Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 24/04/2026 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Văn nghệ

Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc

Hương cỏ mật

04/10/2023 lúc 15:19










gay trong cuộc sống bình dị của mỗi người, cái bất ngờ cũng vẫn thường tìm tới. Đối với Tuân, việc thầy anh lấy cô giáo Nhâm quả là chuyện quá bất ngờ. Mới sáu tháng trước đây, khi anh còn là một cậu học sinh lớp mười, thì quan hệ giữa anh và cô giáo Nhâm hoàn toàn chỉ là quan hệ thầy trò. Nhưng bây giờ thì...khác nhiều rồi. Tuân rời ghế nhà trường đi làm lính nghĩa vụ được non năm tháng thì thầy anh và cô giáo Nhâm của anh tuyên bố xây dựng với nhau. Về sau, trong những lúc rỗi rãi, anh vẫn thường suy nghĩ chuyện này. Và anh cảm thấy cái bất ngờ nào đến với người ta cũng không hề đột ngột, không hề tình cờ mà nó đến dần dà, im lặng, chắc chắn. Chính vì thế mới có chuyện như chuyyện của thầy anh và cô giáo Nhâm.
 
Tuân chỉ thực sự biết mặt thầy anh từ sau ngày hòa bình lập lại mấy tháng. Một chiều, cậu bé Tuân đứng ở đầu xóm mải nhìn mặt trời đỏ ối đang chìm xuống phía sau núi Voi làng mình, thì có một anh bộ đội bước tới. Vai anh bộ đội khoác ba lô, bên hông có cả súng lục cẩn thận. Anh bộ đội ấy hỏi thăm vào nhà nhà cụ phó Huy. Tuân trố mắt nhìn lên một lúc rồi lúng búng trả lời:...

Uống rượu với ông già miền biển

04/10/2023 lúc 15:19

- Này chú, ta làm thêm chén nữa
Mấy khi rồng lại đến nhà tôm
Ông nghiêng ngả, con thuyền say nghiêng ngảs
Ngấm hơi men sóng biển bỗng có hồn…

Vĩ khúc

04/10/2023 lúc 15:19

Em ơi đừng khóc
khi nhìn thấy những bông hoa nở giữa đại ngàn hun hút
bị tán cây che khuất
bị gai đâm toạc máu

Tình yêu người đàn bà

04/10/2023 lúc 15:19

Em yêu anh bằng tình yêu người đàn bà
Thứ tình yêu khác với tình yêu con gái
Nửa cái hôn bao giờ cũng ở lại
Trong em thành tiếng thở dài

Độc ẩm

04/10/2023 lúc 15:19






Ô





ng Hà ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói hoa của gian phòng tầng hai cạnh khung cửa lối ra ban công. Từ đây có thể nhìn xuống sân của tầng một và phía ngoài các nhà lân cận cũng có hành lang trồng đầy hoa, cây cảnh như nhà ông. Mùa đông năm nay rét đậm, đã qua mấy đợt rét dưới mười độ C, nhà đài nói vẫn rét bổ sung hàng ngày. Thỉnh thoảng ông Hà lại tủm tỉm cười một mình: "Ừ thì rét đậm, rét hại, cái nhà anh Nha khí gió năm nay có thuật ngữ mới là rét hại, nghe hay đáo để". Ngày xưa các cụ nói rét ngọt, cái rét cũng có hương vị thì tiếng Việt quả là phong phú. Ông Hà hay nhớ về cái ngày còn bé được ngồi chầu rìa các cụ chơi thả thơ thưởng hoa, thưởng nguyệt. Những lúc an nhàn có thời gian để ngồi trà dư tửu hậu với nhau, mọi người thích đàm đạo thơ ca và chơi trò thả thơ. Cái rét thấu xương, cứa da, cắt thịt mà ngồi bên chiếc hỏa lò nhỏ đốt than hoa có lẫn trầm hương thơm ngào ngạt, kẻ xướng người họa sao mà thú vị thế cơ chứ! - Những tối mùa đông rét mướt các cụ thích thả thơ cổ có niêm luật, có vần có điệu ngược xuôi ngang dọc. 

Rừng ơi!

04/10/2023 lúc 15:19

Nước đùng đùng chảy xuống
Rừng lùi lên
Chòi tạm, nhà tranh mang hình lưỡi rìu nhô cao giữa đất đồi dọn trọc
Bụi tro bốc cao xoáy theo cơn lốc
Gốc trăm năm theo khói lửa về trời!
 
Từng tiểu khu rừng - cây bị “trảm” ngang lưng
Cành chổng chơ kêu cứu, giơ cánh tay cháy đen rát bỏng
Tiếng thú hoang lạc đàn gọi nhau khàn cả giọng
Mất hút trong tiếng cây đổ ầm ào…

Gió Đông trở lại

04/10/2023 lúc 15:19

Và đêm ấy
Gió đồng trở dạ
Lất phất trời mưa
 
Tinh mơ
Dấu chân ai
Còn in trên cỏ ướt
Tia nắng đầu tiên
Chạm phải buồn
 
Hoa trái trong vườn
Vô tư dành tặng
Chim trời biết có nhớ cố hương…

Trăng muộn

04/10/2023 lúc 15:19

 





M





ãi ngồi cời than trong bếp đợi cho đến lúc cơm chín ăn xong, Hường mới đứng dậy lững thững đi ra giữa sân. Rằm tháng tám trăng đã lên quá đỉnh đầu. Mùa thu, đêm càng khuya, trăng càng sáng. Ánh vàng rười rượi rải xuống mặt sân lênh láng. Giá như có cách nào mà gom tất cả những ánh vàng ấy lại được thì hay nhỉ? Hường lẩn thẩn nghĩ vậy, mà tiếc cho ánh trăng cứ chảy suông hoài. Bỗng từ phía bên kia bờ rào dưới bóng cây nhãn có tiếng động sột soạt, rồi có những âm thanh lạo xạo như có tiếng bước chân người đi lại. Hường rón rén đến dưới bóng cây mít đứng lặng lẽ nhìn sang. Ô hay? Chẳng phải anh Hải đã ra đi lúc sáng rồi kia mà. Sao bây giờ ở phía vườn anh lại có bóng người xuất hiện? Hường lo lắng lặng lẽ theo dõi bóng đen. Hình người bên bờ giếng lom khom như đang tìm kiếm vật gì. Nhưng rồi lại ngẩng lên đi khuất vào phía nhà ở. Nhân lúc người ấy quay đi, Hường vội vàng vượt qua khoảng trống trước mặt chạy đến bên gốc bưởi sát với thềm giếng ngồi nép vào bụi chè phe. Người ấy vội vàng quay lại. Hồi lâu Hường nhận ra không phải là người lạ mà lại là anh Hải. Nhưng đã muộn anh ra đã cởi bỏ áo ngoài đang loay hoay để tắm. Thật tai hại Hường định vùng đứng lên để chạy về nhà nhưng không thể được nữa. Anh Hải đã xuống tất cả áo quần để tắm. Hường khựng người nhắm mắt đành phải ngồi xuống chết lặng sau bụi chè phe.
 

Hồn Quỳnh II

04/10/2023 lúc 15:19






T





in tổng trấn Phạm Đa Biền nổi tiếng liêm chính từ quan ra đi biệt dạng đồn nhanh như đám dầu loang khắp vùng đất thuộc lộ Hải Đông. Đám người áp tải quân lương của triều đình thừa cơ tiếp quản công đường một mặt dâng biểu vu cáo họ Phạm lời lẽ hàm hồ về dinh thống đốc quân vụ bốn tỉnh Đông Bắc một mặt ngang nhiên viện cớ đại diện triều đình vơ vét hà hiếp dân chúng. Dân chúng vùng đất này vốn đã nhiều năm đói khổ, nay gặp buổi loạn thần không sao chịu thấu, mười phần bỏ đi đến ba bốn phần. Cầm đầu bọn giải lương là Ôn Tử Kiến, gốc người Tầu xứ Quảng Thuận xuất thân buôn bán bản tính nham hiểm cùng bọn đàn em móc nối với gian thần coi việc quân lương chuyên bòn rút cuả công, đánh tráo lộn sòng, ăn bớt làm điều tác oai tác quái đã mấy năm trời. Thống đốc quân vụ họ Hoàng nhận được biểu báo ngài xem xét kĩ lưỡng nội vụ nhằm khi thiết triều tấu trình hoàng thượng cứ thở ngắn than dài. Ai chứ Phạm Đa Biền  ngài còn lạ gì. Mấy bận theo hầu hoàng thượng tuần thú Đông Bắc vua vẫn khen họ Phạm có tài thơ phú lại cốt cách hơn người. Luôn mấy năm lũ giặc Tây giở trò quỉ quái ngài quá bận việc nên không tin tức thư từ với quan tổng vẫn hằng biết tấm lòng trung trinh của họ Phạm. Đang định hết mùa đông khi tuần du các trình, lộ, trấn vùng Đông Bắc cũng là ngắm tính kế lâu dài với lũ giặc nếu cuộc chiến chẳng đặng đừng. Nào dè họ Phạm đột ngột từ quan, lại bị vu hãm khép trọng tội thất tán quân dụng bất giác quan ngài cứ nhìn mãi lên án thư trạm trổ rồng phượng. Thống đốc quân vụ nổi tiếng thanh liêm và tài cầm quân của ông tướng lĩnh trải mấy triều đều trân trọng, nể phục...

Tình người

04/10/2023 lúc 15:19

                - Chị cứ để em đi! Còn ở lại đây với chị… chị thì khó xử mà em thì khổ tâm.
- Mi cứ ở lại đây! Sống chết có tau. Tau không có chi là khó xử, mi cũng không làm chi mà phải khổ tâm. Người chị cương quyết một cách nóng giận. Còn người em vẫn nằng nặc đòi đi. Giằng co mãi, rồi hai người ôm lấy nhau mà khóc. Cả hai tấm thân còm cõi, cứ rung lên từng đợt, từng đợt. Những tiếng khóc nghèn nghẹn, nhọc nhằn ngắt quãng. Những giọt nước mắt ứa ra, òa vỡ khi leo qua các nếp nhăn, tràn lênh láng trên lớp da dày cộm rồi rơi xuống nền đất. Hai mái đầu bạc trắng như cước dựa vào nhau, mãi như chẳng thể rời nhau ra được. Khi nắng chiều hắt vào thì cả hai mái tóc cùng biến thành một màu lửa.

Chuyện tình bên sông

04/10/2023 lúc 15:19

Nắng chợt vàng bờ Bắc
Em vội đến chân cầu
Áo tím hồng em mặc
Để dẽ tìm ra nhau
 
Đêm anh về chiêm bao
Bơi dọc bờ thương nhớ
Hiền Lương ơi một thuở
Cắt đôi miền thương đau... 

Tháng Giêng với đồng búng; Về Hải Lăng

04/10/2023 lúc 15:19

 Lần theo dấu vết ca dao
Con về Đồng Búng ngọt ngào nắng trưa
“Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Miệng mem cơm búng lưỡi lừa cá xương”.

Rực sáng Đặng Thùy Trâm

04/10/2023 lúc 15:19

Đã ba lăm năm, Thuỳ Trâm sang Mỹ
Không theo đường ngoại giao, học vấn
Mà bằng con đường chiến trận
Và tư duy người lính đối phương.
 
Rời trường, theo tiếng gọi tiền phương
Người bác sĩ không theo hướng đi nhung lụa
Sẵn sàng cống hiến, thử mình trong khói lửa
Giàu khát vọng hoà bình, nóng hổi yêu thương...

Với cô giáo cũ. Lửa từ nhật ký...

04/10/2023 lúc 15:19

Chị Thù ơi! Chị Thuỳ ơi!
Câu câu đỏ máu, lời lời lửa xanh
Trái tim chung thuỷ chân thành
Như còn đập giữa long lanh ngôn từ
35 năm lạc xứ ư
Từng trang ấm nóng như từ hômqua
Nỗi thương nước, nỗi nhớ nhà
Ngậm ngùi nỗi bạn, xót xa nỗi mình
Mới cười- cứu một thương binh
Đã khóc đồng đội hi sinh bất ngờ.
Mưa bom bão đạn mịt mờ
Tiếng chim vẫn hót, ngọn cờ vẫn bay
Đêm ngày chị vẫn hăng say
Dịu dàng ánh mắt bàn tay “mẹ hiền”.
Giấc mơ Nam Bắc chưa liền...

Hai người lính

04/10/2023 lúc 15:19

 





N





hà ông Thân có việc. Ở cái xóm ngoại ô phía nam thành Huế này hễ một nhà có việc là cả xóm y như náo động. Ông Thân làm lế ăn hỏi cho con trai. Lệ thường, tục lễ thành hôn, lễ hỏi là tiệc lớn thứ nhì sau đám cưới. Con trai ông Thân đã sang tuổi ba mươi lăm mới hỏi vợ. Còn một lẽ nữa khiến ông mổ bò mời cả xóm là hai cô con gái của ông lấy chồng từ hai đầu đất nước cùng đưa cả chồng con về. Con Kim Thoa năm nay bốn mươi lăm tuổi, lấy chồng từ trước giải phóng, theo chồng vào Sài Gòn đầu năm 1975, mua nhà ở luôn trong ấy, đôi ba năm mới về một lần. Con Kim Tước sau giải phóng mới đi làm, lấy chồng Bắc cũng theo chồng ra Hà Nội làm ăn, tậu nhà, lâu lâu mới xuôi tàu về Huế. Đôi vợ chồng già của ông với thằng út ở quê thành trung tâm.

Chim gõ kiến

04/10/2023 lúc 15:19

Hai người cưỡi ngựa đi trong khoảng rừng bị cháy nham nhở. Rừng cây chết lặng, lá cây như nép vào nhau. Người đội mũ vải có lưỡi trai khoác khẩu AK. Người đầu trần mang khẩu súng thể thao và một cái ống nhòm. Họ chỉ trỏ, quan sát những cây cổ thụ rải rác đó đây chỉ hơi bị sém lá và bàn bạc nho nhỏ với nhau. Nom họ có vẻ ung dung và phởn phơ. Chợt "tộc, tộc, tộc"... tiếng chim gõ kiến nổi lên...

Mùi tiền

04/10/2023 lúc 15:19

Năm tôi mới về trường, tiếng tăm anh đã nổi như cồn. Đó là một nhà giáo bậc thầy, rất tài hoa. Chúng tôi trưởng thành lên một phần cũng nhờ anh giúp đỡ, ví như anh khuyên “Trong mỗi bài văn, các cậu gắng tìm cho ra một cái gì đó, dù rất nhỏ, nhưng hoàn toàn mới mẻ mà sách giáo khoa, thậm chí giới nghiên cứu văn chương chưa sờ tới". Tôi dự giờ nhiều người dạy bài thơ “Thăm lúa” nhưng chưa thấy ai như anh: ngoài những nét chung sách vở đã nói, anh còn cho thấy bài thơ là bức tranh đẹp...

Viên gạch lạ

04/10/2023 lúc 15:19

Không hẳn anh là người thiếu tài. Tía thường tự nghĩ về mình như thế. Ở ngành điêu khắc và tốt nghiệp Đại học mỹ thuật xong, anh bị ném vào đời với hai bàn tay trắng. Không có cơ quan nhà nước nào nhận cho anh công tác. Người ta đã trả lời: cơ quan cần điêu khắc để làm gì, nếu cần tượng đài hay mô hình thì người ta phôn một tiếng là đã có hàng chục kẻ thầu rồi - mà trong đấu thầu...
 
 

« 152153154155156 »

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

25/04

25° - 27°

Mưa

26/04

24° - 26°

Mưa

27/04

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground