Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc
19/10/2023 lúc 08:40

04/10/2023 lúc 15:19
C
hỉ cần nhìn thật kỹ vào khuôn mặt ả, cái mặt nhòn nhọn, với đôi con mắt ánh lên cái nhìn thăm thẳm, bướng bỉnh, cũng đủ biết ả là người chanh chua, hàm hồ. Cả xóm này không ai lạ gì tính nết của ả. Một ngày mà ả không gây gỗ với ai đó, là hình như ả ăn không ngon ngủ không yên. Một ngày mà ả không mở miệng chửi vu vơ một lần, là hình như ngày đó ả không chịu nổi. Bất kể chuyện gì ả cũng có thể chửi được. Có những việc hết sức nhỏ nhặt như con gà, con lợn hàng xóm, lỡ qua bươi móc vườn nhà ả, ả cũng chửi. Mà ả chửi thì độc địa và sâu cay lắm! Có khi ả còn lôi cả ông bà ông vải nhà người ta lên nữa. Khi chửi tiếng ả cứ sa sả như hắt nước vào mặt người ta vậy. Người bị ả chửi khó chịu đã đành, mà đến cả người nghe cũng không sao chịu nổi. Ai cũng có cảm giác như là ả đang chửi mình vậy. Thì mới hôm kia đấy thôi. Chỉ vì mấy bông hoa mẩu đơn nhà ả không biết bị ai ngắt mất, thế là ả lúc phát hiện ra chửi. Chao, ả chửi như mưa như gió. Chửi như không còn biết giữ mồm giữ miệng là gì nữa. “Tiên sư bố thằng nào, con nào, hái trộm hoa nhà bà. Hoa nhà bà trồng ra chứ đâu phải mọc hoang mà chúng mày muốn hái là hái. Chúng mày hái hoa nhà bà về để thắp hương cho cố tổ, ông bà, cha mẹ chúng mày à? Cha mẹ chúng mày có chết, thì chúng mày lên chợ mà mua, chứ sao lại hái hoa của bà…”. Đấy! Ả luôn chửi vu vơ như thế! Kỳ thực mấy bông hoa đó cũng chỉ hoa ở hàng rào, mấy đứa trẻ chăn trâu đi ngang qua, thấy đẹp thì tắt mắt hái chơi.
Nhà ả sát với nhà tôi. Thế mới rầy rà to. Mỗi lần nghe tiếng ả gióng lên từ bên ấy, thì bên này, tai tôi cũng như ù đi. Không còn biết phân biệt đâu là âm thanh gì nữa. Nhất là những lúc tôi đang viết lách gì đấy. Những lúc ấy tôi không còn làm được gì nữa, không còn viết được gì nữa. Thần kinh tôi như bị tê liệt hoàn toàn. Tôi quẳng bút đứng dậy, nhìn sang nhà ả mà lòng đầy căm giận. Có người khuyên tôi, nên sang tận nhà góp ý với ả. Còn như không nghe thì cứ đưa ra giữa làng giữa xóm nhờ…can thiệp. Tôi cũng đã mấy lần lựa lời nói với ả. Có lúc gần như cầu xin ả. Rồi cũng có lúc không chịu được, tôi đã nổi nóng, to tiếng quát nạt ả. Nhưng rút cục tôi đã không làm gì được ả. Không những tôi, mà cả xóm này cũng không ai làm gì được ả. Có mấy lần, trong các cuộc họp xóm, người ta đã đưa chuyện này ra kiểm điểm. Ả vâng vâng, dạ dạ, hứa sẽ sửa, nhưng rồi đâu lại hoàn đấy. Ả chửi cứ chửi, người nghe cứ nghe. Và nó đã gần như một thói quen mà ả không thể bỏ được...

04/10/2023 lúc 15:19
M
ạ kêu tôi lấy cái chổi tàu cau quét lại mấy liếp nhà. Mạng nhện giăng đầy và mấy cái lá khô lạc từ mùa hè năm trước còn nằm chỏng chơ trên những thanh gỗ như đưa võng. Tôi cười, gần hết một năm, nay lại lấy chổi quét mái nhà. Đứa con trai như tôi cũng bê bối không kém. Quanh đi quẩn lại gần hết một năm, tiết trời đang ấm dần. Tôi dựng chổi nhìn ra vườn trong cái nắng yếu ớt của những ngày lập xuân, hàng cau im phăng phắc và thẳng tắp đến không ngờ. Hàng cau đã được hơn mười năm, tôi trồng cho cha ăn quả. Cha ăn có hai mùa rồi đi xa hun hút. Để ánh mắt mạ dài ra, mỏi mòn. Để thằng con trai như tôi đến mùa trông tết. Tết về chưa cha?
Buổi sáng hôm đó ánh nhìn mạ mắc lại nơi tấm ảnh cha. Tôi biết, trên đời này nếu có người đàn bà yêu chồng mình nhất đó là mạ. Mãi sau này tôi đi tìm người con gái như vậy về chung chăn sẽ gối. Thằng bạn tôi cười, tầm phào, lật cuốn cổ tích ra. Người ngày xưa khác người nay khác, con gái bây giờ có trình độ rồi không sống như ngày xưa nữa đâu. Và tôi nheo mắt bước qua cầu trong những ngày giáp tết. Ngày tết tôi trồng một cây non lên mảnh đời của mình. Tôi chăm chút, yêu thương và tiến đi chậm rãi. Trên con đường hạnh phúc có cả những niềm đau.
Mạ hay nhắc tôi thay lư hương nhớ để lại một phần ba cát. Đó là cái cốt cách xưa của ông bà để lại cho con cháu từ ngàn năm. Con đổ trụi coi như toi đời đó. Tôi cười, bao giờ nghe mạ nhắc tôi, tôi đều cười. Mạ nói mi in cha mi mần chi cũng cho qua chuyện. Rồi mạ kể chuyện hai người yêu nhau ra sao, chỗ cha nhờ mạ kỳ lưng bên con sông mùa nước thu trong vắt. Kỳ lưng cho cha lần đó rồi mạ về làm dâu nhà này. Năm đó mạ mười tám tuổi, má hồng xinh tươi. Mạ lấy cha người ta đàm chuyện con Thu đẹp mà ham giàu lấy chồng trẹo mắt, cha lấy mạ người ta nhởn nhơ cười lấy người ở về mần vợ rứa bây. Cũng năm đó mạ sinh con đầu lòng, rồi cha giang rộng cánh tay. Mấy anh em tôi nằm thừa ra hai bên chiếu, cha thỏa nguyện yên lòng với một đàn con. Phải chi bây giờ sinh con kiểu đó vướng víu đủ điều và nuôi ăn không nổi. Hồi đó, ăn chi cũng được, mặc chi cũng được, đắp chi cũng được. Đói khổ thương nhau, chăn đắp chung nghe hơi ấm của người!...

04/10/2023 lúc 15:19
G
iữa buổi chợ trưa, mưa lép nhép, gió lạnh se se, tê cóng. Hầu hết những người đàn bà đi chợ đều lom khom như muốn thu mình lại để tránh rét. Một thằng bé gầy gò, áo quần phong phanh, chân trần bê bết đất. Nó đi ăn xin, hết chìa tay qua người này lại chìa tay qua người khác. Rét quá, không ai chú ý tới nó.
Thằng bé ăn mày nhìn thấy một bà già lưng còng, chống gậy, cũng áo quần phong phanh như nó, cũng chân trần nhem nhuốc đất như nó. Nó chìa tay về phía bà:
- Thưa bà, con đói!
Bà già rướn cặp mắt kèm nhèm nhìn nó. Bà ngạc nhiên, một đời bà chỉ biết xin người, sao lại có người xin bà? Nhìn thằng bé gầy còm, run run, bà lần gấu áo, mò hai túi, cuối cùng cũng tìm được năm trăm đồng. Tờ bạc nhăn nheo, được vo tròn lại ý chừng cho dễ cất giấu. Bà đưa cho thằng bé và nói trong hơi lạnh, giọng run run.
- Phải xin thêm ngàn rưỡi nữa mới đủ mua một chiếc bánh mì con ạ.
Thằng bé vòng hai tay trước ngực:
- Con cảm ơn bà.
Vừa quay lại nó nhìn thấy một người béo mập ăn mặc sang trọng, ấm áp trong bộ bành tô lông thú. Cùng đi với ông có một người đàn bà cũng béo mập và sang trọng như thế. Thằng bé chìa tay ra...

04/10/2023 lúc 15:19
N
ăm ấy, có một người đàn bà góa chồng sống vật vờ trong một ngôi nhà gỗ, lợp tranh cỏ nằm nép dưới chân một ngọn núi đá. Một con suối bắt nguồn từ đâu đó trong lòng núi, lượn vòng vèo, rồi như kiệt sức đổ òa xuống bãi sỏi trắng sau làng. Tiếng nước chảy róc rách, đều đều, miệt mài một cách nín nhịn từ bao giờ và cứ kéo dài biền biệt.
Người đàn bà vừa trải qua bao nhiêu năm, không nhớ nổi, thứ công việc chăm sóc người chồng bán thân bất toại, đơn điệu, lặp đi, lặp lại như một lập trình của số phận. Buổi sáng, thức dậy đặt bàn tay lên ngực chồng để nhận biết có còn nhịp tim. Đỡ chồng dậy đi vệ sinh. Rửa mặt, thay quần áo cho chồng. Sau đó, xuống bếp chuẩn bị buổi sáng. Thức ăn khô nhưng mềm. Người đàn bà bón cho chồng ăn trong im lặng. Đến lượt chị tắm giặt, quét dọn trong nhà, ngoài cửa. Rồi dắt cái xe đạp cọc cạch ra sân, đi đến Trung tâm thú y Thị trấn Cẩm. Chị làm cái việc dán nhãn giấy lên lọ thủy tinh. Nhãn thuốc độc to bằng nửa bàn tay, chữ đen, có đường gạch chéo màu đỏ. Nhãn thuốc bổ chữ xanh, viền nâu… Ban đêm là những giấc ngủ chập chờn, những cơn giật mình, những cơn rối loạn thần kinh…
Mọi chuyện kết thúc trong nước mắt và những tiếng thở dài. Chồng người đàn bà ấy chết. Đám tang diễn ra đầu tháng bảy, mưa sùi sụt và gió lạnh u u lẫn tiếng nước chảy trên núi đá. Những người thân thích nhà chồng cởi bỏ khăn tang phủ trắng một góc bàn thờ cạnh bức hình viền đen bốn phía, rồi biến mất vào mưa. Họ vội về trước khi trời tối. Đường quê, tối trời không thể đi nổi vì những gập ghềnh và quanh co.
Tiếp đó là những ngày tạnh ráo, nhưng bầu trời vẫn lùng nhùng mây đen. Người đàn bà đứng bên cửa sổ nhìn lên núi đá. Chị thấy dòng suối trắng xóa run rẩy giữa vách núi xám và nghe tiếng nước róc rách đều đều, miệt mài… Rồi chị đi ra ngõ nhìn dọc theo con đường dẫn tới cơ quan cũ, nơi suốt ngày lanh canh tiếng chai lọ thủy tinh va nhau. Chị đã không được trở lại đó nữa. Tháng ngày chị túc trực bên chồng thành cái lý lẽ cho người ta bắt chị thôi việc. Vườn xén đến mảnh cuối cùng để bán lấy tiền thuốc thang, chi tiêu. Còn mỗi ngôi nhà nhỏ và một lối ngõ hẹp ra đường làng...

04/10/2023 lúc 15:19
H
ồi nhỏ, tôi và gia đình sống ở quê ngoại nằm bên bờ sông Hậu - miền đất có tôm cá nhiều, đồng ruộng thì xanh um. Có lẽ, đó là nơi mà tôi nghĩ là đẹp nhứt mà mình đã từng đến. Nó không có gì đặc biệt lắm, chỉ là một cù lao nhỏ bình thường, nhưng sao tôi lại thấy nó quan trọng trong đời mình. Lật lại những trang kí ức tuổi thơ, hình ảnh quê ngoại có dòng sông dài cứ tới mùa nước nổi - một cụm từ thân yêu và quen thuộc của vùng quê miền Nam - thì cái con sông ấy cứ đỏ ngầu, cuồn cuộn chảy, cuốn theo bao nhiêu bông lục bình trôi tím cả mặt sông. Cứ mỗi buổi chiều, khi ánh nắng vàng úa vừa trải trên một vùng xa thăm thẳm thì tôi lại ra bờ ruộng, mặc cho những ngọn cỏ cao nghều quấn quít lấy mình, đùa giỡn. Nhiều hôm nước lên, tôi cùng lũ trẻ trong làng xắn quần lội xuống sình chơi, rồi ngồi trông những đám mây hồng nghiêng nghiêng trên bầu trời. Ở miền quê đó có cánh đồng rộng, có đôi trâu nhởn nhơ gặm cỏ, có đàn có trắng, có bông sen hồng… Và đặc biệt, ở nơi đó tôi có một người bà.
Bà của tôi, quanh năm lam lũ, tất bật, đầu trần chân đất suốt ngày lặn lội ngoài đồng, bươn chải để nuôi gia đình. Bà hiền lắm, năm nay ngoài sáu mươi, dáng người nhỏ gầy nhưng nhìn còn rất khỏe. Gương mặt bà đã hằn lên những nếp nhăn, tóc cũng bạc gần hết mái đầu. Bà rất yêu thương tôi, tuy tôi là con gái nhưng bà thương hơn cả những đứa cháu trai con của các cậu trong nhà, tôi muốn gì bà cũng chìu hết. Tình cảm của bà dành cho tôi rất bình dị, mà cũng rất cao cả. Tôi chưa bao giờ quên được những điều ấy...

04/10/2023 lúc 15:19
Màn đêm nhão ra trong hỗn loạn. Mụ Thìn cầm cây đèn pin đỏ tù mù vừa pha vừa chửi: "Đồ chó! Sao có thể cẩu con Vầm của tao đi. Tao già đến độ ni rồi không có tiếng hắn sủa mần răng tao sống nổi?" Trời ơi tức quá! Tức đến nỗi mụ vớ được tên cẩu tặc đó thì mụ sẽ tru lên rồi lao vào để cào cấu hắn cho hả giận...

04/10/2023 lúc 15:19
M
ột chuyến đi cam tâm trong những ngày rét đậm, gió bấc thổi như lá mía cắt vào mặt, và mưa cứ lai rai, lòe nhòe suốt mấy ngày không ngớt. Đấy là chưa nói đến chuyện con đường trục đất đỏ nhão nhoẹt lúc nào cũng có thể đưa cả chiếc xe bốn chỗ ngồi trôi tuột xuống vệ đường, và nếu điều đó xẩy ra thì tôi chỉ còn nước kêu trời.
Ai cũng can gián tôi thôi đừng đi vì cái lí do lãng xẹt, khánh thành một nhà văn hóa cấp xóm.
Xin nhắc lại là nhà văn hóa cấp xóm chứ không phải cấp thôn. Ngay bản thân tôi khi nhận giấy mời cũng có sự nhầm lẫn. Từ trước tới nay tôi nhớ là mình đã từng chỉ đạo quy hoạch xây dựng các tụ điểm văn hóa cấp cơ sở là thôn. Trong hệ thống hành chính hiện tại thì thôn được coi là "cánh tay nối dài" của chính quyền xã, là cái điểm chót cùng của cái thân hành chính dài ngoẵng từ Trung ương đến cơ sở. Ngay cả khi đã bước chân vào cái rạp che trước sân ngôi nhà tường gạch, mái tôn rộng chừng 70 mét vuông (chỉ bằng một phòng khách của những ngôi nhà khá giả trong tỉnh lị), tôi hỏi cậu cán bộ xóm là nhà nước có hỗ trợ 50% kinh phí như quy định của Hội đồng nhân dân tỉnh không, cậu ta nói không, tôi đã rất lấy làm thắc mắc định bụng khi về tỉnh sẽ hỏi lại… Về sau mới nhớ ra, đây là Nhà văn hóa cấp xóm, mà trong đề án xây dựng thiết chế văn hóa cơ sở trước đây Hội đồng nhân dân phê chuẩn để hỗ trợ đầu tư theo phương châm nhà nước và nhân dân cùng làm là 50-50 chỉ có từ cấp thôn trở lên...

04/10/2023 lúc 15:19
T
ất cả đều nghĩ rằng, đó là trận đánh cuối cùng, kết thúc hai cuộc kháng chiến kéo dài non ba mươi năm. Đến bảy giờ sáng ngày mai, 28/1/1973, ở miền Bắc, miền Nam bọn trẻ đến trường như thường lệ và nghe cô giáo công bố: Từ hôm nay, hai lăm tháng chạp, bắt đầu kỳ nghỉ tết Quý Sửu. Chúng sẽ a lên sung sướng. Bản tin thời sự sáu giờ sáng của cả hai đài Hà Nội và Sài Gòn sẽ công bố tin sốt dẻo: Một giờ nữa, bảy giờ sáng (đầu giờ thìn) Hiệp định Pari có hiệu lực, súng sẽ không nổ nữa, người sẽ không chết nữa.
Vâng! Hiệp định Pari về lập lại hòa bình ở Việt Nam được thông báo rành rẽ trên các kênh thông tin đại chúng. Tất cả đội viên của đại đội Tăng - Thiết giáp chốt giữ cảng Cửa Việt đều biết, rằng, chỉ mười lăm giờ nữa, ai ngã xuống thì chết hẳn, ai sống sót thì sống mãi. Lúc ấy mọi người đều yên trí là sẽ còn sống lâu lắm. Vì, thực ra, đa số họ, mỗi người mới đội trên đầu có hai mươi cái xuân xanh.
Còn bây giờ là 16 giờ ngày 27/1/1973 trên bãi cát nam Cửa Việt...

04/10/2023 lúc 15:19
C
huyện kể rằng hơn trăm năm trước ở Động Hương xảy ra trận chiến giữa một cận thần của nhà vua và tên giang hồ khát máu. Một cuộc chiến long trời lở đất mà người đời sau vẫn nhìn thấy dấu vết. Hắn hạ gục cận thần nhà vua và lấy đi số châu báu nơi cận thần trông giữ. Bây giờ đã một trăm năm sau, chuyện đó đã trở thành giai thoại ở miền rừng vào mỗi đêm mưa bên ánh lửa bập bùng. Còn ở miền xuôi, người ta đi lùng sục thanh kiếm của người cận thần đó, thanh Huyết Đao. Đó là thanh báu kiếm mà kẻ khát máu đã bán đi cùng số châu báu đó, nó lưu lạc giữa nhân gian. Cụ thể ở đâu? Ai biết! Biết chắc chết quá vì người ta cũng nói, ai phát hiện ra thanh Huyết Đao là đi đời cả họ. Chỉ khi cầm đao mà không biết đó là đao thì mọi thứ yên bình. Chuyện về thanh đao khi nó rỉ máu nên mới có tên là Huyết Đao. Chuyện về người ăn cam ở Động Hương mà không xin phép thần mới lăn đùng ra chết… Nhiều chuyện lạ lắm! Kể cả người cận vệ của nhà vua, khi chết rồi vẫn đứng trơ trơ. Về sau dân núi Hương kể họ vào trong động và nhìn thấy bộ xương đứng sừng sững. Bây giờ có còn không? Ai biết! Biết chắc chết quá vì người nhìn thấy bộ xương đó mấy ngày sau đã bất đắc kỳ tử. Chết mà như người ta đi ngao du âm phủ chơi vậy nên ai cũng sợ, ai cũng không dám mó men đến động mặc dù ở đó có cả một vườn cam sai quả, cam vua ngọt đến chết người...

04/10/2023 lúc 15:19
N
ằm bên sông Thạch Hãn, thị xã Quảng Trị ngày ấy hiền hòa, nhỏ nhắn như bàn tay con gái. Mỗi lần ra đường mọi người đều chào hỏi nhau. Trên những con đường nhỏ có nhiều bóng cây xanh. Chung quanh nhà tôi là hàng cây muối trắng với những chùm hoa nhỏ màu trăng trắng, mùa trái chín, vô số các chú chào mào cổ đỏ về ríu rít, lủng la lủng lẳng bu đầy ăn trái chín, có lẽ không bao giờ có thể gặp lại hình ảnh một rừng chào mào trên cây nhiều đến thế. Khó quên được vì đó là niềm vui của tuổi nhỏ hàng năm chờ đợi mùa chim về, hay tại biết không bao giờ tìm lại được cái cảm giác nao nức ấy, hoặc tự sau này ở các thành phố chim không dám trở về. Xen kẽ, là những hàng cây vông đồng cao vút đầy gai nhọn, trái khô rụng xuống ngày thơ bé làm những bánh xe nhỏ chạy khắp phố thị. Bên sông, hàng phượng vĩ đổ lửa rạo rực như chưa bao giờ đỏ như thế mang theo những mùa hè phẳng lặng yên ả trôi theo dòng sông mùa nước cạn để bọn trẻ nhỏ lội qua sông quậy phá vườn bắp, bãi dưa phía bên kia bờ cát...

04/10/2023 lúc 15:19
- Ngày mai, mẹ con bà chăn bò để tôi đi công chuyện nha.
Vừa buông bát xuống mâm, chưa kịp cầm tăm thì lão Choẽ dắng vậy. Bà Choẽ đang và dở miếng cơm, tròn mắt:
- Ông đi đâu?
- Lên tỉnh!
- Lên tỉnh? Bà Choẽ nhồm nhoàm hỏi lại.
- Tôi lên hội Văn nghệ có tí việc - Lão Choẽ gật đầu và nói rõ hơn.
- Lên nhận nhuận bút hả ông?
Bà Choẽ mắt sáng lên. Lão Choẽ xạm mặt lại:
- Lâu nay có đếch báo nào in mà nhuận với chả bút.
- Hay nhận đầu tư? Cuối năm là họ hay chia đầu tư lắm. Ông nhanh chân lên mà kiếm lấy mấy triệu về cho mẹ con tôi nhờ.
- Khổ quá! Làm gì đã đầu tư đâu mà đầu tư!
- Hay ông đi nhận giải thưởng? Cuối năm người ta cũng hay chia, hay phát giải thưởng lắm. Mấy bài thơ của ông thể nào cũng được giải. Ông nhớ mang tiền về cho mẹ con tôi đấy. Công khai tài chính nha...

04/10/2023 lúc 15:19
T
hế đấy! Mấy anh em nhà em có cái tên ngược hoàn toàn với tính cách. Ông anh họ con bà bác tên là Keo tính tình phóng khoáng. Một chú em tên Nghiêm, nghiêm thì ít mà nghỉ thì nhiều. Còn em là Đông nhưng lại rất xuân.
Gặp anh, em mừng lắm! Bây giờ già rồi la cà quán xá để nói chứ ăn được bao nhiêu. Hôm nay anh đi cả ngày với em, chi phí em lo. Cái chính là bác nghe em kể về đời em và trao đổi đôi chút về thơ. Cuộc sống trong này sôi động khác với cách sống trầm lặng ngoài ta. Ở tổ thơ Xóm Chợ của các bác hàng tháng có uống bia và đọc thơ. Còn trong này vừa uống bia vừa bàn công việc chứ cứ đọc xong mấy bài thì thời cơ đã “Vẫy tay, vẫy tay chào nhau” rồi.
- Hay ta về nhà chú cho nó lành
- Ấy chớ! Khi em “Ôn nghèo, kể khổ” thì con nó bảo: Ba cứ kể chuyện cổ tích làm gì. Có lúc nó lại hỏi: Thơ là phải có vần có điệu phải không ba? Em bảo: Để nghiên cứu, trả lời sau. Con ơi! Bố đã nói thế thì cứ dài cổ mà chờ nhé! Vì trả lời thế nào được hả anh? Và trong mắt của bọn nhỏ thì thơ nào có ích chi? Ấy là tại nó chưa biết nhờ bài thơ của Vương Trọng mà mộ của Nguyễn Du mới được khang trang. Nhờ một bài thơ của tổ thơ Xóm Chợ mà mộ của bà bác em tức là mẹ của anh Keo đấy, mỗi khi lễ tết lại được phủ đầy hoa. Còn cái chuyện sao lại như vậy thì từ từ sẽ rõ...

04/10/2023 lúc 15:19
Ớ
i ơi…!” - Một tiếng kêu trong vắt vang lên rồi đứt ra nghẽn lại sau tiếng nấc.
Tôi giật mình tỉnh dậy, nước mắt tràn ra từ bao giờ. Hình như tiếng kêu đó vang lên trong một giấc mơ còn mờ ảo tan trong trùng trùng vô thức…
Tôi đã đọc đâu đó, người ta nói rằng: một nửa giấc mơ của bạn sẽ mất đi sau năm phút di chuyển. Bởi thế tôi cố gắng không xê dịch cơ thể, tĩnh lặng trong âm thanh của buổi sáng còn tờ mờ sương, chẳng dám nhìn vào những tán lá động, chỉ để cố nhớ lại giấc mơ kỳ lạ nào vừa đi qua mà làm sự yếu đuối trong tôi bật khóc. Thế nhưng, điều mà khoa học chứng minh kia dường như ngược lại. Tôi hầu như không thể nhớ những giấc mơ của mình khi vừa tỉnh dậy dù cảm giác vẫn còn lưng chừng đâu đó. Có thể vài phút nữa thôi nó sẽ hiện về, hoặc là một lúc nào đó khi ta đang đi hay đang tĩnh lặng vô thức.
Dì Thu trở mình, từng cơn ho dài kéo lên rồi đứt. Dì nằm ngủ ở gian bếp. Căn bệnh thấp khớp vẫn đêm đêm hành hạ dì bao năm nay. Chiếc giường tôi đang nằm là của em trai Thảo. Cậu ấy lấy vợ ở Campuchia, một năm về nhà vài ngày rồi lại đi. Người ta bảo cậu bị bùa mê tình. Năm đó đi làm việc ở Campuchia cậu đã yêu một cô gái người Chăm. Khi có ý định chia tay và trở về nước cô gái đã buộc chặt cậu bằng thứ mà người ta gọi là bùa mê tình khiến năm nào dù có về nhà thăm mẹ thì vài ngày sau cậu cũng tự quay trở lại. Buổi sáng thức dậy không thấy con đâu là dì biết nó đang trên đường trở lại mảnh đất xa xôi ấy. Dì Thu sống cô đơn trong căn nhà lạnh lẽo nhưng dì vẫn phải sống và hy vọng ngày con trai trở về.
Tôi và Thảo cùng uống chung một bầu sữa mẹ. Sinh tôi chưa bao lâu thì mẹ bị mất sữa. Nội nói phải kiếm bằng được sữa mẹ cho tôi. Ba đi khắp nơi tìm người xin cho tôi bú nhờ. Nhà dì Thu ở cách nhà tôi một con sông. Ngày đó ba vẫn chèo thuyền đưa hai mẹ con tôi qua nhà dì Thu. Tôi sống được khỏe mạnh cũng nhờ dòng sữa ấm áp của dì. Nội bảo, công ơn dì Thu không bao giờ được quên. Người lớn còn hứa với nhau sau này cho tôi và Thảo cưới nhau để nối tiếp cái duyên nợ ấy...

04/10/2023 lúc 15:19
T
ôi trở về làng khi mọi người đang tất tả vào mùa, nhìn những thửa ruộng gặt xong còn trơ nguyên gốc rạ, xen lẫn những thửa ruộng trĩu hạt đang chờ bàn tay con người thu hoạch. Ai mà về quê đợt này, nào gặp lúa lúa, rơm rơm quả thật bận rộn.
Tôi còn nhớ như in những lúc ba mẹ chở những đầy chiếc xe lúa về, mấy anh em thích nhất là những bó rơm từ tay ba mẹ vứt ra sau khi đã "nhã" hết những hạt lúa từ chiếc máy tuốt đang quay vòng tròn. Nhìn đống rơm mỗi lúc một to cao hơn, trẻ con như chúng tôi quả khoái chí. Các trò trẻ con tha hồ bày ra, nào chạy nhảy, giẫm đạp để cảm nhận được sự bập bênh, êm dịu; nào lộn nhào để làm sao đống rơm che chở khỏi va đập phải vật cứng... Mặc bị la mắng, mặc cho những "cơn xót" do rơm để lại len vào trong giấc ngủ, có khi mãi chơi mình mẩy rách cả, nhiều vùng ứa đỏ, nhưng đố ai cản trở được nguồn vui nghịch đùa với rơm của lũ trẻ chúng tôi. Cứ thế, tuổi thơ chúng tôi lớn lên từ những vụ mùa, từ những chòi rơm cao ngất mà mỗi đêm chúng tôi cùng chia nhau chơi trò "đánh du kích", không biết mệt mỏi. Kể cũng lạ, trò chơi thót tim đến vậy, mà ai cũng háo hức đợi tối rồi chia thành hai phe "tham chiến", chia ranh giới hai phe rõ ràng. Đợi một lúc mọi người vào chỗ ẩn nấp xong và chỉ định một người hô: 1,2,3 Tiến. Thế là trò chơi bắt đầu. Bên nào bắn trúng tên, địa điểm của những người phe đối lập thì đích danh người đó xem như đã "chết" đành ra đứng đợi mọi người đánh tiếp. Vui nhất là bọn trẻ chúng tôi ẩn nấp trong những đống rơm đã phơi khô tấp vội bên vệ đường chờ xong vụ mùa, để xây thành những "cơn" rơm to nằm chình ỉnh trước mỗi sân nhà ở nông thôn. Cái hay của ẩn nấp trong đống rơm ấy là rất bí mật, lại dễ làm nguỵ trang, nên chỉ cần phe đối lập đi qua là bị chỉ đích danh ngay lập tức. Nhưng ôi thôi, để chịu đựng được một thời gian trong cái đống rơm vừa mới phơi khô ấy thật là một cực hình, nào nóng toát cả mồ hôi, nào là mùi rơm phả vào mặt nồng nặc, nào những con "mát” (quê tôi hay gọi vậy) phá đám gây ngứa cả người. Những trò chơi trẻ con như vậy, nhiều đêm về trằn trọc không ngủ được vì bị mận ngứa, ấy thế mà chúng tôi đêm nào cũng tò te gọi bạn để cùng nhau chơi trò này...

04/10/2023 lúc 15:19
C
hị ở cùng chúng tôi. Mọi người thường gọi chị là Út Huệ. Vì chị tên Huệ và là con út trong gia đình. Đó là cách gọi rất phổ biến ở Nam Bộ, tên thường đi kèm với thứ bậc. Đôi khi, do quen thân, hoặc do người đó lớn tuổi hơn mình, mà trong một vài trường hợp, người ta không cần gọi tên nữa, chỉ gọi theo thứ bậc, ví như anh Hai, chị Ba, cô Bảy, má Tám…Trường hợp chị Út Huệ cũng vậy. Vì sống cùng…một nhà, lại thấy chị là bề trên, nên chúng tôi vẫn gọi chị là chị Út.
Nói là bề trên, chứ Út Huệ không hơn tôi mấy tuổi. Con gái Nam Bộ ở tuổi chị, hăm lăm hăm sáu, được coi như là…ế. Ai cũng bảo thế. Tôi không tin chị Huệ lại có thể ế chồng được. Bởi trong mắt tôi, chị vẫn là một thiếu nữ trẻ trung, xinh đẹp. Không những đẹp, mà chị còn là người con gái dịu dàng, hiền thục. Chị thường mặc quần lụa đen với áo bà ba. Đó là thứ trang phục quen thuộc không chỉ riêng chị, mà còn đối với bất cứ người phụ nữ Nam Bộ nào. Áo bà ba cổ tròn, hai bên thân áo thường chít theo đường vòng cung. Chị Út mặc áo bà ba rất đẹp, rất hợp với dáng người mảnh mai của chị. Cái cổ cao, với làn da trắng ngần bao giờ cũng lộ ra sau lần vải. Và nhờ vào đường chít hai bên mà thân hình chị trở nên eo thắt, trông rất duyên dáng. Chị có một mái tóc rất dài, dài đến quá lưng. Mỗi lần chị gội đầu là suối tóc ấy xổ bung ra, ôm gần kín cả tấm thân tròn trịa. Tôi đã mấy lần bất ngờ bắt gặp chị gội đầu trên sông Hậu. Có một chi tiết làm tôi nhớ mãi. Ấy là mỗi khi gội xong, chị hơi thẳng người lên, cho đuôi tóc không còn chạm trên mặt nước. Rồi bất thình lình, chị nghiêng người, hất ngược về đằng sau một cái. Cả mái tóc dày chỉ trong tích tắc đã nằm gọn sau lưng. Cái động tác uyển chuyển mà đẹp như tranh ấy tôi chỉ có thể nhìn thấy trong ráng chiều vàng rực, mỗi khi hoàng hôn về bên bờ sông Hậu. Sau này, vì thường phải đi cùng bộ đội, chui bờ lủi bụi, thấy không tiện, chị Út đã phải cắt bỏ đi một phần mái tóc ấy. Mỗi lần thấy chị trong bộ bà ba lụa là đi ngang qua bãi tập, mấy anh người địa phương thường ghé tai tụi lính trẻ chúng tôi, chỉ chỉ về phía chị: “Kìa, xem kìa, con gái miền Nam cái đít có gân…”. Rồi cười ầm cả lên. Chẳng biết mỗi lần như thế, chị Út có để ý nghe không, chỉ thấy chị hay đỏ mặt và nhìn đi hướng khác...

04/10/2023 lúc 15:19
S
au hai năm anh đi công tác ở nước ngoài đúng lịch hẹn anh trở về. Anh báo tin. Tôi vui mừng nhưng không mấy hào hứng bởi tôi biết cũng chừng ấy thời gian tình cảm mà anh dành cho tôi không còn như ngày nào. Hơn thế sự ngạo mạn trong tôi vẫn lớn hơn cả tình cảm mà tôi dành cho anh. Hay đúng hơn thái độ tự ép mình của tôi không cho phép mình yếu đuối mà phải cứng rắn gai góc.
Tôi và anh xuất thân quá khác nhau. Anh một người đàn ông có đủ mọi thứ cho bao người ước mơ. Anh có một hình thức ngang ngửa với các diễn viên trên phim. Sự lịch lãm dường như là điều làm nên cá tính của anh. Sinh ra trong một gia đình không phải quá giàu có nhưng anh chưa bao giờ phải chịu thiếu thốn về vật chất. Anh thông minh đáng để mọi người ngưỡng mộ. Tốt nghiệp đại học với chuyên ngành xã hội hiện đại đang cần. Anh trở thành đối tượng cho các công ty đầu ngành săn đón. Bản thân tôi không có nhiều điều may mắn như thế, tôi lặng lẽ nhìn anh sống và mải miết suy nghĩ vì sao người như anh lại thích tôi. Một người có gương mặt buồn chẳng đáng để tâm hay làm ai an lòng. Nhiều lần đặt câu hỏi vì tôi hoài nghi về tình cảm anh dành cho tôi. Anh chỉ cười và tỏ chút bực mình, đơn giản anh thích em thế thôi. Tôi tin vậy nhưng vẫn giữ khoảng cách khi gặp anh. Tôi yêu anh không phải vì những gì mà người ta nói hay thấy, đơn giản bởi bên trong anh vẫn có những điều đáng để tâm chứ không hời hợt. Tôi là người được anh tin cậy chia sẻ những vui buồn hay thất bại trong cuộc sống. Những lúc buồn hay thấy chán nản anh lại uống rượu và gọi điện kể với tôi về mọi thứ. Đôi khi chính sự hoàn hảo đã làm anh cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống. Sự kỳ vọng của gia đình quá lớn nó khiến anh kiệt sức. Anh luôn phải tự ép mình sống thật hoàn hảo không được thích những gì mình muốn hay cần.
Tôi yêu anh từ sự chân thành ấy. Nhưng đôi khi sự nỗ lực làm anh lơ đãng và tôi hoài nghi về tình cảm. Tôi biết sự kiên nhẫn của anh có hạn. Khi tôi liên tục giục anh tìm người thật sự phù hợp với anh.
Mở đầu câu chuyện bao giờ cũng là hỏi thăm sức khỏe, tình hình công việc và kết thúc nặng nề vì thái độ lạnh lùng của tôi cùng lời động viên anh nên tìm một người thật sự hợp với anh...

04/10/2023 lúc 15:19
T
rước cửa nhà Linh mới dọn đến ở ngoại thành có ba cây cau. Tại sao chỉ có ba cây mà không nhiều hơn hay ít hơn? Có lần Linh hỏi ba như vậy và ba Linh nói: chỉ tình cờ thôi, ấy là ba cây cau nhà chú Dũng hàng xóm biếu, mừng nhà mới. Nhà Linh cũng chỉ có ba người: ba Linh, mẹ Linh và Linh, vừa vặn với ba cây cau: cây cao nhất là cây cau ba, tất nhiên rồi; cây cao vừa là cây cau mẹ; còn cây út ít là Linh. Linh tự nhận như vậy và cả nhà ai cũng cho là có lý.
Ba bảo chắc chú Dũng đã có ý định biếu nhà mình ba cây cau từ khi ba mẹ khai móng làm nhà bên cạnh nhà chú nên chú cho đào rãnh quanh gốc cau để cho chúng đâm rễ trước. Khi ba mẹ làm xong nhà thì chú bảo ba Linh định vị trí, đào sẵn hố đánh ba cây cau về trồng. Nhờ thế chúng không héo lá một ngày, mặc dù thân chúng có thót đi một tý ở mấy đốt trên cùng. Ấy là để đánh dấu thời gian khó khăn khi rễ chúng bị xắn, không hút được đủ chất nuôi thân.
Bỗng một chiều đi học về, Linh thấy một tàu lá ở cây cau ba vàng úa. Tưởng cây cau ba bị chết, Linh kêu ầm lên với mẹ, đợi ba đi làm về kéo ba ra sân chỉ cho ba xem. Ba cười bảo: không phải nó chết đâu, nó sắp trổ buồng đấy, con không nhìn thấy bẹ lá đang ấp buồng cau phình ra đấy à. Linh chưa tin lắm, vẫn lo cây cau ba bị chết. Hôm sau, hôm sau nữa cây cau mẹ cũng có tàu lá bị úa vàng. Rồi liền mấy hôm nắng đầu hè, tàu lá vàng của cây cau ba khô đi rất nhanh, thậm chí nó còn gập xuống treo lũng lẵng khiến Linh càng hoảng.
Một chiều đột ngột mưa dông. Ba cây cau bị lay dồn dập, nghiêng ngả, oằn mình chống chọi với gió. Bỗng "phạch" một cái, tàu lá cau khô từ cây cau ba vật mình xuống sân. Linh đứng ở hiên nhà nhìn lên: nơi tàu lá khô vừa dứt khỏi thân lồ lộ một gói bẹ ủ buồng cau như lưỡi mác chĩa lên trời. Ba Linh bảo mùa mưa dông đến rồi, cau sẽ bỏ các tàu lá già rất nhanh để bớt nặng mình, tránh gió lay gãy đổ, nhất là để cởi bỏ cho hoa cau chóng trổ buồng, kịp đậu quả tránh mùa mưa bão. Mẹ cười: chả nhẽ cây cối mà cũng tài thế, cũng biết lo xa. Riêng Linh thì Linh tin lời ba. Con gái thường theo ba mà. Hết cơn mưa, ba Linh dọn cái tàu lá cau ở sân để vứt. Ba hỏi Linh có thích thì ngồi lên cái mo cau để ba kéo ra ngõ. Hồi nhỏ ở quê ba vẫn chơi như vậy. Linh thích lắm nhưng mẹ không cho vì ngõ đang đầy nước, sợ bẩn áo quần...

04/10/2023 lúc 15:19
M
ưa đầu mùa ào ạt, những hạt to và dày bạt xuống mái tôn làm cho người nghe mưa khó chịu vì sự ồn ã. Tiếng mưa khơi dậy trong lòng một nỗi buồn cố hữu mà em muốn chôn chặt. Thành phố này vốn dĩ yên bình, lúc mưa càng trở nên vắng vẻ lạnh lùng khi một mình trong căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông với ngổn ngang giấy bút, sách báo của anh. Em không nhớ hết đã bao nhiêu đêm mình ngồi lặng bên song cửa nghe mưa. Ngoài trời, một tấm thảm đen trùm kín các ngọn thông, ở giữa là những cột đèn đường yếu ớt, nhoè nhoẹt mưa phủ lên con dốc vắng, con dốc giờ này chỉ còn lại những rảnh nước tuôn như con rắn bạch khổng lồ đang trườn xuống ngọn núi.
Anh móc bộ quần áo, đôi giày và cả đôi vớ ướt sũng lên giá, nhẹ nhàng mở vòi hoa sen tắm. Anh đang kỳ cọ để xoá dấu vết? Phải, nếu không làm gì có lỗi với em, thì sao anh lại tắm vội vàng như thế? Những nụ hôn, ôm ấp, vuốt ve mơn trớn; những mùi nước hoa nồng nặc, những rượu bia chen nhau chảy xuống cống, và tắc lại nơi miệng ống thoát nước phát tiếng kêu ộc ộc. Em cố ghìm cơn tức giận, ghìm những xót xa ghen tuông đàn bà để khỏi bật thành tiếng tiếng khóc, tiếng la hét thậm chí mắng mỏ. Cơn giận đang chẹn lại nơi cổ họng em, cũng phát tiếng kêu ộc ộc. Anh bước ra khỏi phòng tắm, nhẹ nhàng vào phòng ngủ bật công tắc điện. Ánh điện làm em khó chịu tuy em không mở mắt. Anh vòng tay qua người rồi hôn lên môi em. Em thấy đắng đót, ghê tởm.
-Em ngủ rồi à? Tối nay nấu gì cho anh ăn thế?
Trời! Anh làm em tức chết đi mất, lại còn giả bộ như không. Không phải anh đã cháo phở no nê rồi hay sao mà còn bày đặt hỏi cơm vợ? Anh càng nhẹ nhàng cơn điên trong em càng dữ dội, nhưng em vẫn nằm im thin thít, như đã ngủ say từ lúc nào. Anh lại nhẹ nhàng đi ra bếp, lục tìm cơm nguội. Hành động của anh làm em vừa thấy mình có lỗi khi không quan tâm đến chồng, vừa thấy mình đúng khi nghĩ đến việc anh đang đóng kịch phản bội. Anh diễn đạt lắm, lẽ ra anh nên chọn nghề diễn viên...
Hiện tại
26°
Mưa
25/04
25° - 27°
Mưa
26/04
24° - 26°
Mưa
27/04
23° - 26°
Mưa