Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 24/04/2026 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Văn nghệ

Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc

Từ một giấc mơ và nỗi buồn có thật

04/10/2023 lúc 15:19

Ấy là bài ca chị viết về một giấc mơ
Về tình yêu
Nỗi buồn và khát vọng
Tâm hồn chị - đôi cánh thơ dài rộng
Không để cho sự cô đơn giam cầm
Muốn được bay lên

Lão Cạnh

04/10/2023 lúc 15:19






L





ão Cạnh lê cái chân liệt trên giường, một tay lão quắp như vó gà co lên ngang ngực. Đầu nghiêng về một phía, miệng lão bị tật kéo nhếch lên, thỉnh thoảng giãi nhểu ra. Lão nói ủng oảng, ai lạ chẳng hiểu lão nói gì. Nhưng cả làng ai cũng biết lão đang  trên đường đi ra chợ. Lão ra chợ mua một tờ vé số sẽ xổ chiều nay. Thằng Thọ con lão, sau khi bán mẻ tôm gạo mà nó phải dậy từ mờ mờ để kéo, dúi vào tay lão mấy tờ bạc lẻ nó bảo: “Trăm bó đuốc cũng phải vớ được con ếch”. Thế là lão đi, tay còn lại nắm chắc tờ bạc, vung vẫy như để lấy đà, nhìn lão đi như bơi trên mặt đất, hăm hở bước, có lẽ lão tin vào cái điều vớ vẩn mà thằng con lão vừa nhóm lên mỗi buổi sáng hàng ngày. Đời người thật là hai lần trẻ con! Dân làng chứng kiến sự đều đặn của lão, kể từ khi ốm dậy cũng phải tin rằng: Một ngày nào đó lão trúng xổ số thật! Nhưng sự đời còn rành rành ra đấy, khối kẻ chẳng đã khánh kiệt vì đen đỏ đó sao. Có người bảo thằng Thọ: “Quân ăn cháo đá máng”. Một số tỏ ý thương hại lão Cạnh, họ thở dài buông một câu lửng lơ đầy hàm ý: “Cơ khổ!”. Mà khổ thật, hơn sáu chục tuổi, vợ con chẳng có, nuôi thằng con nuôi, đúng là “khác máu tanh lòng”. Thằng Thọ có xót xa gì đâu, có lẽ nó đày lão Cạnh đến chết, để chiếm lấy cái gia tài ba gian nhà “tình nghĩa” mái lợp ngói “tây”, mấy sào ao nhận khoán với hợp tác xã. Với nó thế là quý lắm rồi, nó cũng tứ cố vô thân, được như thế gì bằng.

Đi cùng sông Hương

04/10/2023 lúc 15:19

Vô tư chảy
Vô tư xanh
Thu cả hồn trời mà chẳng biết!
Những ngôi sao lặng im
Vời vợi soi nhau
Tinh nghịch trốn tìm

Nguyệt cầm

04/10/2023 lúc 15:19

Tơ trắng muốt căng qua
trăng viên mãn
Chiếc cần đàn mỏng như phận
                                       người con gái.

Dòng sông bên Thành Cổ

04/10/2023 lúc 15:19






T





hoáng thấy một chút chuyển động rất khẽ giữa những bóng nắng vàng hanh trải trên mặt sân đang phơi lác đác mấy chùm ớt trái đỏ ối, thằng Thạch ngẩng lên khỏi bài tập làm văn miêu tả con sông quê hương. Đôi mắt đen láy của nó nhìn thấy mái tóc bạc hệt như tóc của ông nội nó hiện rõ trong ánh nắng ở bậc thềm ra vào nhà. Nó rướn người khỏi ghế để đứng lên chào ông già mà nó biết chắc là đang tìm nội nó với những câu chuyện của những ngày mà nó đã nghe kể nhiều trong mỗi lần gặp gỡ của nội nó với những người mà ông và họ gọi hoài nhau là đồng chí.

Với hoa quỳnh; Trên đất huỳnh công

04/10/2023 lúc 15:19

Đã bao lần tôi đợi trông em

Với mùi hương bồi hồi nỗi nhớ
Tôi đi qua những khu vườn hoa nở
Chỉ mong sao gặp được một lần
 
Tôi đi qua những buổi sáng mùa xuân
Chim lảnh lót bầu trời trong trẻo quá
Em ở đâu giữa màu xanh của lá
Mà hương vườn không chỉ dùm tôi...
 

Trước nhà tù Lao Bảo; Chuyện vỏ ốc, vỏ sò; Độc sắc

04/10/2023 lúc 15:19

Chiếc bình hoa anh cắm
Chỉ một nhành cúc thôi
Màu hoa như màu nắng
Những chiều vàng xa xôi

Vay và trả

04/10/2023 lúc 15:19

 






L





ão ngồi trên cái chiếu nhiều chỗ đã đứt sân đay, những sợi đầu cói thò thụt, có chỗ dựng lên như hàng loạt đầu tăm, giống cái bàn chuông. Hè nhà lão rất rộng, trải đôi chiếu mà vẫn lọt thỏm chưa đâu vào đâu. Vườn trước, vườn sau, vườn hai bên hồi nhà trồng đủ các loại cây ăn quả và lão đã thu nhặt từ trong Nam ra ngoài Bắc. Đúng là các nhân viên của lão đem vào tận đây gây dựng cho lão. Trước nhà hai luống rau thơm, nào mùi tàu, tía tô, kinh giới, rau răm, lá lốt, húng lìu, húng chó…đủ cả. Xa một chút, gần bờ ao, hàng chuối tiêu luôn luôn treo những buồng quả mập mạp. Chỉ từng ấy thôi, lão có một bữa rượu hợp khẩu vị, mấy quả chuối xanh thái mỏng, một nắm rau thơm thập cẩm, một bát mắm tôm vắt chanh, ớt, thế là lão ngồi với cái be nửa lít nhâm nhi cả buổi, cả ngày, lão nhâm nhi chén rượu cũng là nhâm nhi đời lão. Tất cả những thứ ấy là công gây dựng của vợ con lão. Về già cảnh điền viên như thế còn gì hơn. Nhưng đối với lão đây là nơi đày đọa những năm tháng còn lại của đời lão.
Điều rất lạ ở con người này sáu mươi tuổi mà tóc vẫn xanh đúng ra là mới lơ thơ vài sợi bạc ở hai bên thái dương, ba mươi hai cái răng vẫn chưa cái nào tạm biệt lợi, da vẫn săn chắc như da thợ cày, mắt tinh tường, liếc ngang, đảo dọc như thời còn trẻ. Có điều khổ cho lão là cái lưng, ngồi một lúc mà không có chỗ dựa y như bị kim đâm từ trong xương tủy. Bệnh này không phải đến lúc già mới phát, từ khi ngoài bốn chục tuổi đã làm cho lão khốn khổ. Nhất là thời tiết thay đổi, đang nắng trở mưa, đang nóng trở rét, vùng thắt lưng đau vật vả suốt đêm không ngủ được. Hồi còn tại chức, lão đi không thiếu bệnh viện nào, gõ cửa chẳng thiếu thầy lang nào...
 

Chợt nhớ

04/10/2023 lúc 15:19

Chợt nhớ về đồng đội dọc đường biên
Áo trấn thủ lấm lem bụi đất
Trận địa giả, kẻ thù thì thật
Và hương hồi... cứ quấn quýt bên nhau
 
Chưa biết làm gì, quê ở nơi đâu?
Chung màu áo nghĩa là tình đồng đội
Đất ở đây không mọc mầm giả dối
 
Nên lính trẻ mình rặt một lũ ngu ngơ...

Chiêm bao

04/10/2023 lúc 15:19

Xanh đồng
Xanh ruộng
Xanh quê
 
Xanh
Miên man cỏ
Xanh
Mê mải lòng
 
Người đi
Qua cõi mơ màng
Gặp trần gian cỏ
 
Mà chan chứa...

Cỏ; Hoa trinh nữ

04/10/2023 lúc 15:19

Khi yêu nhau bên cỏ ta ngồi
Tay vò rứt từng lá nhỏ
Trong mắt anh cỏ xanh đến lạ
Ta sinh ra từ nơi thảo nguyên
 
Bao nhiêu cỏ, bấy nhiêu lời riêng
Ngọn cỏ rạp đau mùa hè nắng cháy
Tình yêu ta hay là cỏ vậy
Em rối bời như cỏ, khi xa
 
Những miền đất lầm lũi gió mưa
Anh ngả lưng gối đầu lên cỏ mượt
Trời nghiêng xuống gương mặt thanh khiết
 
Hôn lên anh mái tóc cỏ pha màu...

Thành Hoàng phiêu bạt

04/10/2023 lúc 15:19












 
 vùng quê này không mấy ai không biết đến trai làng Thổ Hoàng. Người cao vổng, da bánh mật, tóc vàng hoe. Lại thêm một đặc điểm nữa là móng chân, móng tay vàng khè. Ra phố, vào quán người ta cứ tưởng mấy anh chàng nhuộm tóc. Sơn móng tay nhưng bị lỗi khi pha màu, chứ mấy ai đã biết mấy anh chàng này suốt ngày lặn chòm chọp dưới ao hồ đào đất, màu bùn chua bám vàng cả móng chân móng tay. Mấy cụ già bảo là nghiệp làng tôi như thế: Trai dưới nước gái trên đồng. Cứ thăm miếu thờ Thần Hoàng của làng cũng đủ biết cái nghiệp của làng rồi. Đúng là trong cái miếu thờ Thần Hoàng chỉ vẻn vẹn có bát hương và cái mai đào đất được hình tượng hóa sơn son thếp vàng lộng lẫy. Trai Thổ Hoàng tung hoành quanh năm đi tứ xứ. Ở đâu có đất, dưới nước mà cần vượt lập là trai Thổ Hoàng có mặt. Công nghệ đào mò thời các cụ ngày xưa là cái mai cán dài với cái mủng tre. Rồi trải qua ba thế hệ, được đổi mới hơn, bây giờ là cái mủng tôn và chiếc kéo cắt đất. Thợ đào mò lặn chòm chọp suốt ngày ở các ao hồ. Đội hình nhỏ không làm ảnh hưởng gì đến môi trường con tôm, con cá trong ao, nhưng hiệu quả thì lớn lao, kỷ lục tới năm mét khối đất đào mò một ngày trên một công lao động. Ấy vậy mà trai làng cứ từng tốp lớn lên, mười năm tuổi là nhập hội. Họ nhập phường đi làm ở mọi nơi, chỉ ngày giỗ tết mới về. Sau vụ lại có chàng trai mang theo cả cô vợ về làng. Đó cũng là lý do mà cư dân làng Thổ Hoàng ngày thêm đông đúc. Trai làng đi làm mỗi vụ cũng mang về cho gia đình, vợ con được mươi, mười lăm triệu đồng tiền công. Chính vì có nguồn thu từ tiền công lao động cao mà làng Thổ Hoàng nhà nào cũng xây cao tầng khiến các làng bên đều tị là do Thổ Hoàng có miếu thờ đức Thần Hoàng...

Hoa tuyết trên cao

04/10/2023 lúc 15:19






Đ





êm mùa hè trên biển ở Karagawa, Nhật Bản. Sao li ti sáng, lấm tấm đầy trời. Sóng rì rào thật khẽ như trẻ con thở. Cả khu cư xá rộng dài, vốn xưa là một Thiền viện, một tòa kiến trúc gỗ toàn Vân Sam, tòan mùi thơm dịu thanh khiết và cổ kính, nơi nghỉ của cả đoàn làm phim, đã tĩnh lặng.
 
Trong tấm áo kimônô màu tro của Hoa Hồng mát rượi tôi không ngủ được. Chị Nguyệt - nghệ sĩ hóa trang của đoàn, người ở cùng phòng với tôi - đã ngáy nhè nhẹ, ngon lành. Tôi thèm được như chị, hành lý, đồ nghề lúc nào cũng gọn gàng, thùng quà cho chồng con và những người thân đã đóng đầy, băng kín, niêm chặt. Cũng may cho tôi có chị đi cùng, ở cùng, đã gửi được chị mua giùm, đóng hộ cho những người tương tự ở nhà cũng một thùng quà tương tự. Chính tôi thì hoàn toàn không biết trong đó có những thứ gì. Một thoáng chạnh lòng, tôi bật đèn bàn, lấy tấm ảnh chồng con và mình cụm đầu bên nhau ra xem, chỉ thấy ba gương mặt phẳng dẹt trên mặt giấy mỏng mảnh lật phật và ba nét cười cố định như dấu đóng. Một tiếng động khẽ vẳng lên từ hiên nhà dưới, tiếng chén trà đặt nhẹ vào lòng đĩa. Tôi thoắt đứng dậy, ra cửa sổ. Khuông ánh sáng buồng dưới hắt ra thềm cỏ vẫn in rõ bóng một người đàn ông ngồi uống trà một mình bên chiếc bình Chanoyu (trà đạo) cổ cao. Anh ấy đấy - cội nguồn sự mất ngủ của tôi. Cũng chỉ mình tôi nhìn thấu những gì đang cồn cào quấy động trong cái bóng người đang cực kỳ điềm đạm, ung dung...

Hiện thực huyền ảo

04/10/2023 lúc 15:19






- D





ậy ! Dậy thôi ông tướng. Ngủ gì kỳ vậy. Dậy. Dậy.
Anh bật cười vì tiếng gọi dồn gắt của Thằng Bạn. Cái thằng lúc nào cũng làm như đang ở Cõi Người. Lẻ ba mươi năm có ngủ đâu mà phải thức. Phải nhắc nó nhớ cho kỹ điều ấy. Lòng nhủ thế nhưng nhìn sang thấy Thằng Bạn đờ đẫn, hai hốc mắt thăm thẳm Anh đổi giọng tếu táo:
- Trên Đất ngày rồi ha. Trời xanh nắng vàng ra phết hỉ. Nào! Thì dậy mà … không đi. Hầy.
- Hầy ha con khỉ! Tao có thủng tai đâu mà mày to lời vậy.
- Vì tao đang sương sắc.
- Sương sắc cái con …
- Không - có – cái – con … gì nhé – Anh vội vàng cắt lời, càng tếu. Tao sướng vì mày được thêm sao, vạch gọi ông tướng dậy dậy.
- Dậy dậy con khỉ. Tướng nướng sĩ nghe chửa. Để cho tao yên, nghe chửa. Còn ngứa mồm thì vọt lên Trên Đất với Cõi Người mà mua lưỡi. Nghe rõ chửa!
Anh đã quen với những quát tháo cáu gắt đôi khi vô cớ, vô lý của Thằng Bạn. ...

Trường Sa; Giao thừa trên đảo đá

04/10/2023 lúc 15:19

Sóng
và đảo
Trời
và nước
Trường Sa.
 
Biên giới biển mênh mang
mặt trời mọc
làm chân cột mốc
cho từng ngày Tổ quốc bình yên
 
cây cau lớn
từ đất liền ra đảo
làm thân cờ
lồng lộng cờ treo
chính vì thế nên những mùa áo cưới
miếng trầu têm cánh phượng đợi còn duyên
sóng chân đảo bạc đầu
rồi xanh lại
xanh của trời xanh của lúa
nương dâu...
 
 

Mẹ; Chiến tranh; Trực diện

04/10/2023 lúc 15:19

Những đám mây đã chở mẹ đi rồi
Níu giữ phút giây này, rồi chẳng bao giờ nữa
Vắng hình Mẹ yêu thương trong thế gian này
Con khóc bằng tim
Mơ mẹ bằng nước mắt
 
Thắm lên từ trời đất cỏ cây...

Kỷ vật

04/10/2023 lúc 15:19






Ô





 
ng Chung với tay chống lại tấm liếp cửa vừa bị gió đánh sập. Ông nhướng mắt nhìn ra cánh đồng. Năm nay lụt tiểu mãn về sớm, mùa màng phải thu hoạch non, xem chừng thất thu lắm. Bất giác ông buông tiếng thở dài. Mặt ruộng còn lênh láng nước, chưa ai dám cày bừa vì sợ cày nước thì mùa tới lúa non chết rốc nên đồng vắng tanh. Đồng vắng người làm thì quán ông cũng rất ít khách. Sau ngày rời trại nuôi dưỡng thương binh về sống chung với gia đình, ông mở cái quán nhỏ dưới gốc đa đầu làng này. Quán đơn sơ chỉ ấm nước chè xanh đặc quánh, dăm gói thuốc lào, ít kẹo lạc và vò rượu. Quán ông chủ yếu phục vụ cho bà con trong làng lúc ra đồng hoặc khi đi làm về. "ngồi nhà cũng buồn, mở quán cốt để khuây khỏa". Ông thường nói với mọi người như thế. Thấy nhạt miệng, ông Chung rót một chén rượu nhỏ. Ông nhấp từng tí một như cố tận hưởng hết cái hương vị cay, nồng thơm thảo được chưng cất từ gạo nếp quê ông. Uống xong chén rượu ông giơ cái cùi tay bị cụt lên chùi mép. Còn cánh tay lành lặn thì rút tập thơ viết tay của liệt sĩ Hoàng để trong cái túi dết đã sờn rách treo ở cột vách rồi ngả mình lên chiếc chõng tre. Ông đã gìn giữ, nâng niu tập thơ suốt hơn ba mươi năm và luôn thấy trong lòng một nỗi niềm day dứt. Ông nâng tập thơ lên ngắm nghía, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên. Đó là thói quen của ông trước khi mở tập thơ ra đọc. Ông thận trọng lật từng trang đọc rất chăm chú mặc dù ông đã đọc bài thơ này có đến hàng ngàn lần và thuộc lòng từng dấu chấm, dấu phẩy. Hơi men ngấm vào huyết quản khiến ông thấy trong người rần rật, lâng lâng. Không hiểu sao ông gấp tập thơ lại rồi đặt nhẹ lên ngực, hai mắt nhắm nghiền. Đó là những lúc ông thả hồn về những năm tháng ký ức...

Di chúc cua cha

04/10/2023 lúc 15:19






N





ăm ấy, sau khi về hưu được hai năm thì bố tôi lâm bệnh nặng, là một người công tác trong nghành Y, tôi biết bệnh tình của bố mình đã vào giai đoạn cuối. Tôi thương bố đến thắt ruột và cảm thấy sự mất mát khủng khiếp đang ngày một cận kề. Mồ côi mẹ khi mới lên 5 tuổi, bố đi kháng chiến biền biệt, tuổi thơ tôi sống với ông bà nội, chỉ đến khi ông về hưu bố con tôi mới thực sự gần gũi bên nhau. Tưởng rằng đây là khoảng thời gian để bố con tôi được đoàn tụ, bù đắp những mất mát cho nhau nào ngờ quá ngắn ngủi. Tôi không muốn ông buồn lòng nên tìm mọi cách giấu sự thực về bệnh tình của ông. Còn ông cũng vậy, lúc nào cũng giả bộ sức khoẻ của mình không có gì trầm trọng. Cho đến một hôm ông gọi tôi vào phòng và bảo:
   - Thịnh này! Con xem thu xếp nghỉ ít ngày đi vào miền Trung với bố một chuyến.
  - Có việc gì mà gấp vậy bố? - Tôi hỏi.
   - Ừ....
   - Nhưng bệnh tình bố như thế...... mà mùa này trong ấy thời tiết nóng nực lắm.
 
   - Con yên tâm, sức khoẻ bố còn tốt, hàng năm bố tự đi một mình..... có điều lần này bố muốn con cùng đi... 

« 146147148149150 »

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

25/04

25° - 27°

Mưa

26/04

24° - 26°

Mưa

27/04

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground