Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc
19/10/2023 lúc 08:40

04/10/2023 lúc 15:19
Thắp một nén nhang vào chiếc bình đã cũ
Tôi nhìn rất lâu vào bức tượng Dương Vân Nga
Đã ngàn năm rồi đôi mắt kia không ngủ
Đã ngàn năm rồi Thái hậu như không có tuổi già

04/10/2023 lúc 15:19
Hoa vàng lắm, tháng Giêng ơi
Có con bướm nhỏ rong chơi quên về
Tháng Giêng mở cửa hội hè
Tháng cây trái,
tháng sum suê đất trời

04/10/2023 lúc 15:19
Dẫu không còn háo hức chờ xuân
Như thuở nhỏ mong chờ áo mới
Tuổi dần qua theo ngày tháng vội
Đủ giật mình mỗi sáng soi gương

04/10/2023 lúc 15:19
C
ưới vợ xong, Hà Thiết vào rừng đốn gỗ làm nhà. Vợ anh là Nông Thị Nhóng đẹp nhất bản Nà Ngườm. Mấy tháng trước, chánh tổng Bế Hữu Tài đã đem bạc trắng đến nhà Nông Viết Định hỏi Nhóng cho con trai là Bế Tòng. Cô gái Tày chưa đến mười bảy tuổi, có cặp mắt mơ màng như mắt cá Pạc Nhì suối Nậm Thoong, ghét bọn nhà giầu cậy của khinh người, thản nhiên bảo :
- Bố mế tham bạc trắng gả con cho nhà quan là con nhẩy xuống vực Thuồng Luồng...

04/10/2023 lúc 15:19
M
ột giọt nước vẫn chỉ là một giọt nước, có nghĩa nó không thể làm cho người đang khát trở nên đỡ khát hơn, cũng như không thể làm cho luống đất khô cằn bỗng trở thành ẩm ướt. Nhưng nhiều giọt nước sẽ biến thành ao hồ, biến thành dòng sông, biến thành biển cả…
Ở thời đại văn minh như bây giờ, nói đến đô thị chẳng ai không nghĩ đến điện và nước máy. Đã có chúng rồi ắt phải có những chiếc đồng hồ để đo mức độ sử dụng của con người. Đã bao giờ bạn làm cho chiếc đồng hồ đo nước của mình ngừng chạy mà vẫn có nước dùng? Đó là hiện tượng "Tí tách giọt nước rơi".

04/10/2023 lúc 15:19
Bây giờ không còn mẹ
Giữ cái miệng em cười
Cho nhau khi gặp lại
Kẻo chạnh buồn mãi thôi!

04/10/2023 lúc 15:19
T
háng năm, mặt trời đỏ bầm cau có dội lửa xuống Quảng Trị. Nắng nhức nhối đốt lá cây cháy xém từng vạt, không khí ngột ngạt, oi nồng, đặc quanh lê như cơn sốt. Gió Lào chạy lồng lên phả hơi nóng hầm hập. Gió tạt ngang, tạt ngửa táp vào mặt Loan bụi cát dấp dính ran ráp… Dòng Thạch Hãn mải liết, rì rầm như đang kể chuyện về một thời chiến tranh đã trôi qua. Cát trắng khô cong, lạo xạo bỏng rát dưới bước chân trĩu nặng. Loan căng mặt nhìn vào vô số những vết chân lớn, nhỏ và tự hỏi, có vết chân nào của bố cô và đồng đội đã đi qua nơi đây? Ngực Loan chợt dội lên buốt nhói, mồ hôi trong người Loan túa ra ướt đẫm, dường như cơ thể Loan có ngọn lửa đang ngùn ngụt cháy. Trước mắt Loan chợt hiện ra đôi bờ mi ầng ậng nước của mẹ…

04/10/2023 lúc 15:19
M
ột thân người nằm sóng soài trên vũng bùn, giữa con đường làng lầy lội dưới cơn mưa sùi sụt tháng mười. Mấy người ngồi trên xe ngựa từ chợ Đầm về, chép miệng:
- Bà Hai lại say rồi!
Xe chầm chậm lách qua lề đường đi quãng xa, dừng lại trước cổng ngôi nhà cổ, lợp ngói âm dương, hàng cột gỗ đồ sộ, thấp, trước có sân rộng nằm sâu giữa vườn. Một người gọi với vào:

04/10/2023 lúc 15:19
Dòng sông nhắc con đường về
Nơi hằn dấu bời vai lam lũ
Nơi sương nắng cất vào giấc ngủ
Nơi hồn nhiên đi cùng tuổi thơ

04/10/2023 lúc 15:19
Trong niềm vui tột cùng
Hạnh phúc tột cùng
Và khoảnh khắc tột cùng đau đớn ấy
Chương ơi!

04/10/2023 lúc 15:19
Hạt giống từ quả bầu mọc ra kết thành hoa trái
Mang những lời ông cha truyền lại
Mang những khổ đau và hạnh phúc
Mang những nỗi buồn và niềm vui cuộc đời…

04/10/2023 lúc 15:19
Đ
ường làng nằm dưới tán cây giao thoa tạo hình đường ống hun hút, sâu thẳm. Bóng nắng rải hoa lên nền đất huyền ảo. Không gian xôn xao tiếng gió đùa với lá cây. Đồng nội thoang thoảng mùi hương cỏ mật, mùi rơm rạ. Từng đàn chim sẻ ríu ran với hạt mẩy vụ chiêm xuân. Sự tươi mới nghe rộn ràng từ trong lòng người giao hòa với nắng và gió trời. Xã Trung bám đậu theo con đất phù sa dọc sông Giang. Mặt sông ngăn ngắt uốn lượn bọc chặn hướng đất các phía đông bắc. Vùng đất này vào mùa đông thường mưa nắng sụt sùi. Bão lũ hú họa sinh tử vạn vật. Sau mỗi mùa lũ, đất đai thêm màu mỡ, cây trái tươi tốt. Hướng tây nam, núi đứng núi ngồi đùn lên như tường thành, ngỡ chạm tới mái trời. Xã Trung bị sông núi chế ngự nên người dân ít khi đi ra xã bạn, huyện bạn. Lương thực, hàng tiêu dùng gần như tự sản tự tiêu. Các mối quan hệ xã hội chủ yếu quanh quẩn trong họ tộc, làng xã.

04/10/2023 lúc 15:19
C
huyến xe khách muộn đỗ lại ở ngã ba Trà Bá. Đăm Noi xách va li bước xuống đường. Đêm lạnh… Anh kéo cao cổ áo măng tô bật lửa châm một điếu thuốc. Plây Cu đây rồi. Sương mù huyền hoặc giăng giăng. Phố xá chập chờn xanh đổ. Suốt quãng đường ngược lên cao nguyên, lúc còn ngồi mơ màng trên xe Đăm Noi bỗng có ý nghĩ tinh quái: Giá như có ai đánh cuộc rằng, họ để anh bịt mắt, nút tai, cởi trền, rồi cứ thế phóng xe đi, chỉ bằng cảm giác thôi anh cũng dừng xe lại được giữa đất trời Plây cu. Đăm Noi bước chầm chậm, hít hà làn không khí ẩm ướt đầu mùa khô. “Không hỏi đường, nhất định không hỏi đường! Nhưng trước hết phải tìm tới một nhà trọ”. Một chiếc xe ôm trờ tới. Noi lên xe không mặc cả. Nhìn dáng vẻ anh, gã xe ôm cũng không dám nói giá hơn. Phố xá vụt qua, đèn chớp nhì nhằng. Một cái gì vừa quen vừa lạ. Có thể là màn đêm, đường phố ánh đèn và có thể là hương vị cao nguyên đã một lần máu thịt trong anh.

04/10/2023 lúc 15:19
Xòe mặt trời dấu chân giao chỉ
Tổ tiên răng đen và hồn lúa nước
Mỗi bước đi vỡ òa nhịp điệu
Hành phương Nam
Lý qua đèo chót vót non cao
Ngán ngại chi rừng xanh núi thẳm
...........

04/10/2023 lúc 15:19
Trên cánh đồng truyền kiếp của tôi
Người vãi tung những hạt giống khổ đau và hy vọng
Chiếc rễ cây sinh thành từ đất cứng đá chai
Và tôi lớn lên không phải bằng những tháng năm vay mượn
Những ngôi sao dẫn tôi về phía thảo nguyên xa xanh
Những ngọn núi dẫn tôi về vực thẳm
...........
Hiện tại
26°
Mưa
25/04
25° - 27°
Mưa
26/04
24° - 26°
Mưa
27/04
23° - 26°
Mưa