Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 23/04/2026 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Văn nghệ

Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc

Rừng

04/10/2023 lúc 15:19

Tự do xanh
Tự do tàn lụi
Mỗi cây rừng
một nét hồn nhiên
Cây đại thụ
buông vòm tán rộng
đón mặt trời
rễ khoét đất sâu
Bên vách đá phong lan ngơ ngác tím
Ngàn lau xanh trút sương trắng lên đầu
Con suối con khe
róc rách trốn tìm
vượt đá tảng...

Trở lại Khe Sanh

04/10/2023 lúc 15:19

(Nhân kỷ niệm 40 năm 1968-2008; 170 ngày đêm vây hãm Khe Sanh)
 
Bao năm rời chiến trường xưa
Nay về Hướng Hóa say sưa bồi hồi
Tà Cơn xanh ngắt lại rồi
Cà phê mẩy hạt chen đồi thông reo
Xưa trên đường Chín cheo leo
Giờ lên đường Chín dốc đèo thênh thang
Phố xanh, ngói đỏ, tường vàng
Vườn thơm hoa trái gió ngàn đưa hương
 
Đất này nghĩa nặng, tình thương
Đất này quyết tử chiến trường – là đây
Động Tri, Hướng Hóa, Làng Vây
“Thủy quân” thây chất, “Ngựa bay” xác chồng
Sông trôi ngẽn nước Ba Lòng...

Bài ca Khe Sanh

04/10/2023 lúc 15:19

Ơi Khe Sanh, Khe Sanh
Bốn mùa tươi sắc lá
Khi giặc Mỹ kéo lên
Đã biến thành Khe tử
Đất Việt Nam không dung loài quỷ dữ
Đường 9 anh hùng đâu cũng Khe Sanh
Quê hương ta đất ngọt đất lành
Một ngọn núi cũng giăng thành chiến lũy
Một tên người cũng trở thành dũng sĩ
Đồi không tên, diệt Mỹ hóa anh hùng
Chào đoàn quân vai gánh, vai gồng
Vượt Trường Sơn tải hàng ra phía trước
Cô gái Vân Kiều cất cao tiếng hát
Trời Khe Sanh bát ngát nắng hai miền
Ơi Khe Sanh yêu thương
Sáng ngời những tấm gương:
Trần Hữu Bảo kiên cường
Trần Ngọc Dương bất khuất
Con của thành đồng – Nguyễn Văn Tuất vẻ vang
Đã xốc tới hiên ngang
Treo lá cờ mặt trận
Trên Làng Vây phơi phới gió bay
Gọi chiến thắng về rưng ngát hương say...

Về lại Trường Sơn

04/10/2023 lúc 15:19

Gió lào lùi về bên núi,
Vàng rơi chiếc lá mỏng manh,
Em gửi nắng vàng qua suối
Mang mùa thu về bên anh.
 
Cơn mưa đầu mùa đánh thức
Hạt bắp trên nương nảy mầm
Bản chiều hồng tươi mái ngói,
Khói lam lan tiếng T’Rưng.
 
Lốc cốc đàn bỏ đủng đỉnh
Chen nhau chật lối chiều về,
Lơ thơ vàng trơ cuống rạ
Ríu rít vui bầy chim ri.
 
Hoàng hôn tím bên sườn núi
Điện bừng sáng lên bản em...

Khói chiều trong thôn

04/10/2023 lúc 15:19

Những ngọn gió lao xao chạy qua hàng tre
bụi mù cuốn theo bao nhiêu thứ
 
Mái đình cong dáng trầm tư suy tưởng
sau bao năm rêu phủ lên mình
 
Dòng sông ngày một lấn vào bờ
để cây đa phải gượng mình chống đỡ
 
Bầy chim ăn no rồi về nơi trú ngụ
ríu rít tiếng chim non chờ mẹ mớm mồi...

Con đường mây bay và cơn khát

04/10/2023 lúc 15:19

Những thiên thần mặt đất, bay
không giới hạn tầm nhìn, giới hạn màu da, giới hạn tuổi tác, giới hạn sắp đặt
câu thánh kinh uyên nguyên, rơi
 
Sợi dây làm sao buộc được trái tim ơi!
không lộ tình yêu thênh thang đón gió
giọt sương ảo huyền chân mây bỏ ngỏ
chín mươi chín con sông mải miết bên trời.
 
Rũ chiêm bao tìm mỏng mảnh xa xôi và lạy
A di đà... con không không không nhớ nổi
con chép bỏ vũ môn quẫy sóng 
Chao pay za không muốn hoá rồng...

Con đường mây bay và cơn khát

04/10/2023 lúc 15:19

Những thiên thần mặt đất, bay
không giới hạn tầm nhìn, giới hạn màu da, giới hạn tuổi tác, giới hạn sắp đặt
câu thánh kinh uyên nguyên, rơi
 
Sợi dây làm sao buộc được trái tim ơi!
không lộ tình yêu thênh thang đón gió
giọt sương ảo huyền chân mây bỏ ngỏ
chín mươi chín con sông mải miết bên trời...

Thôi đành

04/10/2023 lúc 15:19

Thôi đành giã biệt Xuân xanh
Bao nhiêu luyến nhớ, thôi đành dở dang
Cuộc tình như chuyến đò ngang
Chiều trôi chầm chậm vội vàng người đi
 
Ô hay, một chút xuân thì
Giữa trưa bỗng thức giục đi với ngày
Cuối bình rượu vẫn còn cay
Tình xuân đã quá tầm tay mất rồi..

Hình thức mới

04/10/2023 lúc 15:19

(Thơ văn xuôi)
Sân vận động Tổ chim, nhà hốc cây, những mẫu thời trang, quảng cáo… lạ hóa từng ngày. Hình thức mới đang cần những trái tim và khối óc. Hình thức mới đâu chỉ tô màu lên mái tóc. Là son vẽ bờ môi. Có vị kiến trúc sư hôm rồi tôi gặp: nửa râu bên này cạo nhẵn, nửa bên kia râu mép để loòng ngoòng; trên một con người nhìn bên này thấy trẻ, nhìn bên kia thấy già. Tân hình thức chăng?
Với em, huyết quản có màu xanh trong tổng hòa máu đỏ. Nên sức sống dị thường. Biết buông thả những gì buông thả. Biết níu kéo những gì níu kéo...

Khúc ca sông Hồng

04/10/2023 lúc 15:19

Khúc ca sông Hồng
 
Tôi mang sông Hồng từ ký ức tuổi thơ
Từ những giờ lịch sử
“Đoạt giáo Chương Dương độ
Cầm Hồ Hàm Tử quan”
“Núi Nùng sông Nhị” hiên ngang
Ngàn năm dựng nghiệp lũy vàng sắt son!...

Những mảnh vỡ thủy tinh

04/10/2023 lúc 15:19






M





ới hai mươi bốn tuổi, con bé lăn lộn làm việc và thay đổi chỗ làm lần này nữa là lần thứ ba. Miền xuôi, miền ngược đến cả thành phố đông đúc tập nập người, tấp nập xe cộ con bé cũng thích nghi tuốt. Nó ngẩn ngơ tiếc chỗ làm béo bở mà nó hài lòng nhất kể từ ngày rời ghế giảng đường. Nó phải về quê làm công chức nhà nước cho thỏa lòng mong mỏi của bố mẹ nó. Ở làng, hễ con cái nhà ai được làm công chức trên xã, trên huyện thì bố mẹ cứ là hả hê với xóm giềng. Nó tủm tỉm cười nghĩ đến vẻ mặt phúc hậu không giấu nổi niềm vui của mẹ nó. Có lẽ mọi người đang ngóng nó về, sẻ chia niềm vui cùng nó. Nghĩ vậy, nó quay lại ngắm nhìn căn phòng quen thuộc lần nữa rồi khệ nệ xách cái va li ra cửa…
Cầm quyết định trên tay, nó thong thả bước thẳng lên tầng hai, vừa đi vừa dò tìm biển chỉ dẫn. Loay hoay một lúc rồi nó dừng lại trước cái biển ghi ba chữ to tướng: Phòng Tổ chức. Nó gõ cửa rồi bước vào với vẻ tự tin, một lát sau mọi thủ tục nộp quyết định cũng đã xong. Anh trưởng phòng cẩn thận cho tờ quyết định vào tập giấy, đưa mắt ngắm nhìn cô nhân viên khá xinh hỏi: “ở xa vậy em đã có nhà trọ chưa?” Nó bẽn lẽn đáp trả: “dạ chưa, em ra đây mới lần đầu tiên, cũng không có người quen nào anh ạ!” Anh Trưởng phòng gật gù vẻ quan tâm: “em ra trước cổng cơ quan mình, nhìn phía tay phải có một dãy nhà vừa mới xây xong hỏi xem nhé, chứ quanh đây cũng ít nhà trọ lắm”...

Sa Thar

04/10/2023 lúc 15:19






1





. Quá nửa ché rượu Fanthong cay nồng chất men ủ lá rừng bên bếp lửa hồng, dưới mái nhà sàn ấm cúng của già bản Xeng Ly như gột rửa bớt cảm giác mệt mỏi còn đọng lại trên từng phần thân thể của tôi. Từng hạt rượu róc rách thấm vào da thịt làm tan chảy mười hai ngày quần quật trần lưng dưới cái nắng oi bức đến cháy da thịt của mùa khô trên đất Lào để phát từng bụi cây, nhấc từng tảng đá lần tìm lối lên hang Chích Nụ, mong kiếm tìm nắm tro xương của đồng đội cha tôi còn gửi lại trên lưng chừng núi Pha Thí. Bên cạnh tôi, già bản Xeng Ly nghiêng cần rít nhẹ cho dòng rượu trôi xuống vòm cổ đỏ au màu đồng thau rồi buông cần cất lên thanh âm thổ mộ khúc truyện thơ Lăm Lường chảy trôi trong du dương tiếng sáo Khui của người con trai ngồi bên cạnh để tặng các “tà hán” Việt Nam. Tiếng hát của già bản Xeng Ly trầm ấm, hoà nhịp cùng tiếng sáo thánh thót của người con trai như âm dương dẫn nhập vẳng tan vào thinh không của đêm lạnh vắng mà gọi về linh hồn xưa cũ của bao người bản Ma Dút đang ẩn náu hay lưu lạc nghìn năm dưới tán rừng u tịch của đại ngàn Trường Sơn. Đêm nay, có linh hồn người Ma Dút lưu lạc nào trở về đây theo câu hát Lăm Lường của già bản Xeng Ly trong hương thơm dịu nhẹ, tinh khiết của loài hoa Chămpa. Có linh hồn nào nóng lòng muốn về bản Ma Dút trước lễ Bun Khao Padapdin tưởng nhớ người đã mất được tổ chức vào tháng chín hàng năm để quây quần bên linh hồn các “tà hán” Việt Nam ngã xuống trên đất Lào được già bản Xeng Ly, dân bản Ma Dút đã không ngần ngại bỏ qua tục lệ lưu cữu trong máu huyết bao đời mà cho mang tro cốt vào bản để khói hương cho khỏi lạnh hương hồn. Hát xong khúc Lăm Lường, già bản Xeng Ly bảo con trai mang thêm rượu Fanthong cùng món nộm chay Tam Maak Hung được làm từ dưa muối, đu đủ, đậu đũa, cà dĩa giã rồi trộn chung với nhiều loại gia vị khác để đãi các “tà hán” Việt Nam.
- “Tà hán” Dũng này. Chúng mày đến bản Ma Dút đã mấy ngày rồi nhỉ?
- Dạ! Chúng con đến đây đã gần nửa tháng rồi già ạ!.
- Ừ. Cũng lâu rồi đấy. Bây giờ chúng mày đã thành con của bản Ma Dút bởi chúng mày được dân bản buộc chỉ cổ tay theo tục lệ Pục Khén của người Lào.
- Dạ. May nhờ già bản thương bộ đội Việt Nam chúng con mà cưu mang, nếu không chắc bọn con phải dựng lán trại ngủ ngoài rừng chứ đâu được ăn ngon, ngủ ấm trong nhà của già. Ngày bọn con mới đến đây, già định phạt bọn con ba con lợn béo cúng ma khiến bọn con sợ đến xanh mặt đấy.
- Ừ. Cũng là do “tà hán” Việt Nam chúng mày chưa hiểu tục lệ của người bản Ma Dút thôi. Người bản Ma Dút cũng như các bản người Lào không bao giờ cho người lạ mang tro, cốt người chết vào bản đâu.
- Dạ. Bọn con không hiểu tục lệ nên mới làm thế.
- Thôi. Đừng nhắc đến chuyện đó nữa. Ngày mai, tao cùng dân bản Ma Dút lên chùa thỉnh sư thầy Chăm Pha Mon về tụng kinh cầu nguyện cho linh hồn các “tà hán” Việt Nam mà chúng mày mới quy tập được từ hang Chích Nụ.
- Được vậy, chúng con cám ơn già bản lắm. Chúng con vượt rừng núi sang đến đây cũng chỉ với tâm nguyện mang tro cốt các liệt sĩ về an táng trên quê hương để khói hương cho khỏi lạnh linh hồn. Ngày mai, chúng con sẽ tiếp tục lên hang Chích Nụ để tìm kiếm, quy tập thêm tro cốt các liệt sĩ, chứ để sót lại dù chỉ là nắm đất có chứa phần xương thịt của các liệt sĩ thì chúng con cũng không yên lòng mà trở về Việt Nam.
- Thôi. Uống rượu đi.
Đêm càng về khuya, khí lạnh từ rừng núi toả ra như làn sương len lỏi thấm vào từng ngôi nhà của bản Ma Dút. Mọi người trong gia đình của già bản Xeng Ly cũng như anh em trong Đội quy tập hài cốt liệt sỹ bắt đầu cuộn chăn thiu thiu ngủ trong ấm nồng men rượu Fanthong. Bên bếp lửa chỉ còn lại tôi cùng già bản Xeng Ly ngồi lặng im nhìn ra khoảng tối trước sân nhà. Già bản Xeng Ly bỗng quay ánh nhìn u uẩn, trầm ngâm xuống thanh củi rừng đang tí tách cháy trong bếp lửa và như chợt nhớ ra điều gì, già bản Xeng Ly quay sang hỏi tôi:...
 

Vết sẹo

04/10/2023 lúc 15:19






M





ỗi lần Thanh về thăm nhà là bé Hải lại sà vào lòng anh. Con bé mới hơn sáu tuổi đầu, vừa vào học lớp một, cứ bi bô đánh vần tên ba, tên mẹ, tên anh, tên chị và tên nó. Miệng nó chúm chím, xinh xinh như con chim mới tập hót, hai bím tóc đen tuyền buộc túm cứ ngúng nguẩy, dập dờn trên đôi bờ vai, đôi mắt đen nhánh như hai hạt nhãn lóng lánh nhìn Thanh nũng nịu. Hai bàn tay con bé chẳng lúc nào yên, hết rờ lên cằm, lên má…rồi lại nhổ tóc sâu cho ba Thanh. Nó đếm từng sợi, từng sợi tóc bạc hết cả những ngón tay, ngón chân của nó rồi bỏ vào bàn tay Thanh: “Con phải tìm bắt bằng được con sâu làm tóc ba bạc”.
Nó mân mê lên chiếc sẹo bóng loáng ở đỉnh đầu Thanh: “Con biết rồi, con sâu nó chui ở trong ni nì”.
Thanh bỗng thấy dờn dợn, khẽ mỉm cười với nó. Đã nhiều lần nó hỏi Thanh: “Ba ơi! Mẹ nói với con sẹo tròn to là do sâu mụt đòng đanh, sẹo nhỏ lốm đốm là do sâu chốc đầu… còn sẹo thành vết dài như của ba là do sâu chi ạ?”.
“À, cái sẹo này là do sâu vách đá - Ba trượt chân ngã dập đầu vào vách đá đó…” - Thanh trả lời nó. Nhưng nó không tin, cứ nằng nặc: “ Con sẽ bắt được con sâu đó cho ba coi”. Mỗi lần nghe nó quả quyết như vậy, Thanh lặng người đi chỉ còn biết nhìn nó, âu yếm vuốt vuốt lên mái tóc mềm mượt của nó. Lòng Thanh trĩu nặng, ưu tư…

Hấn đến quán nhậu của lão Hách nốc rượu say mèm. Đã từng nhiều lần say hết biết ở quán này nhưng chưa bao giờ hồn vía Hấn lại thăng thiên, siêu thoát như vậy. Ngôi nhà đang quay cuồng, chao đảo rồi xoay tít mù như một chiếc chong chóng trước mắt Hấn. Chân tay Hấn bủn rủn thỏng xuống như một hình nộm... Nhiều lần Hấn cố lấy hết bình sinh để bước ra khỏi quán nhưng không được. “Mà nếu ra được nơi đây biết đi đâu, về đâu…?”. Từ trong vô thức Hấn bất lực, tuyệt vọng. Hấn gục xuống thiếp đi. Trong cơn mê man, Hấn thấy mình chơi vơi, lơ lửng trên bầu trời xa thẳm, những đám mây ngũ sắc như những bàn tay ẻo lả của thiếu nữ mơn trớn lên da thịt êm dịu, từng đợt gió trong lành phả vào lồng ngực căng phồng mát rượi, những cung đền đài nguy nga, tráng lệ, những nàng tiên xinh đẹp tuyệt trần trong những bộ cánh màu hồng dính lấy da thịt nõn nường, ngời ngợi hiện ra rất gần, rất gần… Đột nhiên Hấn ngợp thở, rã rời, như một chiếc lá bị cuốn đi bởi một cơn lốc xoáy khủng khiếp. Hấn rơi thỏm xuống vực sâu hun hút, âm u… Có bàn tay ai đang vỗ về trên người Hấn trong cơn kinh hãi, rùng rợn. “…ăn cắp nguyên vật liệu bị đuổi việc…được đây!”. Hấn mở mắt, lờ mờ nhận ra lão Hách chủ quán đang ở bên mình. Lão ta đang dấp chiếc khăn lạnh trên đầu Hấn. “Tỉnh rồi hở ông bạn?”. Hấn không trả lời chỉ khẽ gật đầu. “Thôi cứ nằm nghỉ cho lại sức!” - Lão Hách nói rồi bước ra khỏi phòng...
Chiếc khăn lạnh chườm đá, những cốc nước chanh mát thấu lục phủ ngũ tạng, những bát cháo thơm phức, nóng hổi đã mau chóng làm Hấn hồi phục sức lực sau cơn say…Hấn ở lại nhà lão Hách thêm mấy ngày nữa, nghe lời dỗ dành ngọt như mía lùi của lão Hách, Hấn đã trở thành một cửu vạn thực thụ cho lão. Đất lành chim đậu, Hấn quyết định về quê bán thốc, bán tháo căn nhà hương hoả của ông bà, cha mẹ. Hấn bảo vợ: “Ở quê thì cứ là nghèo muôn năm không ngóc đầu lên nổi…Chẳng nơi đâu kiếm tiền dễ như ở trong đó, làm một ngày ăn cả tháng, cả năm…”. Vợ Hấn vốn hiền lành, nhu mỳ, chịu thương, chịu khó, lam làm, biết bản tính chồng là kẻ đàn đúm, chơi bời, một tấc lên đến tận mây xanh, nhưng thuyền thì phải theo lái, mà không đi biết ở đâu, đành mẹ con khăn gói, nước mắt vắn dài theo Hấn. Số tiền bán đất, bán nhà ở quê vừa đủ mua một mảnh vườn đồi và làm được một căn nhà nứa lá. Vợ Hấn tự an ủi: Thôi trời chẳng chịu đất thì đất phải nghe trời, vợ chồng chịu cực, chịu khổ chí thú làm ăn thì cũng chẳng đến nỗi nào. Hai vợ chồng lên rẫy tỉa bắp, trồng sắn, trồng khoai, trồng chuối, hái măng...Nhưng chỉ một thời gian ngắn, Hấn giao toàn quyền cho vợ. Hấn đi từ sáng đến tối mịt có hôm đến sáng ngày hôm sau mới về, chân nam đá chân chiêu, quần áo nhàu nhĩ, mặt mũi bơ phờ, sặc sụa mùi bia rượu. Cứ vài ba ngày, Hấn hênh hoang dúi vào tay vợ một nắm tiền đến mấy trăm ngàn. Vợ Hấn hỏi tiền ở đâu mà nhiều thế, Hấn nhấm nhảng: “Tiền làm ăn chứ ở đâu nữa, không lẽ từ trên trời rơi xuống à?”. Vợ Hấn không dám căn vặn chồng. Tiền thu được từ nương rẫy tằn tiện đủ nuôi sống hai vợ chồng và đứa con gái, số tiền Hấn đem về vợ Hấn gom góp dần rồi cũng mua được chiếc xe máy, ti vi và những dụng cụ sinh hoạt trong gia đình. Cuộc sống gia đình Hấn thời gian đó có phần dư giả. Nhưng sau đó tiền Hấn đưa về cho vợ cứ ít dần, lâu dần rồi chẳng thấy đâu nữa. Mỗi lần về nhà là Hấn đều trong tình trạng say khướt, vợ có điều khuyên giải là sừng sộ, hăm doạ; lỡ lời nặng nhẹ là thượng cẳng chân, hạ cẳng tay. Càng ngày Hấn càng hung hãn bất cần đời, dân vùng biên này mặc định cho hắn biệt danh để đời “Hấn Phèo” và kháo nhau: “Đừng có dây vào thằng điên ấy mà mang hoạ…”. Cuộc sống của gia đình Hấn căng lên như dây đàn vặn hết cỡ. Khổ thân vợ Hấn mới sinh đứa con thứ hai được ít ngày đã phải lên rẫy làm cỏ, tỉa bắp, trồng khoai... Vợ sinh con gái, Hấn Phèo lại càng bất mãn, chán nản hơn, đi đâu cũng bô bô: “Toàn là đồ vịt giời…vịt giời…”. Không chỉ có vậy, tài sản trong nhà cứ dần dần mà bay. Chiếc xe máy mọc cánh đầu tiên rồi đến chiếc ti vi, bộ bàn ghế sa lông…Vợ Hấn buồn bã hỏi, Hấn Phèo mặt tỉnh bơ, bảo:...
 

Bạn bè một thuở

04/10/2023 lúc 15:19






1.





Bà Ba thức giấc vào lúc nửa đêm về sáng. Bà rón rén bước xuống đất, tránh gây tiếng động để giữ yên giấc ngủ cho thằng con trai và đứa cháu nội. Tội nghiệp, giường ván hẳn hoi kia mà chẳng chịu nằm, đêm nào hai đứa cũng phải trải chiếu dưới sàn, cạnh chiếc giường đơn của bà. Bà khe khẽ tém lại cái mền và xếp lại chân thằng cháu nội đã xoạc cả ra sàn nhà. Lấy giỏ trầu cau, bà lẳng lặng ngồi xuống phía đuôi chiếu. Biết mấy đêm rồi như thế, bà ngồi giã trầu, móm mém nhai và say sưa ngắm con, nhìn cháu. Có hôm bà ngồi vậy cho tới sáng bạch.
Bao năm rồi, con bà sống ở Biên Hoà, còn bà vẫn ở Tây Ninh. Thỉnh thoảng bà mới xuống với thằng con được vài tháng. Bà có tới bốn đứa con, nhưng bà thương thằng con trai nhất. Cũng đúng thôi, nó là con trai độc nhất và đứa cháu nội độc nhất. Con vợ nó thiệt tệ. Ngày còn ở trên “R” chẳng có sao. Giải phóng về thành phố, bầy đặt đi buôn, đi bán, rồi cặp bồ với người khác, để bây giờ con bà phải gà trống nuôi con. Trước, hồi nó còn đi hoạt động, bà thương nó gian nan khổ cực, giờ bà thương nó đơn chiếc một mình. Bà muốn đưa nó lên Tây Ninh với bà, nó lại muốn kéo bà xuống Biên Hoà với nó. Nhưng rồi, bà không xuống, mà nó cũng chẳng lên. Mẹ con vẫn mỗi người mỗi chốn. Lâu lâu bà xuống với nó, để đêm đêm ngồi ngắm con nhìn cháu...

Người đàn bà sợ mưa

04/10/2023 lúc 15:19






A





nh trở về khách sạn gieo mình xuống nệm, chưa hết bàng hoàng. Anh biết em sợ mưa nhưng không thể ngờ nổi sợ hải, ghê gớm, khủng khiếp đến như vậy. "Mưa ở miền Trung của mình có sự chuyển động, mây đen kéo dần tới, có thể sấm chớp sẽ nổi lên rồi mới mưa. Mưa ở Sài Gòn không như vậy, trời nắng và bất ngờ là mưa. Mưa dội ầm ầm rồi tạnh hẳn. Ở Đà Lạt mưa như thế nào?". Trước khi đi Đà Lạt em đã hỏi như vậy. Anh không biết mưa Đà Lạt như thế nào. Anh cho rằng đó là câu hỏi không quan trọng. Anh trả lời theo sự phán đoán của mình "Ở Đà Lạt khí hậu ôn hòa, quanh năm ổn định, mưa gió cũng từ từ, nhẹ nhàng như nước hồ Xuân Hương, như rặng thông hiền hòa của thung lũng tình yêu". Em yên tâm khoác túi du lịch lên vai.
            Giữa những đôi nam thanh nữ tú tỏa ra đồi thông, em sát vai cùng anh. Vai trái của em khoác một chiếc túi nhỏ, chắc chắn trong đó là đồ nữ trang, một chiếc khăn nhỏ ướp hương hoa và một ít tiền tiêu vặt. Tay phải em khoác qua cánh tay trái của anh ghì sát vào người. Em líu lo khen Đà Lạt đẹp "Ở dưới xuôi em đã có nhiều tưởng tượng về mảnh đất này qua thơ văn và những bài hát nhưng lên đây cảm nhận được thêm nhiều. Ai đặt tên đồi mộng mơ, Thác Cam Ly, Thung lũng tình yêu.. hở anh? Chắc người đó là thi sỹ, là nhà văn, là nhạc sỹ? Tại sao hai cây thông lại quấn được vào nhau, cứ như người ấy! Lấy đâu ra mà Đà Lạt lắm hồ và nước xanh đến thế? Có nơi nào hoa nhiều như Đà Lạt không anh?". Sự sung sướng và hạnh phúc của em lan truyền qua anh khiến hạnh phúc của anh được nhân lên bội phần. Anh lâng lâng đi giữa đất phật trời tiên, giữa bốn bề hoa bướm. Lời của em gõ từng nốt nhạc hạnh phúc vào tình yêu của anh. Anh sung sướng tự hào vì mình đã chọn, đã yêu một người con gái suốt đời không bao giờ ân hận. Nhìn những đôi trai gái ôm lấy nhau nằm giữa thảm cỏ dịu mát dưới những gốc thông anh đưa mắt nhìn em. Em lãng đi nơi khác: "Mình phải đi anh ạ! Phía trước còn nhiều lý thú, em muốn biết. Anh đi Đà Lạt mấy lần rồi? Còn em chẳng bao giờ được đến chốn này. Anh còn đưa em đi đến những nơi nào nữa không?". Lời em lặng xuống vương buồn: "Em muốn được sống với anh mãi mãi như thế này"
            Anh muốn nói với em rằng: Anh sẽ yêu em mãi, sẽ là người chồng tuỵêt vời của em, Không gì có thể chia cắt hai chúng ta. Tại sao em phải buồn, phải lo khi chúng ta đang sống trong hòa bình, anh và em đang có nhau, đang ổn định về công việc và đời sống. Em rất đẹp, em có biết không. Trời phú cho em một đôi chân dài, một eo hông co thắt, một lồng ngực căng nở mà bất cứ một người mẫu nào cũng muốn có, cũng ghen tỵ. Anh thương cảm chấm giọt sương mắt ngấm trên vành mi của em, dìu em vào cỏi mộng mơ mới của Đà Lạt.
            - Trời mưa!
            Em hét lên hoảng loạn. Cơn mưa ập tới bất ngờ như một tấm ván chắn nước ở trên trời đột nhiên bị tháo gở. Những giọt mưa to lên, dày lên rất nhanh. Em vụt dứt ra khỏi tay anh luống cuống bỏ chạy. Anh đuổi theo em. Em gào lên: "Anh đứng lại! Không được chạy theo em. Anh đứng lại! Anh đứng lại". Mưa thì có gì đáng sợ như vậy đâu? Anh sẽ ôm em vào lòng, sẽ che mưa cho em". Anh vẫn đuổi theo. "Đứng lại! Đứng lại! nếu không em sẽ đâm đầu xuống thung lũng". Em chạy nhào xuống dốc ra phía bờ vực. Em ngã lộn nhào, dứng dậy, lại chạy, lại ngã. Anh kinh hoàng đứng lại. Cơn mưa đưa tới em nổi sợ hãi gì? Em vơ vội một mãnh ni lông rách bẩn thỉu dưới đất trùm vội lên đầu, chạy như điên về phía khách sạn.
            Em sợ mưa hay sợ nước? Chẳng nhẽ một đời em không bao giờ tắm? Mỗi khi đi cạnh em , anh vẫn cảm nhận được hương thơm ngất ngây của da thịt người con gái. Vậy nước và nước mưa có gì khác nhau mỗi khi dội vào người em. Anh nhìn ra cửa, căn phòng đối diện của em đóng chặt. Tại sao em không chia sẽ với anh những nổi niềm đó?..
 

Tiếng gọi

04/10/2023 lúc 15:19






- M





ình sẽ giúp cậu,- giọng của Đức nghe thật nhỏ nhưng rõ ràng và chắc chắn. Tuyệt đối yên tĩnh và cậu cứ mặc sức mà viết ở đó.
Sơn nhệch miệng ra cười bởi ý nghĩ câu nói mà anh đang nghe chỉ có thể là một hình thức để Đức chia sẻ với anh cái cảm giác bất lực cứ xuất hiện trong anh mỗi khi anh cầm ngòi bút trên tay với ý định viết điều gì đó lên giấy như anh vừa kể. Trong lúc ngồi với Đức bên ly cà phê buổi sáng, Sơn cảm thấy một nỗi lúng túng vô bờ về ngày mai bao phủ lấy tâm hồn, và anh không sao cưỡng lại được ý muốn đến một nơi nào đó tách biệt và khác hẳn không khí ồn ào, nóng bức, bụi bặm của thị xã để xây dựng một thế giới văn chương có nhiều giấc mơ yêu thương và sự công bằng. Đã ba năm nay, Sơn ấp ủ những ý tưởng sáng tác để đời trong chính thực tại ê ẩm nộp xong bộ hồ sơ này đến bộ hồ sơ khác để xin việc ở những cơ quan thường có thông báo tuyển dụng. Ngày, tháng chờ đợi một công việc để có thể vận dụng kiến thức và năng lực của một cử nhân khoa học ngành Ngữ văn được trường đại học tổng hợp đào tạo chính quy đạt hạng khá vào thực tiễn đời sống ở quê nhà cứ nhích qua từng phút một đối với Sơn.
Trong từng phút ấy, Sơn được nuôi dưỡng bằng ánh mắt băn khoăn của người mẹ da mồi, tóc bạc nhẫn nại lo cho anh từng bữa cơm, giấc ngủ và khuyên anh đừng khi nào hết hy vọng giữa đời. Chao ôi là mẹ, trái tim của Sơn hẫng đi một nhịp. Mẹ đâu có một lần được đến trường để hiểu giấc mơ thi thố học vấn đã được đào luyện kỳ rõ mặt anh tài. Vậy nên, mẹ càng không biết con trai mình luôn ngộp thở trong hơi nóng của sự thôi thúc trở thành nhà văn số một của muôn người. Hàng ngày, mẹ vẫn cùng cha của Sơn chờ đợi bất kỳ chiếc xe tải, xe khách, xe công nông, xe máy nào đó chạy tới đỗ xịch trước sân nhà với yêu cầu xì dãy số kiểm soát lên ba mặt của thùng xe rồi tên của cơ quan chủ quản, hoặc làm mới biển số xe cần thiết. Người qua lại trên quãng đường trước nhà thường thấy trong khi người cha khom lưng gõ những nhát búa khéo léo vào miếng tôn mỏng bằng trang giấy học trò thì mẹ của Sơn dùng cả hai bàn tay để giữ lấy sự yên ổn của tấm kim loại nhỏ ấy trên mặt đe. Hai mái đầu của họ chụm vào nhau, rung rung trong hàng hiên vọng lên nỗi vui mừng khấp khởi hôm nay và ngày mai, những bữa ăn thanh đạm của cả nhà vẫn an lành. Ngoài giới hạn của những động tác, âm thanh và cảm xúc ấy bao giờ cũng là Sơn cứ mải miết sắp xếp những cốt truyện với dự định thành danh bằng văn chương. Lập thân tối hạ, cha của Sơn cất giữ sự chiêm nghiệm và lời nhắc nhở đó của người xưa bởi không khi nào ông muốn con trai mình nhụt chí. Chỉ có tiếng trở người rất khẽ của ông hằng đêm biết ông trách mình một đời làm lụng vẫn không có được những tấm vé giúp con trai khoan thai bước vào cuộc đời ngày càng nhiều mặc cả, đổi chác, bán mua trong khi đôi mắt cận mười ba đi ốp của ông đã bắt đầu mờ đục và hai bàn tay ngoài sáu mươi tuổi của ông đã bắt đầu chậm.
Bước vào ngôi nhà nhỏ xinh như một bài thơ Haiku của Đức trên ngọn đồi ở phía Nam thị xã, Sơn suýt reo lên trước sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối đang ngự trị. Một niềm tin thơ ngây vụt hiện trên môi Sơn cười ngời ngợi cảm nghĩ chắc chắn tại đây mình sẽ sớm đạt tới những khoái cảm sáng tạo có thể làm ngơ ngác và say đắm tâm hồn độc giả. Không để ý đến vẻ chộn rộn của lũ khướu trong mấy chiếc lồng treo trên vách nhà, những ngón tay của Sơn mở bút, trải giấy ra trên mặt bàn bằng gỗ mun trong tâm trạng hàm ơn sự hào phóng của người bạn giàu có.
 Những giờ phút đầu tiên thực hiện nỗi khát khao cháy bỏng viết về tuổi thơ hồn nhiên, thời hoa niên trong trẻo và ngày tháng thanh xuân âm ỉ mộng tưởng đột ngột thổi vào lòng Sơn ý nghĩ từ đây số phận dành cho mình bàn tay và trái tim rộng mở. Bên ngoài, gió hây hẩy thổi qua ngọn đồi chan hòa ánh nắng và thoảng mùi hương của vô số bụi sim, mua điểm những bông hoa màu tím. Dưới cái nhìn hứng khởi của Sơn, trang giấy trắng mịn trên bàn là nơi anh xây dựng một thế giới tốt đẹp nhất mà con người có thể tạo ra. Bâng khuâng với dự cảm hạnh phúc ập tới, Sơn viết phần mở đầu của một truyện ngắn mà kết thúc của nó sẽ không còn cô đơn và đau đớn, nhọc nhằn và tuyệt vọng. Những sơ đồ thơ mộng bấy lâu đã vẽ một cách da diết trong tâm trí khả vong đang phủ lên Sơn những run rẩy ghì nén lẫn quyết tâm bày tỏ. Chúng là tất cả sự kỳ vọng và nỗi bất an của tuổi trẻ Sơn đang có, khiến Sơn như đang đứng trước cuộc đọ sức dễ hiểu nhất. Thì khó gì đâu, đã mấy lần Sơn nhìn thấy thứ tình cảm rỏ mật đắng trong lòng cô gái dang dở nhà bên. Đã bao lần ánh mắt Sơn chạm tới đáy của chiếc lon nhựa trống không trong những bàn tay già, trẻ chìa ra giữa trưa nắng chói, chiều mưa dầm. Và Sơn cũng hiểu lắm nụ cười của những kỹ sư và công nhân nắm chặt bàn tay nhau khi mét dây cuối cùng của lưới điện về làng xa vừa được căng ngang giữa khung trời, hiểu cái ôm của các cầu thủ trên sân bóng sau phút ghi bàn… Nhưng Sơn không tài nào hiểu được lý do những trang viết của mình vẫn đơn độc trong sự im lặng xa vời với độc giả. - Đến khi nào?
Ném bút đứng lên. Bước ra ngoài trong tiếng vọng của ngọn đồi, vẻ mặt của Sơn khiến những trang giấy tung tóe quanh chiếc bàn buông hơi thở dài. Qua khỏi vạt rừng cọ dầu thanh tĩnh là Sơn gặp cái khóm tre im bặt. Cảm giác có đôi mắt nào đó đang nhìn mình làm Sơn cuống quýt dừng lại. Nhận thấy mũi giày của mình đã khuất trong đám lau sậy lòa xòa, Sơn thọc hai bàn tay vào túi quần để giữ sự cân bằng tối thiểu. Và rồi cái cách lay động của bông sậy duy nhất đang bung nở ở đó kéo Sơn ngồi bệt xuống. Yên lặng giữa những tiếng thì thầm của những cây sậy, Sơn đo đi đo lại chiều sâu của những ý định mà mình muốn truyền đạt tới người đọc trên khắp thế gian. Sự cứu giúp một con người khốn khó, việc thực hiện lời hứa của tình yêu, những tài năng chân chính và tính cách ngay thẳng được tôn trọng... đang gắng sức thoát ra khỏi tâm trí dồn nén của Sơn. Đột nhiên, cái vòng tròn căng thẳng dãn ra trong Sơn. Mình chưa thể viết được. Nhưng nếu viết xong thì làm sao mình in được sách. Giá in sách ngày một cao và thơ, truyện của những ông giám đốc, bà giám đốc xuất bản ngày một nhiều...
Sơn bấu lấy một cây sậy duyên dáng và đứng lên. Làn ánh nắng huy hoàng của buổi trưa tháng Bảy theo Sơn về bàn viết, nơi anh sẽ tiếp tục tự thiêu đốt mình trong từng dòng chữ chưa thể viết ra được theo ý muốn của anh...
 

Khói chiều cay mắt

04/10/2023 lúc 15:19






Đ





ội của y có bảy người. Toàn tay vâm váp. Bắp cuồn cuộn, chắc đe như những thớt lim, thớt nghiến. Họ thường ở những nơi ít có bước chân người lui tới, dùng những loại cưa to bản, lưỡi bén sắc để biến những cây lim, sến, táu, trò cổ thụ thành những xúc gỗ rồi chuyển ra thị trấn ở cửa rừng cho một đội khác đóng đồ hoặc mang chúng về xuôi. Để có thể khai thác lâu dài một khu vực nào đó, khi xẻ, họ mở mạch lóc dần thân cây thành từng tấm cho đến khi nó chỉ đủ đứng vững, chưa bị đổ ngay thì chuyển sang cây khác

Chị hơn y năm tuổi. Những khi rỗi, chị thường hay qua nhà y. Đôi bàn tay tài hoa của y làm ra những món đồ gỗ tinh xảo. Chị mê mẩn nhìn không chớp mắt. Chị cẩn trọng chạm vào những hình long, ly, quy, phượng. Chị hỏi: Thiện ơi, những thứ này, chính đôi bàn tay kia làm ra đấy chứ? Y ngẩng lên. Rúng động. Tiếng đục ngập ngừng run rẩy. Trái tim gõ vào thành ngực gấp gáp như tiếng tràng phá gỗ. Mắt chị long lanh, ngượng nghịu: Thiện có mười cái hoa tay phải không? Cho tôi xem một chút! Đôi bàn tay xù xì gân guốc run run. Mười đầu ngón tay bỗng biến thành mười điện cực đốt nóng mọi tế bào trong cơ thể y. Mùi hương con gái đê mê. Y ôm chặt chị. Chị run: Thiện! Ai nhìn thấy thì sao? Trái tim nhào trộn cùng hơi thở. Có tiếng chân người. Chị hốt hoảng đẩy y ra, mặt như gấc. Hai tay cài vội hàng cúc áo bị bật tung. Anh Đức, chủ một nhà hàng, đến xem đồ. Đôi mắt thoáng dại trên ngực chị. Anh nhếch miệng cười: Đôi bàn tay của chú, hương sắc của cô, không dâng cho đời, phí lắm! Hái ra tiền đấy…
Ngày nào y cũng ngong ngóng chị. Gương mặt như sáp. Đôi bàn tay mềm mại. Khuôn ngực căng tròn lấp đầy tâm trí. Những đồ bị hỏng đầy dần cùng nỗi khát khao. Kể từ ngày mẹ chị bị bệnh phải nằm liệt giường, y ít khi gặp chị. Chị đi làm ở làng bên. Nhiều đêm, y đứng bên rào duối ngóng qua. Lỗ chỗ ánh trăng rơi bợt bạt. Nền giếng lạnh lẽo. Hoang vắng. Y thức cho đến khi gặp tiếng lạch cạch mở cửa của chị. Thường khi ấy cũng đã rất khuya.
Ào! Tiếng xối nước nặng như thác. Xoảng! Tiếng xô va vào thành giếng tức tưởi, đớn đau. Da thịt chị vẫn ngân ngẩn trắng như xưa. Y căng muốn toạc hai mí mắt để nhìn. Bầm những vệt thẫm trên thân thể. Chị bào. Chị miết. Bào miết như muốn lóc hẳn lớp da ấy vứt đi. Như con ve đang muốn lột xác. Cổ họng khô khốc. Mọi thứ nhòa lặng. Tê lạnh. Người y băng cứng như cây nước đá. Trái tim đau nhói trong lồng ngực.
Anh Đức lại đến. Anh cười: Nghèo thì khó. Cứ nghèo lõ tĩ cái gì cũng khó hết. Giàu thì có. Cứ thật giàu vào. Muốn có cái gì là có cái ấy. Chú em có bàn tay tài hoa thế, đi với anh mấy chốc mà giàu! Thời buổi này cứ có thật nhiều tiền, muốn gì được nấy…

Rừng thăm thẳm. Ánh sáng lúc nào cũng nhờ nhợ. Thi thoảng, một giọt nước từ trên tầng cây hun hút rơi xuống người khiến y rùng mình. Hình như, trời có mưa thì phải. Đôi lần, vài đám dây leo nhằng nhịt bám vào những thân cổ thụ vài người ôm không xuể khiến y xoài ngã. Lá ẩm mục ngái ngái. Bước chân xôm xốp trên thảm lá dày. Âm u.
Khi hai chân y đã mỏi nhừ, vết phồng ở mắt cá vỡ ra rát buốt bên trong đôi giày thì đến nơi. Y quăng mình nằm thẳng cẳng nhìn tán lá ken dày nhức mắt phía trên. Có cảm tưởng, cái lán hút sâu tít tận đáy rừng già.
Đội của y có bảy người. Toàn tay vâm váp. Bắp cuồn cuộn, chắc đe như những thớt lim, thớt nghiến. Họ thường ở những nơi ít có bước chân người lui tới, dùng những loại cưa to bản, lưỡi bén sắc để biến những cây lim, sến, táu, trò cổ thụ thành những xúc gỗ rồi chuyển ra thị trấn ở cửa rừng cho một đội khác đóng đồ hoặc mang chúng về xuôi. Để có thể khai thác lâu dài một khu vực nào đó, khi xẻ, họ mở mạch lóc dần thân cây thành từng tấm cho đến khi nó chỉ đủ đứng vững, chưa bị đổ ngay thì chuyển sang cây khác. Những cây bị tùng xẻo đó, sẽ khô dần đi, héo úa dần. Chúng sẽ chết trong sự đớn đau thân xác. Đến mùa bão, chúng sẽ đổ xuống. Khi ấy, toán thợ xẻ đã chuyển đi…
Một thời gian sau, anh Đức mang đến cho toán thợ xẻ một người đàn bà. Điếng người. Chị! Phải. Người đàn bà là chị. Anh cười bả lả: Cò cưa kéo xẻ, ai mà cắt khỏe đêm về ôm em. Anh Đức quay sang chị: Em ở đây lo cơm nước cho mấy anh. Gái có công, chồng chẳng phụ. Nếu tốt, anh sẽ thưởng cho em xứng đáng. Đôi mắt chị lóe lên giận dữ rồi cụp xuống nhẫn nhục. Y bỗng thấy nhói trong lồng ngực khi bắt gặp hai dòng nước mắt tủi nhục âm thầm bò xuống từ hai bên khóe mắt chị…
Sáng đầu tiên, chị rũ xuống như những cây gỗ bị xẻ ngoài rừng. Ký ức mê dại đầu đời dành cho chị còn chút tàn sót hằn trong lòng y chợt tắt ngúm như đốm lửa nhỏ hoi hóp ủ trong tro gặp cơn mưa dông dữ dội. Y bỗng thấy lòng nguội lạnh…

Chị và y chẳng bao giờ nói với nhau câu nào. Cô độc. Lầm lũi. Hai người - hai cái bóng nhỏ nhoi giữa mịt mùng rừng thẳm. Ngày nào cũng như ngày nào. Lặp đi, lặp lại. Y không biết chị chờ đợi gì sau mỗi buổi sớm mai. Còn y, ở một góc khuất nào đó, y vẫn mơ hồ cảm thấy sẽ có một cái gì đó, không cắt nghĩa được. Y chờ đợi. Đôi khi, trong mắt chị cũng có một sự mơ hồ như thế....
 

Chấy New York

04/10/2023 lúc 15:19






H





ạnh bước tới bàn nước rồi ngồi ngay xuống bên chị Sửu, tựa mái đầu vào vai chị, giọng nũng nịu:
- Chị! Giùm em tí…
- Giùm gì? - Bà Sửu né người, giọng lành lạnh - Giùm cái gì?
Hạnh lại dúi mái đầu bù xù vào nách bà chị khó tính:
- Bắt cho em mấy con chấy. Ngứa chết thôi! - Hạnh chỉ tay lên tóc - Đây đây…Nó đang rúc chỗ này đây chị…
Hạnh dúi mạnh đầu khiến bà Sửu phải tì lưng vô thành ghế cho khỏi bị ngã, rồi đặt bàn tay lên mái tóc đứa em; mấy chục năm rồi, bây giờ bà mới lại đặt tay lên đầu nó đấy. Cái hành vi vô cùng đơn sơ ấy tưởng dễ với mọi người, nhưng với chị em nhà nọ, lại không hề giản đơn đâu. Nghe mà sợ, thiên hạ nghe mà tròn mắt lên, cứ tưởng nói bậy, nhưng mà đúng thế đấy. Đó lại là hai chị em ruột, nhưng thời gian và xa cách với rất nhiều lí do đã khiến họ tưởng không còn chạm tay vào nhau nữa!
- Thế mày nuôi chấy từ bao giờ?
- Nào biết. Có lẽ từ bên kia.
-  Nay ai còn thấy con chấy, con rận nữa, mà mày lại có cái giống quỷ quái ấy. Tưởng người Mỹ chúng mày không có chấy, ai hay… - Bà Sửu cười ngả nghiêng – Mày đi nửa vòng trái đất, rồi mang về xứ quê mùa này cái giống đúng là của hiếm.
Bà Sửu chú mục vào mái tóc đứa em gái, tay lần rẽ từng dé tóc đen nhánh, trẻ trung. Năm kia, nó về đây, tóc tai nhuộm đỏ nhuộm vàng, bị bà chửi cho một trận; ý hẳn nay mang cái màu tóc cha sinh mẹ đẻ về để tạ tội đây. Đồ con ranh, tao lạ gì!... Bà Sửu lần nhanh mười ngón tay như múa trên mái tóc Hạnh một lúc, rồi chộp ngay được một con chấy đen sì, béo tròn. Bà chìa con kí sinh trùng của những thế kỉ trước ra cho Hạnh coi.
Hạnh cười nũng:
- Không có chị, chấy nó tha em ra sông.
- Thế mày không gội à?
- Gội mãi, vẫn không hết, thế nào cũng có con trốn thoát.
- Chốc nữa, tao gội cho, nấu nước bồ kết thật đặc, tao gội cho. Xem ra con chấy Mỹ quốc nó quen với dầu gội hoá chất rồi, về đây tao phải trị nó bằng nước bồ kết, cho nó chết.
- Thế chị nhá. Em đi nấu nước ngay giờ nghe chị.
- Đây nữa này. Khốn nạn, em ơi!
Bà Sửu lại đuổi kịp một con chấy đang ra sức chạy trốn trên cánh rừng rậm. Lại một con chấy đực, rất khoẻ, thả ra bàn, nó chạy rất nhanh khiến bà rất ngạc nhiên bởi chấy Mỹ, chấy Tây có khác. Bà lại vạch tiếp mái tóc Hạnh, trong lúc Hạnh lim dim mắt, tận hưởng sự âu yếm từ đôi bàn tay người chị, như tìm thấy kỉ niệm đã đánh mất. Hạnh cảm nhận rõ những ngón tay dịu dàng của người chị đang lần tới đâu. Hạnh chờ tới lúc chị mình sẽ chạm ngón tay vào một nơi trên đầu mình …
                                                         
Đang giữa năm cuối Đại học ngoại ngữ, một lần trú mưa dưới mái hiên một toà cao ốc cùng mấy người, Hạnh bị một gã đàn ông từ đâu ngoài ướt mèm xộc vào tí nữa đâm phải. Đó là một “thằng Tây”, tóc vàng, da trắng. Hắn cười tự nhiên, rồi buông một câu ngọng ngang “Xà gon…bát ngờ mư” của một học viên đang theo học ở một trường dạy tiếng Việt cho người nước ngoài. Cơn mưa hôm đó khá dai dẳng, cứ loi thoi không dứt; và khi mọi người đổ ra đường, thì hai anh chị cũng đã ngồi gọn trong một quán café. Anh chàng nhìn sâu vào mắt Hạnh, nhìn mãi, khiến nàng chuyển từ niềm tự hào được ngưỡng mộ sang ngượng ngùng. Nàng đỏ mặt mất một lúc, nói sai nhiều từ tiếng Anh, dù nàng vốn được tiếng học giỏi.
Ball, người Mỹ, sang Việt Nam đã vài năm, làm việc trong tổ chức nghiên cứu thị trường của Mỹ tại châu Á. Chàng bảo chàng rất yêu Việt Nam, và gặp được Hạnh, theo chàng, đó là ý Chúa. Mới đầu Hạnh thấy thế nào, nhưng rồi tình yêu đến lúc nào, chính Hạnh cũng không rõ. Ball nói sẽ cưới Hạnh, đưa Hạnh về Mỹ; nếu Hạnh từ chối, hắn sẽ ở lại Việt Nam suốt đời, không làm gì cả, chỉ lẻo đẻo theo bóng Hạnh cho đến chết, giọng lưỡi cứ y như nhân vật tiểu thuyết Tự lực văn đoàn. Gia đình người thuận người không, nhất là chị Sửu, bà chị cả. Từ ngày bố mất, chị Sửu xắn tay lo toan mọi việc, chỉ huy cả đại gia đình. Bà này máu gia trưởng, trong nhà trẻ già trai gái phải nghe theo răm rắp. Chồng cũng nể, sợ nữa kia. Bà phản đối việc cô em út yêu Ball. Bà đã nhắm cho Hạnh một đám theo bà là tử tế, nên bà đòi từ đứt, bảo nó qua Mỹ thì đừng có vác mặt về nữa!...
 

« 169170171172173 »

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

24/04

25° - 27°

Mưa

25/04

24° - 26°

Mưa

26/04

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground