Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 24/04/2026 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Văn nghệ

Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc

Vinh quang thay những con đường

04/10/2023 lúc 15:19

Trong đêm đen nô lệ
Bác đã đi tìm đường
Khắp năm châu, bốn bể
Để giải phóng quê hương!
 
Giữa Trường Sơn hiểm trở
Bác vạch một con đường
Để nối liền muôn thuở
Mọi miền quê yêu thương.
 
Giữa ngàn trùng biển Đông,
Bác khai thông thủy lộ,
Cho đoàn tàu không số
Ra, vào, chở chiến công...

Tháp Chàm muôn mặt

04/10/2023 lúc 15:19

Chế Lan Viên trông dáng tháp gầy mòn
Sara ngó ra tháp nắng
Thu Nguyệt thấy dấu chấm than
một tháp mà có bao kiểu ngộ (và ngộ nhận).
 
Đôi lúc
nửa đêm
tôi nghe tháp mọc ngang trời.
 
Tháp Sah Inư sống đời độc thân
có lửa có bạn là Tháp Đôi
lũng Mỹ Sơn tháp ở đại gia đình
làm tam nhân hành thì Ba Tháp
đủ đầy cả thôi mà cứ muốn thất truyền...

Chú Tuấn

04/10/2023 lúc 15:19






Đ





ến ván thứ bảy bắt buộc tôi phải gặp chú Tuấn, sau sáu ván tôi và chú cùng được năm điểm rưỡi. Cả hai đều mon men đến gần bộ huy chương của giải. Giải tỉnh năm nay đối với tôi rất quan trọng vì sau đó sẽ quyết định tuyển chọn vận động viên dự giải quốc gia.
Tôi đã phải suy nghĩ nhiều trước trận đấu. Có thể nói từ bé đến giờ, tôi chưa suy tính như thế bao giờ. Nếu thắng chú, thêm một điểm quí giá, tôi sẽ được lên ngồi bàn một, "sờ" tay vào tấm huy chương của giải. Chú Tuấn cũng vậy, quyết tâm của chú rất cao. Tôi đã tính xin điểm chú, xong tôi nhớ điều chú bảo: " Để trở thành vận động viên giỏi cháu cần nỗ lực học tập, trao dồi kiến thức, tu dưỡng đạo đức. Phải dũng cảm trong thi đấu, phải trung thực và cao thượng trong tính cách". Cao thượng là thế nào tôi chưa hiểu hết nhưng trung thực thì tôi biết. Trung thực là phải thi đấu thực sự, thẳng thắn, phải giành thắng lợi bằng sự nỗ lực, bằng khả năng của mình chứ không mua bán, xin xỏ, dàn xếp tỷ số. Tôi biết rõ chú Tuấn là người trung thực và nghiêm khắc. Dù chú sống rất tình cảm. Tôi xin điểm, chú sẽ nghĩ gì về tôi? Nếu được giải liệu tôi có xứng đáng không? Chú Tuấn là hàng xóm của tôi nên tôi biết rất rõ hoàn cảnh và sức khoẻ của chú...

Rừng không cây

04/10/2023 lúc 15:19

Như thường lệ, buổi sáng tôi đọc lướt qua mấy tờ báo ngày và nhâm nhi tách nước trà nóng hổi. Hôm nay chẳng có gì mới, ngoài những tin không phải vấn đề thuộc đại sự quốc gia nhưng khá nóng bỏng. Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh, hai tuần qua mở chiến dịch truy quét tệ nạn “làm sạch môi trường”, bắt tùm lum hàng chục vụ dùng thuốc lắc tại một số quán ba, vũ trường, nhà hàng karaokê...

Chuyện tình của chị tôi

04/10/2023 lúc 15:19






C





hị ngồi bên ngôi mộ nằm gần cuối nghĩa trang, vừa dùng khăn lau kỹ bề mặt tấm bia, vừa nói trong nước mắt:
- Thành ơi! Hai mươi năm rồi em mới đến được với anh, đừng trách em anh nhé! Chúng mình thương nhau lắm phải không anh ?
Trong làn khói hương phảng phất, chị như nhìn thấy anh hiện về, chị lặng lẽ quệt nước mắt, giở cơm nắm ra xắt thành từng miếng bày lên tờ báo rồi rắc lên đó ít muối vừng.
- Ăn đi anh, cơm em nấu bằng gạo mới đấy. Ngày trước có bao giờ anh được ăn cơm gạo mới đâu, chỉ toàn cơm nguội thôi. Tội nghiệp.
Chị lấy trong túi đồ ra một quả xoài, bổ thành từng miếng mỏng van vát rồi vẫn bằng giọng thầm thì âu yếm, chị nói với người liệt sĩ vô hình trước mặt:
- Xoài tượng ngon lắm, ngon hơn xoài rừng nhiều. Anh ăn thử xem, đúng thế không anh.
Chị ngước nhìn tấm bia, khẽ mỉm cười như thể người đàn ông ấy đang gật đầu với chị, hài lòng với những điều chị nói. Và rồi hình như anh đã biến đi khiến chị trở lên hốt hoảng. Chị rướn người về phía trước rồi gục xuống ôm lấy nấm mộ trắng toát, bật lên tiếng nức nở. Tấm lưng gầy và đôi bờ vai xuôi xuôi rung lên từng đợt, khiến người đang đứng phía sau lưng chị cũng không kìm được nước mắt...

Dưới chân Thành Cổ

04/10/2023 lúc 15:19






H





à đến Quảng Trị vào một buổi sáng mùa thu. Ở đây mùa thu rồi nhưng dáng dấp của mùa hè vẫn còn rất rõ; ban ngày nắng vẫn đượm một màu chói chang. Dòng sông Thạch Hãn soi rõ bóng bức tường thành có quãng đổ nát. Lịch sử đã đi qua đây và dừng lại trên trang sách của các em. Những con số thời gian gắn liền với nhau trước và sau thế kỷ dài dằng dặc. Hôm nay dưới chân Thành Cổ, dấu tích của những cuộc kháng chiến đang đi vào bài giảng của cô giáo sử vừa tròn hai mươi ba tuổi.
 
Hà đứng trên bục giảng nhìn xuống các em học sinh thân yêu với cảm xúc đang dâng lên mãnh liệt. Những đôi mắt tròn xoe, những tâm hồn trong trắng đang hướng về phía cô. Một ngọn gió lồng vào cửa sổ, thổi bồng mái tóc các em gái như muốn hông khô dùm các em sau lần gội đầu thơm hương sả. Bên ngoài Cổ Thành vẫn uy nghiêm, sừng sững. Rêu phong đã phủ lên những viên gạch bị thời gian nhuộm màu. Những cây cỏ dại đội luỹ thành để vươn ra ngoài đời, như những ngọn giáo chống giữ của quân sĩ ngày xưa. Con canh đào chạy dưới chân thành nay đầy um bèo nước. Những chiếc hoa màu tím lung linh như đua sắc đẹp với chiếc áo cô giáo Hà đang mặc...

Dã Quỳ

04/10/2023 lúc 15:19

Em để mùa xuân đi đâu?
Để dã quỳ bừng lên thương nhớ
Đêm lại đêm cứ cựa mình trăn trở
Ngày lại ngày ngơ ngác ngóng tin xa
 
Em để mùa xuân đi đâu?
Để gió chở cô đơn vào vùng trống vắng
Để mây buồn cứ trôi đi lãng đãng
Để trái tim côi tự biết giận hờn...

Đất nâu

04/10/2023 lúc 15:19

Cứ trắng bạc, vàng tươi rồi nâu sẫm
Tháng mười hoàng hôn se lạnh cánh đồng
Em để lộ bắp chân trần trắng nõn
Em chưa biết tôi ngồi chờ em trên sông
 
Mải miết dưới đồng vun đất vào luống cải
Mảnh trăng non he hé mọc bên đời
Chẳng thể ngồi chờ lâu hơn nữa
Xuống đồng vun luống cùng em thôi!...

Cỏ biếc

04/10/2023 lúc 15:19

Qua một mùa đông giá lạnh
Xuân này anh lên cùng em
Sườn đồi rưng rưng cỏ biếc
Xanh chồi theo mắt em nhìn
 
Đất xưa mẹ trồng ngô, sắn
Nuôi em từ tuổi ấu thơ
Không đói nhưng mà khổ lắm
Em buồn, lòng mẹ xót xa...

Không có cái chết của những con thiên nga

04/10/2023 lúc 15:19

Kính tặng: nhà thơ N.Q.T
 
“Than khóc mãi bên kia bến bờ mùa nước
những con thiên nga đang nhuộm cánh mình”.





Đ





êm sâu. Tiếng hát của anh bay qua khung cửa sổ hình vòm của chung cư, bay lên bầu trời lấp lánh sao, mang theo trắng muốt những cánh thiên nga, hư ảo, chập chờn trong một hòa âm quãng năm tăng của cây guitar. “Những con thiên nga lẩn tránh bình minh, dần quên những con đường dẫn về hồ nước”. Tiếng hát lỗ chỗ đâm vào hương ký ức, đâm vào trái tim anh lấp loáng những mũi tên nhọn hoắt... Em ở đó, bên hồ. Mây rũ hoàng hôn trên tầng tháp cổ huyền hoặc, trên vai em gầy guộc. Con thiên nga bắt đầu hát và nhảy múa trên đôi cánh của mình. Hồ thiên nga - khúc luân vũ của Traixcopky. Sóng lao xao, không còn vẻ trầm tư lặng lẽ muôn đời của nước. Còn anh, trái tim cứ như muốn nhảy vọt khỏi lồng ngực để tự vẫn trong dòng tóc đêm mềm mại, lượn lờ thơm ngát điệu valse bềnh bồng mê ly...

Bến xưa

04/10/2023 lúc 15:19

1.
Từ làng tôi có hai lối lên phố huyện. Một lối thong dong đường liên xã chừng bảy cây số, một lối qua bến đò sông Lăng tắt ngang làng Vông gần được nửa đường. Dọc hai bên lối xuống bến xanh rợp bờ tre dây. Giống tre dây thân nhỏ dóng dài từng khóm kết thành bờ cao vút, không một tầm cấp dông bão nào đủ sức mạnh quật đổ bờ tre dây. Làng lấy thứ cây nhỏ bé mà kiêu hùng đặt tên cho bến- bến đò Tre. Đi lối luỵ đó thường là các bà các thím đi chợ huyện mỗi tháng ba phiên ngày bảy, những người có việc sang làng bạn lên phố huyện và mấy đứa học trò cấp ba không có hoặc không muốn nhờ mượn xe đạp.
Bây giờ người làng tôi vẫn kể chuyện này:
Một đêm trăng muộn bờ bên vọng sang tiếng gọi đò. Ông Lân xuống đò gấp gáp tay chèo. Tiếng gọi vống sang khẩn thiết mà con đò áp bờ gặp bến vắng tanh. Bến làng chưa từng có chuyện đùa đò nên ông Lân giữ chèo chờ khách. Bất ngờ lưng chừng dốc bến ré lên tiếng khóc trẻ con. Ông Lân chạy lên thấy đứa trẻ nằm trong lòng chiếc thúng có dây ràng miệng buộc chặt vào bờ tre. Thì ra kẻ bỏ con vẫn còn một chút lương tâm. Sợi dây ràng giữ đứa trẻ khỏi giãy lăn và tiếng gọi đò khẩn thiết hàm ý đánh động gửi gắm ông Lân bế đứa trẻ xuống đò tay rung nựng tay chèo gấp. Đến giữa sông đứa trẻ khóc giãy lăn, rúc ngực ông lái đòi bú. Ông Lân dừng tay chèo vỗ về đứa trẻ...

Cuốn tiểu thuyết đời người

04/10/2023 lúc 15:19

Đêm choàng lên tôi bóng tối
Để giấc mơ hiện sinh sau một ngày.
 
Tôi mơ về cuốn tiểu thuyết đời người
Lũ trẻ chăn trâu, cánh đồng nhả khói
Hạt gạo quê giêng hai lo đói
Sắn vùi ngày ấy lấp lưng cha.
 
Cuốn tiểu thuyết không luỵ tục hào hoa
Chỉ rất bình thường như bữa cơm cà
mắm muối
Và dáng mẹ tảo tần mỗi tối
Chong đèn thắp sáng cuộc đời con...

Trả tôi về

04/10/2023 lúc 15:19

Hãy trả tôi về tuổi hồng thơ bên mẹ
Nũng nịu dặn quà, níu áo đòi theo.
Hãy trả tôi về những giấc chiêm bao
Nơi có ông Bụt hiền trong đêm dài cổ tích…
Hãy trả tôi về tuổi thơ đùa nghịch
Bước tung tăng đuổi bướm, bắt chuồn.
Ngao, hến, mảnh sành cũng biết bán buôn
Vò vỏ chơi ngoan, ngóng mẹ hiền về chợ.
Hãy trả tôi về một thời sách vở
Tuổi vô tư chỉ biết học hành...

Ta vàng như thu

04/10/2023 lúc 15:19

Từ trời hạt bụi lang thang
Rơi thành một kiếp…
Ta vàng như thu
Ngày mong manh, đêm thâm u
 
Đời sông, phận suối tiếng ru không lời

Đi qua cầu gỗ

04/10/2023 lúc 15:19






Y





êu Thụy, tôi quyết tâm theo anh bước qua chiếc cầu ấy vào một ngày cuối đông, gió thổi lồng lộng tạo ra những âm thanh kẽo kẹt khi những cây tre chạm vào, để trở thành cô dâu của một làng quê. Tôi giã từ những ngày rong chơi, giã từ thành phố.
Bạn tôi, nhóm bốn đứa chơi chung với nhau suốt bốn năm trời đại học, giờ yên phận má hồng, mỗi đứa lấy một ông chồng khác nhau, chẳng đứa nào là bản sao của đứa nào. Yên lấy anh chàng thuyền trưởng tối ngày lênh đênh trên biển, cái mã đẹp trai nhưng chỉ có tội là tối ngày nó phải ở nhà một mình giống như chinh phụ. Hằng lấy ông chồng nhạc sĩ, cứ thích vợ mình trở thành ca sĩ để hai vợ chồng cùng bước lên sân khấu biểu diễn. Linh lại lấy ngay ông thầy giáo dạy mình, khiến khi chúng tôi gặp nó, giả vờ vòng tay chào: “Dạ em thưa cô ạ” khiến cho nó trợn mắt gườm gườm. Tôi lấy chồng sau cùng, lại lấy người mình yêu thương đằng đẵng năm năm trời với bao nhiêu buồn vui ở sân đại học. Thuỵ xuất thân từ một làng quê, hàng tháng ba anh phải gom từng mớ trái cây, từng đám lá chuối hoặc những thứ gì có trong vườn nhà gởi vào cho anh ăn học. Thụy chăm chỉ, bươn chải giữa thành phố rộng, khá giỏi giang trong việc kiếm sống để vượt qua cửa ải sinh viên. Mùa lễ, anh làm những chiếc thiệp xinh xinh với bàn tay khéo léo của mình bỏ mối hoặc có khi tự bày ở nơi đông người qua lại mà bán...

Mồ cá sấu

04/10/2023 lúc 15:19

(Tặng Đại tá Lê Bá Ước, Trung đoàn trưởng Đặc công Rừng Sác năm xưa)
 
I.
- Tốt đỏ sang sông hả, một tốt thì làm gì được anh bạn ơi!
- Tốt đặc công đó, mà đặc công thì cần gì phải nhiều kia chứ!
- Nhưng gặp xe pháo của tớ, cậu có làm nên chuyện được không?
Cánh tay của “Lăm” Thái Bình cứ huơ huơ như múa trên bàn cờ, mắt cứ lấp la, lấp láy lúc bên này, lúc bên kia, rồi bàn tay ẵm con pháo của mình, vút thật nhanh đốp xuống con tốt của Hạnh vừa sang sông như con chim bói cá!
- Khoan, khoan! Hồi đã, hồi đã!...
- Hồi cái gì? Đánh Mỹ anh có hồi với chúng nó không, hay anh chịu trận?
- Không sao, không sao!
Hạnh Cảnh Dương phì liền hai tiếng “không sao” rất bình tĩnh rồi tiếp:
- Thua keo này- ờ ván này, bày ván khác. Lo chi! Đúng vậy không! Mà tớ có anh Bảy Ước, liệu cậu có địch nổi không?
Hạnh Cảnh Dương chính tên là Hạnh ở Làng Cảnh Dương tỉnh Quảng Bình. Hạnh kể “ruột thịt gồm những năm anh chị em. Ba trai, hai gái. Cha toàn lấy tên các loại cá đặt cho con. Đầu tiên là Hanh tức là cá Hanh, sát đó là Thằng Mú, rồi đến con Mòi- mắm mòi đấy mà, đến thằng Nục, và cuối cùng là con Lẹp. Em út mình, hắn mỏng như con cá Lẹp!”.
Không phải Hạnh tự đổi tên mình mà chính anh em đơn vị đã đổi cho Hạnh. Hạnh kể chuyện ở quê khi nào muốn câu cá Hanh, thì ngày hôm trước phải ăn xôi.
- Đi câu xa hay sao mà phải ăn xôi?
- Anh em hỏi?
- Gần xa mặc kệ, nhưng ăn xôi hôm sau có cái phân dẻo, trộn với cám rang thơm, vo vo lại thành những viên bi. Cá Hanh tạp ăn lắm!...

Quán đất

04/10/2023 lúc 15:19

Vẫn là quán đất
Mà thôi
Đưa con từng chặng
Vẫn nồi cháo thơm
 
Lỡ làng
Hẹn một bữa cơm
Dậy trong lòng đất
Mùi rơm rạ chiều
 
Quán đời
Mưa nắng
Liêu xiêu
Thương câu thơ gửi trăm điều
Xẻ chia
 ...

Những ngọn núi nơi này làm chứng

04/10/2023 lúc 15:19

Ở lại thôi - ngày mưa bão ấy
Hồn ta neo tận đáy sông này
Tháp dựng rêu phong tìm bóng Nhạn
Về đâu xin hỏi đỉnh Chóp Chài
 
Có thể dưới chân xưa là biển
Bãi bồi năm tháng thuỷ triều dâng
Vắng quá ga khuya tàu vãn khách
Còn nghe tiếng vó ngựa dừng chân
 
Không hẹn mà sao ta lại gặp
Đêm bao dung gồng gánh ngọn đèn
Phố rất trẻ bởi con đường rộng
Mái phố quay ra phía mặt đường
 
Hai bên lưng núi ta về biển
Biển dậy trong lòng đêm sẻ chia
...

« 157158159160161 »

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

25/04

25° - 27°

Mưa

26/04

24° - 26°

Mưa

27/04

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground