Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 24/04/2026 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Văn nghệ

Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc

Qua Duy Xuyên nhớ Bùi Minh Quốc và bài thơ Hạnh Phúc

04/10/2023 lúc 15:19

“Thôi em nằm lại
Với đất lành Duy Xuyên…”
Và anh đã luận về hạnh phúc
Hai người lính cùng chiến hào vệ quốc
Người mất người còn là lẽ đương nhiên

Ngộ nhận (II)

04/10/2023 lúc 15:19

Thoáng nhìn ngỡ mặt trăng tròn
ai hay trăng đã khuyết mòn phía sau.
Đêm ba mươi, trốn tìm nhau
giật mình trăng lạc bán cầu phương Nam...

Tồn tại

04/10/2023 lúc 15:19

Có chuyến tàu đi xa
không hẹn ngày trở lại.
 
Có nỗi buồn thoảng qua
 
Khắc sâu hồn mãi mãi

Có lửa trong thơ em; Giữa ngàn giọt mưa xuân

04/10/2023 lúc 15:19

Anh nói thơ em có lửa
Sao không biết tình em cũng thét gào trong ấy
 
Trên những đám mây vần vũ của mùa hè
Hay làn gió heo may của mùa thu
Cái lạnh giá của mùa đông đang tới
Đều mang theo tình em
 
Sao anh không biết?...

Vết thương đá

04/10/2023 lúc 15:19

Xin đừng tính những vết thương của đá
Nơi Thành Cổ này không tính nổi đâu
Cái còn lại là cái còn nhận ra, có thể
Sau những vết thương chồng chất lên nhau.
 
Xin đừng tính những vết thương của đá
Nếu biết mỗi giây, mỗi thước đất nơi này
Mấy trăm quả bom, mấy trăm quả đạn
 
Mặt đất đã rung như thế mấy nghìn ngày!...

Tự dối mình

04/10/2023 lúc 15:19






A





 
nh Mai Hũu Phức với chị Lê Thị Nữ lúc ra ở riêng lưng vốn chẳng có gì nhiều. Coi qua ngó lại chỉ một sào ruộng khoán sản với ba cái soong, một cái ấm nấu nước. Bố mẹ, anh chị em nội ngoại giúp làm cho một cái nhà hai gian tranh tre nứa lá... Ninh Hải là xã bán nông bán ngư, nghèo, cho nên các đôi vợ chồng tách hộ bố mẹ, khởi đầu hành trang cho một gia đình đều tương tương như vậy cả. Được cái, anh Phức chị Nữ đều hay lam hay làm. Anh chồng lanh lợi tháo vát, cô vợ hiền thục đảm đang cho nên sau ngày ra ở riêng chưa tới năm năm, họ đã xây nhà, đẻ hai đứa con và mua sắm một ít đồ gia dụng khá tốt. Mấy lâu, ngoài việc gieo trồng trên sào đất, anh làm công cho một ông chủ đi nghề khơi. Nay nhà có một ít vốn, anh chị đóng thuyền định tự lập nghề lộng. Vàng lưới phải gần triệu bạc. Suy đi tính lại chỉ vay ngân hàng là hơn cả. Thuyền lưới tốt trong tay người có chí làm ăn, ơn trên phù hộ, chẳng mấy chốc mà trở nên giàu có. Tinh thần ấy làm cho anh chị rạo rực. Các nhà hàng trong xã có bán chài lưới nhưng đắt, lại không phong phú để chọn. Anh Phức quyết định đi chợ tỉnh để mua. Anh bảo vợ lo cơm nước từ khuya để đi thật sớm. Chị Nữ không cho, bảo: mình đi đêm đi hôm, trong lưng có tiền ngộ nhỡ...Chị cẩn thận thế cũng phải...

Bà cô

04/10/2023 lúc 15:19






Đ





ó là một buổi sáng như mọi buổi sáng mà cũng khác. Là vì Liên được nghỉ. Đã lâu lắm xưởng sản xuất thủy tinh mới ngừng đốt lửa để sửa lò. Công nhân nghỉ, Liên không phải nấu cơm nấu chè cho anh em như mọi ngày nhưng công việc đã thành nếp khiến Liên vẫn thức giấc từ khi trời còn tờ mờ sáng.
 
Liên thấy lạnh, nhận ra mình đã nằm co từ bao giờ. Cô vươn vai biếng nhác duỗi chân kẹp vào tấm chăn mỏng ở cuối giường kéo nó lên che ngang thân, nhắm mắt lại thấy yên tĩnh tới mức nghe được hơi thở của chính mình và cô hơi mỉm cười vì bất chợt nhớ tới câu nói của đứa cháu gái: "Đôi khi cũng phải chiều bản thân một chút dì ạ!" Con Sinh đã nói với Liên như thế khi từ Hà Nội về đây nghỉ hè năm thứ nhất đại học. Sinh là con chị Lan, người duy nhất trong gia đình đi thoát ly, lấy chồng trên thị xã, chị Lan chỉ về quê ngày giỗ tết và đám hiếu hỷ. Còn con Sinh, nghỉ hè nào cũng về chơi với Liên và chị Gái mang theo sự mát lành trong trẻo buổi sớm mai. Vẻ hồn nhiên như trẻ thơ chưa hề biết đến những toan tính bon chen của đời và như không gợn một chút nhỏ nhen ngay cả trong ý nghĩ của nó luôn khiến mọi người vui sướng hân hoan mỗi khi gặp. Khuôn mặt con Sinh chợt hiện khiến lòng Liên bằng lặng. Liên muốn nằm thêm chút nữa...

Dịu dàng như cỏ

04/10/2023 lúc 15:19






N





hà tôi ở trên lưng chừng đồi, từ cổng đến nhà thoai thoải con dốc nhỏ. Những bậc đá trắng viền cỏ xanh, lấm tấm hoa tím. ở xứ này, hoa muguet tím nở bất cứ nơi nào có cỏ…
Thầy Rudoiph rất thích cỏ. Mỗi lần tôi đàn, thầy cứ nhìn mông lung ra bãi cỏ xanh. “Hình như nhìn cỏ tôi nghe rõ tiếng đàn của em hơn”. Thầy bảo thế.
Khi gặp tôi lần đầu, thầy không nói dịu dàng như thế, mặt thầy đăm chiêu, nghiêm nghị. Nghe đồn thầy Rudolph S. nổi tiếng là khó tính. Thấy tôi vừa ngồi xuống chiếc ghế trước mặt, thầy bảo, với một nụ cười cao ngạo lướt rất nhanh sau hàng ria mép màu hạt dẻ:
- Algélique Stuttgart đã ngồi ở đấy.














Tôi tự nhiên thấy tủi thân. Tôi không muốn mình bị so sánh với bất cứ ai. Suýt chút nữa tôi đã xách đàn lên, ra khỏi phòng… Nhưng tôi không thể. Tôi đã ước ao được làm học trò ông bao lâu rồi. Algélique Stuttgart là học trò cũ của Rudolph, nay là cầm thủ nổi danh, lưu diễn khắp châu Âu. Danh tiếng của cô học trò đã làm danh tiếng của ông thầy thêm lừng lẫy. Biết bao nhiêu người muốn học với Rudolph, chắc gì hôm nay ông chịu nhận tôi...
 

Tiếng đàn bầu hát rong

04/10/2023 lúc 15:19

Đàn ai gãy chốn ngã ba
Một dây lạnh ngắt toát ra muôn màu
Âm đàn khắc khoải từ lâu
Tựa khúc ai oán “Phượng Lầu” buồn tênh
 
Tiếng đàn nương gió vọng thanh
Mênh mang phố sớm thênh thênh xóm chiều..........

Nhớ Vĩnh Linh

04/10/2023 lúc 15:19

Sau chiến tranh về ở Tây Ninh
Mà nhơ chao ôi nhớ Vĩnh Linh
Nhớ mẹ, nhớ eng(1), cùng nhớ út (2)
Nhớ cầu nghẽn nhịp, nhớ sông ranh (3)
 
Vĩnh Hiền, Vĩnh Chấp, Vĩnh Thành ơi!
Quang, Tú, Nam. Giang, Thạch hỡi trời!
Bao nhiêu quê kiểng sao quên được
Nhắc tới tên thôi lại nhớ người!
 
Không chợ, không trường, không trẻ con...........

Xuân của mẹ. Nợ làng

04/10/2023 lúc 15:19

Cuối năm đãi cát bãi sông
Mẹ thay hạt mới trắng trong lư sành
 
Mẹ dào đất sét để dành
Nhắn ông táo giữ vách tranh bếp nghèo
 
Bấc về rơm ướt lửa reo
Tết nay mẹ bảo táo gieo điểm mừng.....

Xuân Sa

04/10/2023 lúc 15:19






M





ỗi lần đến biển, người ta được biển tặng cho một sự hiểu biết mới mẻ mà bình thường thì không có được. Tạm gọi là quà biển, tri thức biển. Có lẽ người ta khát biển là khát điều đó chăng?
Tôi cũng vậy. Chỉ khác là cái tính ngược đời, hay đi ngược. Dù sao thì xuôi vẫn tốt, ngược không tốt. Đi ngược, trồng cây chuối ngược, nói ngược, làm ngược... Về cuối tôi nhận ra có hai cái ngược trong mình đã thành mãn tính. Đêm người ta ngủ thì tôi thường thức, thức trong cõi mộng, vô thức, văn chương... Người ta đi biển vào mùa hè thì tôi đi vào mùa lạnh, nhất là chớm xuân. Gió heo may tràn về là xách túi ra đi...
Đầu mùa lạnh này tôi đã có mặt ở góc biển khuất vắng này rồi..............
 

Mưa kim cương

04/10/2023 lúc 15:19

 Thương dòng sông cuối chiều đứng khóc
Giọt phù sa lận đận giữa hai miền
Trăm con sông đều trở về với biển
Thuyền theo dòng nhưng không dám mơ xa

Đường về

04/10/2023 lúc 15:19

Qua khỏi đêm giao thừa
Tôi ở bên kia sườn dốc
Đường lên thì dài, đường về mấy chốc
 
Gió xuân nào thổi phía sau lưng

Ký ức tìm về

04/10/2023 lúc 15:19

 





T





ôi nhận được bức điện của Hùng: “Anh về Q.T. đang cùng đơn vị xây dựng tuyến đường quốc phòng Hồ Chí Minh nhánh tây Trường Sơn. Em có thể đến với các anh nơi miền biên cương này không?” Tôi bồi hồi mà lòng rưng rưng. Vậy là hơn 20 năm rồi tôi vắng bặt tin anh. Tôi và anh vẫn ở hai đầu xa cách mà lòng thương nhớ khôn nguôi. Thương nhớ về một thời đã trở thành kỷ niệm máu thịt đằm sâu trong ký ức mỗi người... Bây giờ, Tuấn, chồng tôi đã đổi khác. Anh có còn thông cảm cho tôi nói thật lòng mình để đến thăm Hùng không? Dù sao tôi vẫn quyết định đến đó thăm anh. Sau những gì phân vân tôi quyết định không nói với chồng, viết giấy để lại cho anh, dặn dò con gái rồi đi...

Nỗi lo cuối đời

04/10/2023 lúc 15:19

 





C





hợ Tết thường xô bồ, nhất lại là chợ đêm. Trong một lần đi công tác ở thành phố vào gần cuối năm, tôi có dịp đi dạo chợ đêm. Thôi thì muôn hình, nghìn vẻ. Phong phú nhất là ở những khu hàng may mặc và nông sản. Mùa đông lạnh dễ ăn diện, nhất là phái nữ nên quần áo dồi dào cũng tất nhiên thôi. Còn về nông sản, vùng này nổi tiếng là tốt tươi, trù phú nên lại càng không đâu bì kịp. Hầu hết những loại hoa trái, rau quả quý hiếm, đài các nhất người ta đều có thể tìm thấy ở đây. Chả thế mà mỗi lần đến thành phố này, con gái tôi lúc nào cũng dặn đi dặn lại mua cho nó hết hoa nọ tới trái kia.

Biển thẳm

04/10/2023 lúc 15:19

Sóng núi lặng lẽ xanh
Sóng biển ầm ào trắng
Sóng lòng tôi vô tình
Ngọt ngào và cay đắng

Tầng đất Vĩnh Linh

04/10/2023 lúc 15:19

Thời chiến tranh, đất Vĩnh Linh
Nơi kẻ thù tập trung hủy diệt
Không còn đủ khăn tang
Bịt cho người đã khuất
Phải đội màu mây trắng trên đầu…

« 155156157158159 »

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

25/04

25° - 27°

Mưa

26/04

24° - 26°

Mưa

27/04

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground