưởng ngày giảm đi theo đà ghen tuông mỗi lúc một tăng. Gã thường xuyên bực bội khổ sở. Một dạo tự dưng khi cười, đôi môi thị không mở tự nhiên như nó muốn mà bị chằng giữ ép sát vào răng để chống lại một cách tuyệt vọng những vết hằn tàn nhẫn ngày càng lún sâu quanh khoé miệng. Gã thấy buồng cười mà lòng thắt lại. Có lần gã nói với thị, lứa tuổi nào cũng có sự hấp dẫn của nó nếu người ta giữ được vẻ điềm tỉnh trước thái độ dửng dưng của thời gian. Thị có phần yên tâm, chuyên chú vào việc đang có ưu thế: làm kinh tế. Phải nói là thị giỏi giang. Vốn liếng không nhiều ban đầu, mới vài ba năm đã thành một sạp hàng bề thế. Ngôi nhà nhỏ lợp tôn vách ván đã được trang bị thêm giường tủ đàng hoàng, thêm vài thứ máy móc. Chiếc xe đạp cà tàng nhiều lần thị bảo bán đồng nát, gã không chịu, đem treo lên chái. Nó từng gắn bó với gã nhiều năm…

04/10/2023 lúc 15:19
1.
K
hi vua Tần tên là Chính, lên ngôi lấy hiệu là Tần Thuỷ Hoàng đem quân ra miền Sơn Đông... Đại tướng là Mông Điềm, Vương Tiễn, Lý Tín, Chương Hàm ngày đêm miệt mài trên lưng ngựa... Phá Tam Tấn, đánh tan nước Tề, nước Sở. Bắt vua của chủ hầu làm tôi nước Tần. Tần Thuỷ Hoàng khét danh là ông vua bạo ngược.
Nước Yên bé nhỏ nằm phía nam sông Dịch Thuỷ. Phên dậu của nước Yên là nước Hàn, nước Triệu... Quân của đại Tướng Lý Tín áp sát phên dậu nước Hàn nước Triệu. Vua tôi nước Triệu, nước Hàn trong cảnh dầu sôi lửa bỏng đang tìm cách cầu hòa; xưng thần để giữ gìn lăng miếu; bảo vệ con dân khỏi bị tàn sát bởi vó ngựa của chiến binh nước Tần.
Mùa thu năm ấy trời đất nước Yên sùi sụt. Cả ba tháng chỉ thấy mưa bụi giăng mè và gió lạnh thổi thốc lên từng cơn. Chợ Thành Yên buồn ảm đạm.
Trong chợ Thành Yên ngày ấy, kiếm khách Kinh Kha đang say rượu.
Gã uống rượu ly bì, say khướt từ sáng đến chiều cùng tay đánh đàn trúc Cao Tiệm Ly. Hai ngày này, con dân trăm họ ở chợ Thành Yên đã nhẵn mặt.
Bốn phương hồ thỉ còn trơ đó
Một giọng cười khan nát cả lòng
Kinh Kha hát, Cao Tiệm Ly gảy đàn. Cái tiếng đàn của gã họ Cao này buồn lắm. Buồn đứt ruột. Con dân ở chợ Thành Yên nghe tiếng đàn là không cầm được nước mắt. Họ ngồi sát vào nhau như nghe lời kinh cầu về tổ trên ông bà họ, hàng trăm năm trước đã đổ mồ hôi nước mắt và máu để mở đất, để sinh tồn...
Tiếng đàn cất cao chới với như bứt hơi thở họ giữa trùng trùng sấm giật mưa tràn, quần đảo trong cao dày trời xanh bất tận. Tiếng đàn hiển linh trong cõi bờ sinh tử...
Và tiếng đàn lắng xuống, họ thấy mình là con dân nước Yên đang ngồi bên nhau, giữa chợ Thành Yên, bên gã đánh đàn không hề xa lạ. Và gã kiếm khách say mèm vỗ tay hát.
Chiều nay... mưa gió sùi sụt. Kinh Kha vẫn hát. Cao Tiệm Ly vẫn đàn và những người dân Thành Yên vẫn ngồi quanh để nghe.
Gã bán thịt chó vẫn thế! Bao giờ cũng chặt thịt đầy dĩa, đổ rượu tràn bát để chào mừng khách.
Kinh Kha rất kiệm lời, gã kiếm khách này bao giờ mặt cũng lỳ lỳ, gã uống say khướt rồi vỗ tay hát. Gã chưa hề to tiếng với ai, chưa hề chuyện trò với ai quá một câu. Nhưng gã lại là kiếm khách bậc nhất thiên hạ... Từ Trường Thành trở xuống, từ Sông Dịch Thuỷ trở lên. Một dãy Sơn Hà rộng mênh mông bát ngát đi qua sáu nước chư hầu, khó tìm được tay kiếm khách nào là địch thủ của gã.
Thế mà ngày hôm qua, chỉ mới ngày hôm qua, gã chối từ không đấu kiếm với đệ nhất kiếm gia nước Yên: Ca - nhiếp, mà đấu võ mồm với tay kiếm gia này.
- Ta không bao giờ đấu kiếm với người.
Ca - nhiếp râu tóc dựng ngược lên vì tức giận.
- Vì sao?
- Ta không học kiếm để khoe mẻ, đánh nhau giữa đường giữa chợ để nổi danh tay anh chị.
- Ta đánh với người để định vị ai là vô địch kiếm khách.
Kinh Kha lắc đầu:
- Chẳng tích sự gì cái danh hảo đó.
- Thế người học kiếm để làm gì?
- Thờ một minh chúa. Diệt một bảo chúa, mang thái bình cho thiên hạ.
- Hãy đánh với ta trước khi làm việc đó.
Kinh kha lại lắc đầu:
- Đánh nhau là sinh tử của một đời người. Rút kiếm ra là Tâm kiếm hợp nhất. Phóng kiếm là phải hạ được đối phương. Ta giết được người không vì mục đích cao cả gì thì hoá ra... Ta là kẻ lạm sát. Một kẻ sát nhân. Không giết được người, mà chết dưới tay người, hoá ra... oan uổng cho tấm thân này quá, ta không đem thân ta ra chết cho điều vô bổ đó. Người hãy uống với ta ba bát rồi đi đi.

04/10/2023 lúc 15:19
Em về tìm dấu chân xưa
Mây giăng khuất nẻo ngày thưa vắng người
Biển vẫn là biển đấy thôi
Sóng xao xao cả tiếng cười giòn tan
Chiếu chăn trời đất mịn màng
Đêm gấm vóc, đêm lần tràng hạt rơi
Em về thả gió bên trời
Thả trăng soi dẫn tìm tôi lạc đường
Thả câu Kiều vào nhớ thương
Thả phấp phới vào nõn nường ca dao
Cát vàng lụy dấu yếm đào...

04/10/2023 lúc 15:19
Này cô bé!
Em ủ mùa trong những giấc nồng say
Để chiều ngẩn ngơ và bình minh bối rối
Em khước từ triệu bông hồng
Và lời nói dối
Em quá kiêu kỳ?
Ta như kẻ hành khất
Tạt mùa đánh thức em...

04/10/2023 lúc 15:19
T
ôi về lại xóm hồi chiều. Mới hơn năm giờ mà trời đã sẫm. Mùa đông mau tối lắm. Chợ tan. Người bưng, kẻ gánh hấp tấp đi qua đường đất đỏ, qua cầu rẽ vào lối nhỏ để rồi mất hút vào trong những ngôi nhà.
Quê tôi tại đây nhưng tôi đâu có ở luôn. Chỉ một năm vài ba lần về, hồi giỗ chạp, hoặc khi có công chuyện gì đó. Nhưng tôi ưa nhất là được về trong những dịp tết và khoảng thời gian cuối năm. Tháng chạp nơi một cái vùng nửa quê, nửa chợ như nơi này có nhiều cái thương lắm và lạ lắm, quen lắm và cảm động lắm. Người dân quê tôi vốn chắc thiệt. Muốn “ăn” tết thì phải lo làm vì tiền đâu mà đi mua. Với lại, bột, đường, gạo, nếp, kiệu, gừng… nhà nào cũng có sẵn. Trồng được, chế biến được và từ đó mà có: thẩu kiệu mặn, chảo gừng rim, chục đòn bánh tét, mấy phong bánh đậu… Bình thường ban đêm ở nhà quê hay đi ngủ sớm nhưng đêm tháng chạp mọi người đều thức, cả xóm đều thức. Thức để làm mứt, “dện” bánh, xay bột… Trong rất nhiều âm thanh của những đêm cuối năm, tôi thích nhất tiếng rang của bỏng. Bỏng là gọi theo người Bắc chứ người miền Trung của tôi thì kêu là nổ và nổ ở đây chính là nếp. Người ta rang nếp để đóng bánh khô. Chỉ với một chảo nếp rang mà tôi nghe được rất nhiều âm thanh. Tiếng đũa đảo qua đảo lại cứ xào xào, xào xào. Tiếng củi nổ lép bép, lép bép. Và thú vị nhất là tiếng lụp bụp, lụp bụp của những hạt nếp lúc đã rang tới. Những âm thanh khi thưa thớt, lúc liên hồi. Tôi quấn mền thật chặt, nằm thật im, lắng nghe. Rồi tiếng gió rít trên những lùm cây và cái lạnh căm căm khi giáp tết. Tất cả: những âm thanh, những tiếng động…

04/10/2023 lúc 15:19
P
hố huyện chạy tới đầu làng bổng thắt lại, từ đây đoạn vằn vèo nham nhở, khúc thênh thang. Làng sắp lên thị trấn. Cuộc sinh sôi biến chuyển nào cũng quyến rũ và nhọc nhằn, trải bao thắt lưng buộc bụng mới thành. Đường nâng cấp mở rộng gấp ba lần cho tương xứng với tầm vóc mới. Đá hộc, đá dăm đổ chất đống. Bóng nhẫy những thùng hắc ín mượn gió đưa mùi hương hăng ngái vào tận cuối xóm. Hàng phi lao chặt xuống như đốn đi một thời nghèo khó. Người nhào vô tậu thổ xây nhà mặt đường, đất ngằn ngặt cơn sốt. Mấy hộ nằm trong diện giải tỏa, được xã đền bù và cấp thổ mới, mặt cứ tươi lên roi rói.
Ai dè eo thắt đầu làng mắc mớ khó gỡ nổi, ảnh hưởng ghê gớm tới tiến trình đô thị hóa, chỉ vì ngự kề ven đường sừng sững lăng mộ tổ họ Lâm. Xét cả thế lẫn lực, dòng họ này mạnh nhất vùng Đông huyện. Nhân khẩu Lâm tộc chiếm non nữa xã. Họ Lâm giỏi làm kinh tế, Giám đốc có tới mấy vị, toàn lãnh đạo những doanh nghiệp tăm tiếng khắp huyện khắp tỉnh. Xã đánh công văn yêu cầu họ Lâm di dời lăng mộ tổ về khu nghĩa địa, tạo điều kiện mở rộng đường xá. Nhưng họ Lâm chống đối. Cái lý đưa ra: mộ tổ nằm giữa long mạch,...

04/10/2023 lúc 15:19
''C
him kơnia bay tới nghiêng cánh chào Đakrông...'' nhạc sĩ Tố Hải thật giỏi, bởi ai nhìn dòng sông Đakrông mà không muốn thốt lên tiếng hát từ trái tim mình. Dù là những ngày mưa như trút, dòng sông đỏ ngầu phù sa nước dâng tràn, ầm ào cuộn chảy về đất bạn, về phía dòng sông Mêkông, hoặc khi nắng hè đổ lửa, nóng ong ong ngột ngạt tưởng như khô cong cả lá rừng bởi ràn rạt rất gió Lào.
Đã bốn mùa mưa nắng rồi Trần Ngọc không nhớ bao nhiêu lần mình đã xuyên rung, ngược xuôi trên Đường 9 huyền thoại. Song dù nắng, dù mưa khi chạm mặt với dòng sông Đakrông thì Ngọc và công nhân trong đội lại hát:'' Chim Kơ nia bay tới...'! Nhưng dõi mắt lên bầu trời cao rộng trong xanh giữa núi ngàn mênh mông vẫn không một lần được nhìn thấy cánh chim yêu thương... .
Mỗi lần ngồi nghỉ giải lao, hay ăn vội bữa cơm trưa công trường dưới tán cây rung không đủ che bóng mát, Ngọc có một cảm giác rất lạ, lòng anh cứ thầm hát: '' Mẹ già cuốc đất trồng khoai nuôi con đánh giặc tháng ngày...!' Mảnh đất khắc nghiệt và những bà mẹ thuỷ chung, thương tiếc người anh ruột đã hy sinh và nỗi đau của mẹ. Những năm tháng làm công nhân nhà máy Điện Hà Nội anh khao khát được trở về.
Rồi Ngọc được về với quê hương, nhưng không được nắm bàn tay chai sần, nhăn nheo của mẹ, không được nhìn thấy bàn chân đen đúa cả đời người vùi trong cát nóng, không được thấy dòng sông Bến Hải êm đềm trong xanh giữa hai bờ Hiền Lương với câu hò dịu dặt, thôi thúc nối đôi bờ cho hàng triệu con tim, không được tìm dấu vết xương thịt trong từng nắm đất của o du kích nhỏ với lời nói nhỏ nhẹ thân thương trong gió biển chiều: Anh đi hai năm em đợi?
Trần Ngọc phải cùng đơn vị hành quân xuyên dọc Trường Sơn, vượt qua đầu nguồn dòng sông quê hương vào với chiến trường Đường 9 Nam Lào. Đồi 500 là trận đánh một thắng mười của đời anh. Vậy mà bây giờ anh không xác định được nó nằm ở đâu. Nó bị chìm lấp giữa bạt ngàn núi rừng đang hồi sinh mà anh cùng đơn vị phải dùng rựa phát từng nhánh cây, bụi gai và lau sậy phóng tuyến.
Vậy đó, đường dây điện chỉ được nhìn thẳng, đi thẳng, dù phía trước là đồng lầy, rung rậm, núi cao, vực thẳm hay dòng sông chảy xiết. Dù đá như gang, như thép, từng hố móng phải được đào lên đúng kích thước, chỗ đã đóng cọc đánh dấu , xuống lòng sông sâu, bám từng bậc đá chuyển lên từng xô nước, trộn, xách từng xô xi măng, chui rung đến từng hố để đổ móng cột. Cột điện cao thế phải được dựng lên, kéo, căng đường giây. Và dòng điện phải đi đến đích cuối cùng. Đó là sự vất vả của anh và những người thợ điện.
Dòng điện kéo dài đi muôn nơi, ánh sáng được bừng lên trong xa xăm những làng quê hẻo lánh, là niềm vui rộng mở trong gian lao đẫm mồ hôi và nước mắt.
Lần này đưa lưới điện ngược Trường Sơn lên vùng kinh tế mở Lao Bảo, sang tỉnh Sa Vẳn Nạ Khẹt và vùng lân cận của nước bạn Lào, Trần Ngọc ẩn dấu một nỗi niềm riêng mà ngoài Thảo ra, không ai biết được...
Sau chiến dịch Đường 9-Nam Lào, Ngọc được tặng huân chương chiến công, được đề bạt làm trung đội trưởng. Song, điều buồn nhất là không được tiếp tục chiến đấu trên quê hương Quảng Trị, không được tiến dần xuống đồng bằng để dò tìm tin tức người mẹ thân yêu, để được bước chân trên những đồi cát trắng nóng như rang và ngắm nhìn mênh mông biển xanh ngàn trùng sóng gọi. Anh được điều về mặt trận XYZ, trở thành chiến sĩ tình nguyện quân trên đất bạn. Sau này là Sư đoàn 968 trú quân trên vùng đất huyện Lào Ngam thuộc tỉnh Saravan, Nam Lào.
Nếu ở Quảng Trị rừng núi nhấp nhô, mỗi bước đi phải leo lên, trèo xuống , thì ở đây là bạt ngàn rừng cây khộp, bằng phẳng đến lạ kỳ. Mỗi bước đi lúc đầu cứ như muốn chạy. Khí hậu ở đây thật khắc nghiệt, hai mùa mưa nắng rõ rệt. Sang tháng tư sau tết '' Bun hốt nậm '' là mưa suốt cho đến tháng mười, lúc đầu là những ngày dài sáng mưa chiều nắng. Rồi đến sáng nắng chiều mưa, tiếp theo là đêm nào cũng mưa. Mưa từng cơn trắng rừng, ầm ào, dữ dội. Sự ăn ở, đi lại vô cùng khó khăn, mặt đất lúc nào cũng ngập bùn, lầy lội Sông suối không cầu phà, khiêng chuyển thương binh, gùi gạo là nỗi nhọc nhằn của người lính. Sợ nhất là muỗi , nhiều như trấu vãi, lì lợm bám theo người, khi đi cố vung vẩy hai tay xua đuổi, nhưng muỗi vẫn bám được, cắn tím đỏ cả mu bàn tay. Rồi những cơn sốt tưởng như vắt kiệt sức người, ai cũng gầy guộc, da xanh rớt nhăn nheo và rụng tóc. Cậu Mới quê Gio Linh đang đứng với Ngọc mặt bỗng đỏ phừng phừng run rẩy rồi vật ra chết ngay. Dù chưa có những trận đánh nhưng từng trung đội, tiểu đội vẫn có sự đau buồn chia ly. Những nấm mồ hiu quạnh phủ lá rơi đầy. Từ tháng mười một đến tháng ba năm sau là mùa nắng, mặt đất, đường đất cứng rít khô nhanh, sông suối cũng dần cạn nước, rau quả không có. Giữa mùa nắng lá khộp to tròn từ xanh chuyển sang màu vàng, sang đỏ rồi buông cây lìa cành. Cái nắng chói chang được thể chụp xuống rừng cây không còn lá, nóng hừng hực, ngột ngạt, người lính tưởng như hết hát, hết cười nổi. Song là mùa ta bung ra, địch co lại. Ngược lại mùa mưa là mùa địch có thế mạnh, chủ động mở các trận tấn công càn quét. Và kỷ niệm sâu sắc, nỗi buồn thẳm sâu đeo đẳng suốt đời Ngọc là cái bản Bốn Nhà.
Vâng! Cánh lính không ai nhớ được tên bản, quen gọi là Bản Bốn Nhà....

04/10/2023 lúc 15:19
G
ần cả tuần nay, ở cái chợ nhỏ bên sông, mọi người cứ bàn tán xôn xao về sự xuất hiện một người đàn bà. Người đàn bà đó khoảng ba lăm, bốn mươi tuổi, quần áo rách bươm, tơi tả để lộ cả bộ phận kín đáo của phụ nữ. Tóc tai bà ta bù xù, trước ngực đeo tòng teng một con nộm bằng rơm, miệng lúc nào cũng huyên thuyên: “Đầu lòng hai ả tố nga, Thúy Kiều là chị em là Thúy Vân…”- Nàng Kiều đẹp đến nỗi hoa ghen liễu hờn, nàng Vân cũng đẹp những mây thua tuyết nhường... Đời là bể khổ, đàn bà “Hồng nhan bạc phận”, có phải không mấy chị em? Nói xong, bà ôm lấy con nộm đung đưa và hát: "Gió mùa thu mẹ ru con ngủ, năm canh dài thức đủ vừa năm..." Những giọt lệ tràn ra, chảy dài thành sợi trên khuôn mặt nhem nhuốc nhưng toát lên những nét hài hòa. Bà có đôi mắt buồn rất đẹp, ánh mắt ấy như đang chất chứa một nỗi sầu u uẩn. Giọng nói bà ấm áp và hát ru truyền cảm đến lạ kỳ. Lượt người vào chợ mỗi lúc một tấp nập. Có người nhìn bà thương hại, tò mò đứng lại nhìn. Dăm ba kẻ tỏ vẻ khó chịu, hằn học ra mặt.
Cứ mỗi tháng bà ta vất vưởng ở cái chợ này thì có ba ngày những người ở chợ nhất là buôn bán đồ ăn, thức uống phải khổ sở cùng bà. Bà ta mang cái mông nhầy nhụa một thứ nước màu đỏ, chảy loang lổ xuống cả hai chân, gặp ai cũng đứng lại bắt chuyện. Mọi người đang ngồi ăn nhìn thấy bà ta chỉ muốn nôn thốc nôn tháo và bỏ chạy...

04/10/2023 lúc 15:19
K
im Liên mất chồng năm hai tám tuổi do tai nạn giao thông. Vì quá xa xôi, đi lại khó khăn trong mùa mưa bão nên những người xấu số trong vụ lật xe ấy đã phải nằm lại nơi đất khách quê người giữa rừng sâu. Thắm thoắt đã mười lăm năm trôi qua. Thằng con đầu của Liên đã tốt nghiệp đại học, vừa xin được việc làm, còn con bé em cũng đã lớp cuối cấp phổ thông; và mái đầu người mẹ trẻ năm nào giờ đã chất chồng sợi bạc. Mái tóc ấy bạc vì tuổi tác thì ít, mà vì bao nhiêu lo toan, vật lộn với cuộc đời của một người mẹ đơn thân nuôi con giữa thành phố trăm thứ không trông mong bấu víu vào đâu được ngoài đồng tiền tự tay mình làm ra. Thời gian đầu lúc chồng mới mất ai cũng tưởng Liên suy sụp nhưng cô đã gượng dậy được mà động lực là vì tương lai hai đứa con. Kim Liên suy nghĩ mình có thể kiệt cạn sức lực, trí tuệ cho công việc nhưng hai con phải được học hành, no đủ. Rất may đó là một cô giáo dạy Toán cấp trung học phổ thông khá giỏi. Những năm ấy phong trào học thêm nổi lên nơi nơi; Kim Liên tranh thủ mọi thời gian đêm, ngày nghỉ, các mùa hè để dạy thêm và cô kiếm được tiền không những đủ nuôi con mà còn sửa được nhà cửa khá khang trang.
Kim Liên là con một của một gia đình liệt sĩ chống Mỹ. Bố Liên, một cán bộ chính trị trong quân đội đã anh dũng hi sinh tại chiến trường hồi đầu năm bảy mươi, lúc đó Liên vừa lọt lòng! Thiếu cha, nhưng Kim Liên lại có một người mẹ đảm đang, rất mực thương con…Có lẽ cái gen ấy của mẹ đã để lại cho Liên sau này để cô trút hết tình cảm cho hai đứa con khiến chúng lúc nào cũng no đủ, sung sướng, vui tươi đúng như câu thiên hạ nói “Ở với mẹ ăn cơm với cá”...

04/10/2023 lúc 15:19
1. Sách cũ chép, ngày xưa có con đường Thiên Lý nối vùng đất này với các miền xa ngái đàng ngoài, đàng trong. Đường qua bao nhiêu là sông, là suối nhưng không có cái cầu nào. Người, vật đi lại bằng cách gì, sách không ghi. Nói là sách cũ nhưng là những mảnh giấy người thời nay viết. Người thời nay bỏ quên nhiều chuyện riêng gì chuyện cầu qua sông. Họ không hiểu ra thì họ cho không nhớ. Không có lợi cho thời họ sống thì họ cho quên.
Đến năm nào ấy, trên đường Thiên lý, bấy giờ dân chúng gọi đường quan, có cầu Giằng bắc qua sông Giằng ở làng Giằng. Cầu Giằng một nhịp, đúc bằng xi măng và đá, kết thành khối lặng câm, đầy vẻ nín nhịn. Chiến tranh, bom đạn chém chát chúa lên mặt cầu, máu tràn trên nền xi măng chảy tong tong xuống sông, rồi trăm ngàn cơn bão lụt, cầu Giằng vẫn trơ ra, im lìm. Bao nhiêu là nước đã chảy qua. Bao nhiêu là người đã đi qua. Đến nay, cái tuổi của nó đã phải viết bằng ba con số. Sự già nua là màu đen và rêu mốc loang lỗ khắp thân thể. Nó thành vật chứng kiến vô tư và trung thực mọi sự diễn ra ở làng Giằng. Cái sự chứng kiến thật có ý nghĩa với không ít dân chúng; bởi vì, số người ấy luôn có cảm giác lo sợ, bất an trước sự hiển hiện của những thứ họ từng biết, kể cả trong thể xác và tâm hồn họ.
2. Nhà người đàn bà ấy nằm trên một doi đất mọc đầy dứa dại, cách sông Giằng vài chục mét. Ngôi nhà khung tre, vách đất, lợp tranh cọ, không giống một nhà nào trong làng. Ngày cũng như đêm, mở cửa là mắt chạm vào cầu Giằng. Từ xửa xưa, cố nội chị từ miệt rừng xuôi theo sông Giằng kiếm sống bằng nghề bốc vác thuê. Rồi cố nội chị thành phu xây cầu Giằng. Cầu xây xong cố nội chị ở lại với một cô gái làng Giằng làm nghề chài lưới. Cố nội chị nói: “Rừng nó âm u, nhiều cái ác rình rập, sống thắc thỏm cả đời nên tôi muốn ở lại với chị.” Cô gái làng chài buồn buồn nói: “Tôi chưa lên rừng, chẳng biết nó thế nào. Nhưng không khéo ông tránh vỏ dưa thì lại gặp vỏ dừa. Chốn sông nước, cái giả dối như trong, đục của nước ấy.”. Cố nội chị nói: “Chỉ cần lòng dạ chị không đổi thay”. Rồi họ về ăn ở với nhau trên một con thuyền gỗ mộc, đáy thuyền dày những lớp trảm. Thuyền cứ lênh đênh trên sông. Hai đời, đời cố và đời ông của chị ở dưới gầm cầu, đánh cá, vớt gỗ, ăn uống, làm tình, sinh đẻ trên thuyền. Ông nội mất, cha chị găm thuyền vào chân cầu rồi lên bờ dựng một ngôi nhà này. Mẹ chị đẻ rơi chị trên lối ngõ dốc xuôi ra dãy bần ven sông và ném nhúm nhau xuống gầm cầu Giằng. Cái tên Rơi thành tên cúng cơm của chị từ đâu ra chẳng có ai quan tâm. Từ cái tên gọi. Từ cái nhúm nhau mắc vào chân cầu. Và một mối quan hệ bí ẩn giữa Rơi và cầu Giằng như là định mệnh. Trong nhiều câu chuyện của người đàn bà độc thân, đều có bóng dáng cầu Giằng. Tất nhiên là lúc đậm, lúc nhạt và cũng tất nhiên có những câu chuyện khác về cầu Giằng không dính tới chị. Là vậy, nhưng khi nói về cầu Giằng giọng chị cũng cứ run rẩy và ánh mắt u buồn với một cảm giác tuyệt vọng nào đó...

04/10/2023 lúc 15:19
T
iếu.
Một từ dễ gợi cho người ta liên tưởng đến sự vui nhộn, hài hước. Nhưng thực ra chẳng có sự hài hước, vui nhộn nào ở đây cả. Đó - đơn giản là một cái tên. Tên của một người phụ nữ. Là mẹ của thằng bạn học chung trường mẫu giáo với tôi. Nhà nó cách nhà tôi vài con ngõ cộng thêm dăm lần ngoặt lên ngoặt xuống.
Tôi hiếm thấy có người phụ nữ nào trông khô khỏng, xơ xác như cô. Hai xương ức dô cao một cách quá đáng, để lại hai hõm sâu hỏm ngay phía trên bộ ngực mỏng manh. Đó luôn là điểm đầu tiên tôi bắt gặp ở cô trong mỗi lần gặp gỡ. Chẳng phải vì tò mò hay hiếu kì. Đơn giản vì lúc nào cô cũng xuất hiện trước mắt tôi với tư thế hoặc cúi, quỳ, hoặc ngồi xổm với cái cổ vươn dài ra phía trước. Cái xương ức ở những tư thế ấy dễ “bắt mắt” nhất, khuếch đại nhất. Cô, những lúc xuất hiện ấy, hoặc nhẫn nại kì cọ để lau bằng được vết mực thằng con làm vãi trên sàn. Hoặc nhẫn nại gỡ chiếc áo len cũ ra đan lại. Hoặc lọ mọ xới lại đám đất nhỏ bằng hai cái vạt quần trước nhà, tăng gia ít rau thơm (sạch) cho chồng nhấm nháp - với rượu; dĩ nhiên, kèm theo khi thì lòng lợn tiết canh, khi thì đĩa dồi chó. Có khi chỉ là mấy lá húng kẹp ... ớt (!) để đưa đẩy với rượu. Một bữa nhậu tĩnh lặng.
Giá một lần cô xuất hiện hòan chỉnh trước tôi (tôi gọi là hoàn chỉnh khi người nào đó đứng đàng hoàng trước mặt mình) thì có lẽ ấn tượng về cặp xương ức kia không quá đậm nét đến thế.
Phóng.
Là tên chồng cô Tiếu, tức bố thằng bạn học chung trường mẫu giáo với tôi. Một bức tranh tương phản: cổ dày nung núc, hai cái đùi bè bè. Rất thích uống rượu với ớt, dĩ nhiên, thêm vài cọng lá thơm vợ tăng gia. Vừa uống rượu vừa lừ lừ nhìn vợ, nhìn con, nhìn bạn của con. Chẳng biết nhìn để làm gì nhỉ? Nhưng rất đáng sợ.
Tôi bảo thằng bạn “Khi nào bố mày ở nhà, mày treo cái quần đùi ra ngoài cổng cho tao biết. Tao đéo thèm vào đâu”
Thằng bạn bảo: “Kệ, sợ đếch gì. Tao nối dõi, dám làm gì”
Tôi cùn bảo: “Mày chắc à?”
Nó lừ lừ mắt nhìn tôi. Chẳng rõ muốn gì? Nhưng rất đáng sợ...

04/10/2023 lúc 15:19
Q
uê tôi ở một tỉnh trung du phía bắc, nơi có những rừng cọ, đồi chè, từng một thời đi vào thơ ca nhạc họa. Để đến bây giờ sau mấy chục năm “cất bước theo chồng về xứ lạ”, chỉ cần nghe ai đó nhắc đến câu thơ này thôi là trong lòng tôi đã lại trào dâng một nỗi nhớ thương da diết về mảnh đất nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Thời con gái, tôi yêu anh Mừng là bộ đội xe tăng đóng quân ở làng tôi. Anh Mừng năm ấy gần ba mươi tuổi và đã là một sỹ quan trưởng xe. Tuy hơn tôi gần chục tuổi, nhưng trông anh vẫn rất trẻ. Anh lại có một thân thể khỏe mạnh và cường tráng, đúng với mẫu đàn ông mà tôi hằng ao ước về người bạn đời của mình. Đám cưới của hai chúng tôi do gia đình tôi và đơn vị anh đứng ra tổ chức. Nhà trai do điều kiện thời chiến, lại xa xôi, nên không ai có mặt. Tuy vậy nhưng đám cưới vẫn rất vui. Đặc biệt là tôi và anh Mừng rất yêu nhau nên khi thành vợ chồng thì chúng tôi sống với nhau rất hạnh phúc.
Sau đám cưới, trong một đêm nằm bên nhau, chồng tôi có bàn với tôi là sau này sẽ đưa tôi về sống cùng với gia đình anh ở một tỉnh miền Trung. Tôi chưa một lần đến quê anh, nhưng nghe anh kể thì tôi biết quê anh cũng là vùng nông thôn nghèo khó như quê tôi vậy. Chỉ có điều là xa, rất xa. Thuyền theo lái, gái theo chồng, tôi nghĩ vậy nên đồng ý ngay. Tuy nhiên đó mới chỉ là lời bàn, còn đi hay không và bao giờ đi thì chúng tôi vẫn chưa ấn định được thời gian cụ thể. Thế rồi chỉ sau đó không lâu, đơn vị chồng tôi có lệnh hành quân gấp vào chiến trường. Lệnh đến từ chiều hôm trước thì đến tối hôm sau đã lên đường. Dù bất ngờ, nhưng anh cũng kịp sắp xếp để đưa tôi cùng về quê với anh. Vậy là tranh thủ luôn được chuyến xe. Thủ trưởng đơn vị anh đồng ý cho tôi cùng đi, vì đằng nào khi vào chiến trường xe cũng ngang qua đấy. Với lại có vợ đi cùng, chồng tôi còn được đơn vị cho nghỉ thêm hai ngày để đưa tôi về tận quê. Thế là dù phải gấp gáp ra đi, nhưng chúng tôi vẫn có những giây phút mặn mà bên nhau. Và anh, điều may mắn hơn cả là được gặp lại quê hương, người thân một lần cuối trước khi vào chiến trường...
Hiện tại
26°
Mưa
25/04
25° - 27°
Mưa
26/04
24° - 26°
Mưa
27/04
23° - 26°
Mưa