Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 24/04/2026 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Văn nghệ

Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc

Tà Cơn, Qua phiên chợ tình, Làng cát trong sương, Hoa mưng

04/10/2023 lúc 15:19

Tên thật: Chưh Maralu. Dân tộc Bru Vân Kiều. Sinh năm 1949 tại Mò Ó, Đakrông, Quảng Trị. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn Đại học Việt Bắc, hiện giữ chức Trưởng đài PTTH Đakrông.
Thơ anh đầy khám phá, thậm chí phá phách nhưng chắt lọc và nghiêm ngặt đúng như quan niệm của anh về thơ: Thơ là những rung cảm của tâm hồn khi nhìn và nhận thức cuộc sống; hay nói cách khác thơ là ngôn từ “bằng vàng” được chắt lộc từ cuộc sống. Người làm thơ cũng như người đi đãi cát tìm vàng. Thơ không phải là nhạc nhưng thơ phải là ngôn từ mang nội hàm chất nhạc có sức lay dộng sâu xa, ngưỡng con người đến chân trời chân, thiện, mỹ, …

Bến đục

04/10/2023 lúc 15:19






B





an Mê đón An bằng gió cao nguyên phóng khoáng và cúc quỳ vàng rừng rực như những đóa hoa nắng, tràn trề trên các vạt đồi thăm thẳm xanh, bẻn lẽn, ấp bên con đường đất đỏ ngoằn ngoèo. An miên man giữa khoảng mênh mông dào dạt sắc màu, khuôn ngực căng phồng khí trời cao nguyên hoang dã và thuần khiết, chợt thấy như đã thoát khỏi cuộc sống tục lụy, nơi có mảnh làng hoang hút và ngôi nhà mốc thếch lở lói toang hoác. Ở đó An hàng ngày phải đối diện với khuôn mặt nhàu nát, bầm dập vì mưu sinh của Miên, vật vã bởi những cuộc cãi cọ mệt mề, mụ mị trong tiếng lẻng xẻng bát dĩa vỡ, tiếng tru tréo, thút thít dằn dỗi của vợ. Và từng đêm, trong vòng tay là Miên, xương xẩu dúm dó, dờn dợn mùi chua loét, hoi hoi bốc ra từ thân thể.
Hân trở về làng, bước ra từ chiếc ô tô bóng loáng đã mê dụ An đến chốn này. Lắm lúc, ngồi bên Hân, An cố hình dung nhưng không thể nào tìm thấy nét tương đồng giữa cô Hân điên dại  ngày xưa và người đàn bà lộng lẫy, quý phái là Hân lúc này, chỉ lờ mờ nhớ về một mảnh làng trong ký ức. Một ngôi làng nằm bên sông, sau lưng là biển, lẻ loi như một ốc đảo, nghiêng nghiêng những hàng cây sầu đông.
Mùa đông, sầu đông khẳng khiu, trơ trọ................
 

Ngõ hoang

04/10/2023 lúc 15:19






M





ột vóc người tầm thước. Một gương mặt có cặp mắt nheo nheo đa tình trên đó nổi bật cái chóp mũi nhọn, đầy vẻ bạo tợn và sành sỏi. Chỉ tiếc, vẻ sang trọng đã bị lấn át vì cái miệng thỏ trù trù với cái đầu lưỡi lo le giữa cặp môi dày. Còn cặp mắt lẽ ra có thể là đẹp trở lại nên mờ đục và thấp thoáng ánh tà đục vì hai ngấn thịt đùn lên ở mí mắt dưới.
Người đàn ông si tình, mang trong mình sức quyến rũ của giàu sang, phú quý này, tuổi đã xấp xỉ sáu mươi, như một tài tử điện ảnh đóng nhầm vai, khi trưa nay bỗng xuất hiện ở nhà tôi trong tư cách là bạn cũ cùng đơn vị bộ  đội với cha tôi. Cuộc gặp gỡ quá đường đột nên phải một lúc cha tôi mới nhận ra ông. Và rất may, cởi gỡ cho cuộc hàn huyên bất đắc dĩ, ông nói ngay mục đích chuyến đi này, rồi lập tức tôi được cha tôi gọi ra, giao cho tôi nhiệm vụ dẫn đường.
- A, cháu tên Hưng, hả? Biết nhà cô Ân ở trong hẻm 99 chứ!
- Dạ.
- Dẫn chú vào đó, nghe. Chà, hai mươi chưa? Đẹp giai hết xẩy. Cao lớn y sì bố. Lại đang học Đại học Giao thông vận tải năm thứ nhất. Kiểu người mày là đắt gái lắm đó, Hưng!
Ông Luận rổn rảng, hào hứng đẩy vai tôi. Lập đông, nắng long lanh trong trẻo lạ thường. Cái ngõ nhỏ ánh vàng. Hẻm 99 ở cạnh hẻm nhà tôi là một cái hẻm sâu nhất của ngõ này, ít người lui tới, nhưng nó nổi tiếng với dân trong ngõ, vì ở đó có gia đình cô Ân. Cô Ân đã ngoài ba mươi, nhưng chưa lấy chồng và hết sức xinh đẹp. Hiện cô đang làm kế toán cho một Công ty thu mua lâm thổ sản. Cha cô xưa là tài xế xe lửa, nay đã ngoài bảy mươi, sau lần xuất huyết não nhẹ, giờ nói còn ngọng và đi lại rất khó nhọc. Ở với cha già, cô Ân là một người con gái hết sức hiếu thảo chăm chỉ và nết na như  các cô gái nhà nghèo. Cô chẳng nề hà bất cứ việc nặng nhọc gì. Cả việc hàng ngày ra đầu ngõ gánh nước máy về nấu ăn, tắm giặt rửa ráy, săn sóc cha già. Được tiếng có nhan sắc, nhưng cô sống rất giản dị, đứng đắn, tuyệt không có điều ong tiếng ve trong quan hệ với đàn ông, để đám đàn ông thất học nghề ngỗng linh tinh vốn rất đông đúc ở các ngõ cư ngụ toàn dân lao động bình dân như ngõ này khinh nhờn rồi lợi dụng sàm sỡ. Cô sống khiêm nhường gần như một kẻ ẩn cư, không giao du, chơi bời và cố phần an phận. Phụ nữ đẹp thường có duyên phận riêng. Cô tin là như thế. Và bây gờ một ngày trong lành se lạnh lúc chuyển sang tiết đông, duyên phận của cô không ngờ lại do chính tôi mang tới cho cô đây.
Rõ ràng là ông Luận đã đứng sững lại vì bị bất ngờ, đàn ông đã có ý thức chuẩn bị, khi vừa bước vào mảnh sân nhỏ nhà cô Ân, cô Ân vừa gội đầu xong. Đứng lên, mái tóc dài sau khi quay tít cho ráo nước bồ kết, đang trong tay cô nhè nhẹ cuộn lại thành một nắm tròn đen nhánh ngay trên chỏm đầu. Mặt cô trắng nõn, hồng hào. Và nước mùi bồ kết từ tóc cô lúc này đang loang từ cổ chiếc áo xanh lơ  xuống, ướt đẫm cả một mảng áo lót mỏng rộng cổ và vội thu hai tay lên như che đậy khuôn ngực thanh xuân bấy lâu ẩn kính bất ngờ lồ lộ trước hai con mắt ngây đờ của người khách lạ.
.............

Chi Hai ơi!

04/10/2023 lúc 15:19






H





è năm ấy, từ Sài Gòn về, tôi ngạc nhiên: ra mở cửa không phải mẹ tôi mà là một thiếu phụ có cặp mắt to đen láy. Chị nhanh nhẹn đỡ lấy cái túi Air VN  tôi đang mang:
- Út Hiệp đây phải không, chao, lớn ghê!
Tôi hơi phật lòng vì cái lối chào hỏi dành cho trẻ con. Đã hai mươi mốt tuổi, sắp tốt nghiệp Đại học Sư phạm, tôi đâu có phải là con nít. Đến bữa cơm, mẹ tôi bảo:
- Má vừa có con gái, từ rày, con phải gọi nó là chị Hai.
Khi chỉ có hai mẹ con với nhau, mẹ tôi mới thăn thỉ kể: Chị Trúc là người ở Lăng Cô, vợ chồng bỏ nhau, nhà cửa thân thích không có. "Tội nghiệp, má đào phận bạc vậy đó con. Cho nó ở đây hôm sớm với mẹ cho vui khi con vắng nhà".
Có chị Trúc mẹ tôi đỡ vất vả. Mẹ tôi bày ra nuôi gà vịt, làm ruốc biển...Toàn là việc mệt nhọc mà các chị tôi đều đã lấy chồng, chẳng ai san sẻ được.
Suốt ngày tôi càu nhàu: "Thằng Tý con chị Hai nó quậy quá, ồn ào con chịu hết nổi". Mẹ tôi an ủi.
- Kệ, chịu khó đi con, rồi má biểu con Hai không được thả cu Tý vô chơi trong buồng con là yên.
Chị Trúc biết nỗi khó chịu của tôi nên cố gắng vừa cặp con vừa làm việc nhà. Quần áo tôi thay ra, vứt giữa giường, chị vuốt lại phẳng phiu rồi treo lên móc. ..........

Hồn mùa

04/10/2023 lúc 15:19

Hãy lắng nghe xuân nói
Bao tiếng thầm dịu êm
Những mầm cây tách hạt
Những nụ chồi thắp lên
 
Thoáng đã hết một năm
Áo mới thơm qua tuổi
Mỗi lần con về thăm
 
Lòng mẹ tươi nắng mới...

Đọc các nhà thơ đời Trần

04/10/2023 lúc 15:19

Nhà thơ Vũ Thế Trung
Không rõ năm sinh, năm mất và quê quán
Chỉ biết ông làm quan cuối đời Trần
Còn lại bốn bài thơ!
 
Nhà thơ Chu Đường Anh
Không rõ năm sinh, năm mất và quê
Giữ chức Chuyển sứ cuối đời Trần
Tác phẩm còn lại hai bài thơ!
 
Nhà thơ Trần Quan
Không rõ năm sinh, năm mất, quê quán
Làm An phủ sứ cuối đời Trần
 
Hiện còn một bài thơ duy nhất...

Đêm trắng

04/10/2023 lúc 15:19

Ga xép miền rừng nhỏ nhoi và hiu hắt chìm vào đêm. Đã lâu lắm rồi, người đàn ông vẫn tì khuỷu tay phải lên thành ô cửa sổ tàu ngó đầu ra ngoài. Con tàu lừ đừ vào sân ga. Chiếc đèn hiệu báo dừng lắc lư trong tay người gác ghi. Phanh nghiến ràn rạt vào bánh, con tàu dừng hẳn. Người đàn ông hơi dúi mình về phía trước theo quán tính của phanh tàu rồi lại trở về tư thế cũ. Người đàn bà ngái ngủ, ngồi dậy làu bàu những tiếng gì nghe chẳng rõ. Đêm đã vào khuya. Bóng diện tròn đỏ quạch ở sân ga. Một tiếng ngáp ngủ khê nồng ở phòng bên cạnh. Mấy người đàn bà thức khuya bán hàng rong láo nháo chen nhau tranh khách, vài ba đứa bé bưng hột vịt lộn, xôi đêm, chè chén léo xéo mời chào. Người đàn ông mua trái cây xong, hỏi con bé bán hàng rong.
-                     Đây là ga nào, hở cháu?
-                     Ga La Hai. Cửa rừng đó chú.
-                     Cửa rừng?
-                     Dạ
Người đàn ông thấy lòng mình thắt lại. La Hai! Một cái tên đã hằn sâu trong ký ức của anh. Mặc dù biết sẽ qua nơi đây, nhưng anh vẫn thấy lòng mình xốn xang. Ngày trước, ở đây là rừng sâu. chả lẽ rừng lại lùi xa đến thế. Anh trả tiền và bỏ túi trái cây lên giường, ngay bên cạnh vợ. Bỗng người đàn bà ngồi dậy làu bàu:
-                     Anh làm gì, kỳ vậy.
-                     Trời lạnh, tôi không ngủ được. Rừng thưa thớt quá mình ạ.
 
-                     Trời đất ơi cái miền rừng khỉ ho cà gáy này có chi quyến rũ mà anh cứ ngồi thò đầu ra ngoài chờ đến ga này hở?...

Chuyện đêm 30

04/10/2023 lúc 15:19






C





hiều ba mươi tết, Quỳ đạp xích lô ra ga, tính đón khách chuyến tàu vét rồi gửi xích lô, bắt xe đò về quê. Vừa vào sân ga, tàu chưa về đã có khách gọi, may thế. Khách là một trung niên mặt rỗ, quần bò áo thun, kính đeo gọng vàng. 
- Bưởi!
Gã vươn vai dựa hẳn vào thành xe, rút thuốc lá hút.
- Ông cho con ba chục.
Quỳ chưa đi vội. Loại này hoặc công chức, hoặc ma cô, phải ngã giá trước. Gã quay lại, lột kính lừ lừ nhìn Quỳ. Qùy cảm thấy hai tia sáng mắt gã đang soi từng lỗ chân lông da mặt mình. 
- Mày định ăn thịt người ta hay sao mà thét dữ thế. 
- Dạ tết nhất đến nơi. Ông gọi hàng nào cũng thế. Ấy là con lấy rẻ năm ngàn.
Thì ra gã chỉ mắng thế thôi chứ không thêm bớt một hai gì.
Đường phố ngày tết người ta đi như ăn cướp, như chạy giặc. Quỳ cũng lạng lách như ai, chủ yếu để người ta không coi mình là thằng nhà quê, ngờ nghệch quá.
- Từ từ thôi! - gã nhắc. 
- V-ăng.
- Đi tử tế vào, rồi tao trả nốt năm ngàn. 
 
- V-ăng. Quỳ thả lỏng, thong thả đạp. Xem ra gã cũng tử tế. Từ ngày ra phố làm ăn, cứ ba ông khách thì một ông tử tế. Quỳ thường khoe với vợ như vậy. Vợ Quỳ tròn xoe mắt: “Tử tế mà lắm thế à?”. Đàn bà suốt đời rúc xó bếp biết gì! Vợ Quỳ mặt đã to lại phèn phẹt, nhưng từ cổ trở xuống thứ nào thứ nấy không đáng yêu cũng đáng nể. Ăn uống kham khổ lắm, thế mà cái đít lúc nào cũng vổng lên. Rõ đáng tự hào. Quỳ thích nhìn thị ngồi xới cơm, gối tì vào ngực, cặp nhũ trắng ngần phồng lên đến tận cằm. Chà, còn tám tiếng nữa, tha hồ mà ngoạm...

Những con tàu hú còi chạy qua

04/10/2023 lúc 15:19






H





ai người nam, một người nữ, người nữ là tôi, ngồi trong bóng tối, tối thật, trời không trăng không sao, chỉ một vòm thăm thẳm, trên vẹ cỏ, cỏ đẫm sương và ướt lạnh, một bên đường tàu hỏa, sát vách núi. Dưới kia là biển cả, biển ở cuối bờ vực hun hút, sau lưng là vách núi phủ đầy cây leo và dứa bà, rất nhiều  dứa bà, những phiến lá to dài mỗi lần gió lên cọ vào nhau kêu lách tách. Dù vậy giờ đây khi ngồi đây, dù lắng tai thật kỹ cũng không thể nghe nỗi một âm vọng gì của biển, cũng như không thể biết đỉnh núi trên kia hình thù thế nào. Cách một quảng là trạm ga nhỏ im lìm bất động dưới ánh sáng mấy ngọn đèn vàng vọt chạy bằng máy phát điện. Ở đấy người ta đã ngủ cả. Lịm đi vào một giấc sau cuộc sát phạt đỏ đen, và rượu, và dăm câu hát không đầu không cuối, những đêm vẫn trôi qua như thế cho năm người đàn ông, trước đây là bảy, đã bỏ đi hai. Lâu lâu, chừng một, hai giờ đồng hồ, có một đoàn tàu chạy qua, tiếng còi hú từ đằng xa bạt trong gió, ngọn đèn pha một nghìn oát quét một luồng ánh sáng chói chang xé rách màn đêm, chiếc đầu máy hùng dũng lao tới, tiếp theo là những toa tàu, cho đến cuối cùng lại một chiếc đầu máy, một chiếc đầu máy không quét đèn, chỉ dùng để đẩy. Khi chiếc đầu máy đẩy đã đi qua, ngọn đèn tín hiệu vẫn còn hắt lại một đốm xanh le lói như nỗi quyến luyến mơ hồ, nhưng cái đốm sáng xanh ấy cũng xa dần, nhạt hẳn và cuối cùng biến mất trong màn đêm, Lại chỉ còn một vùng thăm thẳm, lại chỉ gió thốc dưới biển lên. Những con tàu lần lượt hú còi chạy qua trong đêm, chạy qua cái trạm ga bé nhỏ nơi lưng chừng đèo mà không dừng lại, ngoại trừ sự cố, chẳng hạn trưa nay, thay vì một cú lăn xuống vực; ngoại trừ nửa tháng một lần tàu dưới cung(1) lên đổ vật liệu hay tiếp tế.
 
Một cái chén, rượu rót vòng quanh; thức nhắm là một nhúm con giông(2) khô đã chặt đầu móc ruột rang với mỡ và nước mắm tỏi; những con giông về mặt lý thuyết chứa nhiều vitamin và kháng sinh; giòn và thơm lựng. Hai người nam ăn một cách bình thản. Tôi rứt một cẳng chân cho vào miệng. Ngon. Và tởm. Vậy đó....

Một thoáng miền Tây

04/10/2023 lúc 15:19

Ta là chiếc lá rong chơi
Một hôm lạc gió về rơi chốn này
Bâng khuâng giữa nước và mây
Ngẩn ngơ trong khúc nhạc cây ngút ngàn
Núi đưa hương ngọt dịu dàng
Sương giăng mờ ảo sau hàng lau thưa
Đắm say mấy cũng không vừa
Ước tan vào đất, vào mưa, vào rừng
 
Chưa về mà đã rưng rưng

Thơ; Dấu xưa

04/10/2023 lúc 15:19

Cho em gọi kỷ niệm ấy là pha lê
Khi chiều mưa là cổ tích
Cho em khóc
Khi âm thanh từ chén rượu cạn lăn long lóc trong đôi mắt em thiên thần
Xin đừng bảo em nổi tiếng
Bởi câu thơ thất tình

San hô đỏ

04/10/2023 lúc 15:19






B





ây giờ, những người dân làng chài đã quen gọi cô với cái tên "San hô đỏ". Cô ít nói nhưng tốt bụng. Sống một mình trong căn nhà nhỏ, ngày ngày, cô thường giúp những người xung quanh việc này, việc khác. Khi thì trông hộ một vài đứa trẻ để bố mẹ chúng ra khơi, khi thì thổi cơm giúp nhà ai đó trong vụ gặt.
Nhưng chiều chiều, mỗi khi hoàng hôn buông xuống, cô lại ra biển, mắt nhìn xa xăm ra khơi, đôi mắt buồn diệu vợi đến khó tả. Đôi mắt, có khi ánh lên niềm thất vọng, có khi ánh lên sự run rẩy, yếu ớt và như đang cố tìm ở ngoài xa kia một điểm tựa, cũng có khi từ đôi mắt ấy hiện lên niềm tự tin mạnh mẽ.
Cô đẹp lắm, nhất làng chài ven biển này. Dáng cô nhỏ nhắn, mảnh mai, khác hẳn những cô gái cùng lứa trong làng. Đôi mắt to, đen và lúc nào cũng ướt. Người ta bảo, con gái mắt ướt là đa sầu đa cảm lắm. Mái tóc dài, dày và óng mượt, được cô chăm sóc bởi những lá cỏ, lá thơm của vùng quê biển. Nhiều anh thanh niên chỉ kiếm cớ đứng cạnh cô để cảm nhận hương thơm đồng nội từ mái tóc.
Cô mồ côi mẹ từ nhỏ. Bây giờ, cô sống trong một căn nhà nhỏ với sự yêu thương, đùm bọc của xóm chài. Năm cô mười tám, nhiều chàng trai đến với cô nhưng trái tim cô đã thuộc về một người con trai cũng cùng chung bất hạnh như mình. Anh mồ côi cha từ nhỏ. Nhiều kẻ ác ý, thấy anh và cô yêu nhau, bảo: "Chúng nó đúng là "xứng đôi vừa lứa" đứa mất cha, đứa mất cả cha lẫn mẹ". Nhưng phần lớn những người nhân hậu thì bảo" "Thế là mừng rồi, hai đứa mồ côi tìm đến nhau để an ủi, để nâng đỡ nhau trong cuộc sống. Càng mất mát nhiều, càng biết yêu thương nhau"...

Thiếu phụ đồng trinh

04/10/2023 lúc 15:19

1.





M





ãi đến gần nửa đêm, khách khứa đến dự đám cưới của Thắm và Đông mới ra về hết. Phông màn, bàn ghế, bát chén đã được đám bạn bè dỡ bỏ, xếp gọn. Ngôi nhà ba gian và khoảng sân rộng của bà cụ Hân đã trở lại trạng thái của những ngày thường. Gian ngoài là phòng khách kê bộ phản ngựa giờ làm chỗ ngủ cho vợ chồng chú em của Đông từ trong Nam ra dự đám cưới của anh. Bà cụ Hân và cô út Hằng ngủ dưới nhà ngang. Gian giữa, phía sau bàn thờ là căn buồng cho vợ chồng Đông.
Suốt ngày “quần nhau” với khách, khi nào cũng trăm phần trăm, người Đông nhũn ra. Anh ngồi thừ, tay chống cằm nhìn mẹ và cô Út kiểm lại tặng phẩm, phong bì. Ánh mắt mệt mỏi làm khuôn mặt Đông sệ xuống. Vẻ linh lợi của một người đàn ông biến đâu mất, cả người Đông đờ đẫn, bất động trông chẳng khác nào một bức tường xi măng. Mãi mà không thấy Đông ra giếng tắm rửa để vào với Thắm, bà cụ Hân gắt:
- Khuya rồi, hai đứa chúng mày không lo mà đi nghỉ.
Thắm đang úp bát đĩa vào chạn ngừng tay nhìn mẹ chồng. Thái độ hững hờ trong đêm tân hôn của Đông làm cô hơi bực. Ngay cả cái chuyện cưới xin, Đông cũng đã làm cô phát cáu. Hai người thương nhau từ hồi còn học phổ thông. Hết lớp mười, Đông vào bộ đội, Thắm đi thanh niên xung phong. Đông bị thương trong một trận đánh, được xuất ngủ, tiếp tục học đại học. Giải phóng miền Nam xong, Thắm về quê, tưởng Đông sẽ giục làm đám cưới. Chờ mãi mà không thấy anh nói gì. Đông học xong, có chỗ làm ngon lành, vẫn không thấy động tĩnh gì. Bà cụ Hân thì sốt ruột cho con trưởng thành gia thất để nở mày nở mặt với thiên hạ. Giục thì Đông cứ vâng vâng dạ dạ. Cuối cùng, bà phải cưới vợ cho chú em...

Mẹ và cha

04/10/2023 lúc 15:19

Cổng đình làng quay ra mặt ruộng
Ngọn lúa trơ nồng tháng hanh khô
Ngút mắt chân trời nhoà nắng lửa
Bạc đáy ao bùn hoài giọt mưa
 
Đất khát quê nghèo xơ xác lá
Đồi hoang đồng vọng một mùa sim
Tuổi thơ mê mải màu trái ửng
Chân chim cun cút đuổi nhau tìm...

Bóng tuổi thơ tìm

04/10/2023 lúc 15:19

Đi tìm bóng ngã về đông
Tìm sao ngàn năm rơi lạc
Tìm lá mùa vàng thao thác
Tìm chân bước dấu in mờ
 
Đi tìm gốc rạ mùa xưa
Dâng đời cho ta hạt mẩy
Dấu tích giấc vàng mơ ấy
Theo ta lớn dậy đến giờ...

Làm sao ta có trong đời thực; Ý hoa

04/10/2023 lúc 15:19

“Em như người không có trong đời thực”
Đó là lúc đôi mắt ta xa xăm
Chẳng hề đậu xuống câu tỏ tình nhạt nhẽo
Là lúc ta bối rối
Quàng vội khăn len ngay giữa trưa hè
“Em là người hoang phí đam mê”
Đành vậy
Biết bao giờ ta trở thành người chừng mực
Đong đếm cân đo những ý nghĩ của mình
Mọi ước muốn mơ hồ như làn khói mỏng
Toả lan sau cơn cháy đa mang
 
Ta trở về sau đêm dạ lan
Ngạc nhiên thấy mình hiện hữu
Người toả nắng giữa mùa đông lạnh lẽo
Nghe buồn vui giằng xé đêm dài
Làm sao ta đến giữa thiên thai
Bằng lòng thành và ngây ngô như đứa trẻ...

Chuyện làng Hạ

04/10/2023 lúc 15:19






C





hủ nhiệm Trần cầm cốc bia trong tay sủi bọt trắng xoá đứng lên dõng dạc tuyên bố:
- Hôm nay gia đình tôi liên hoan mừng ngày vào nhà mới, các bác đã có thịnh tình đến góp vui cùng gia đình. Xin mời tất cả cùng nâng cốc.
Tiếng chạm cốc lách cách, tiếng mở nắp bia lốp bốp, tiếng chúc tụng, tiếng cười, tiếng nói râm ran làm cho không khí phòng khách náo nhiệt hẳn lên. Cốc bia thứ hai, thứ ba rồi thứ tư lại đầy tràn và uống cạn. Người nào người nấy mặt đỏ gay. Tiếng nói đã có phần lạc giọng. Trần đi xuống quanh bàn tiệc, nâng cốc chúc sức khoẻ từng người: - Tôi làm được ngôi nhà này cũng nhờ sự giúp đỡ của các bác. Các bác đã thương thì thương cho trót. Xin các bác cạn ly. Lại tiếng chạm cốc, tiếng mở nắp bia, tiếng cười rôm rả. Chả là hai hôm nay chủ nhiệm Trần làm lễ mừng ngày vào nhà mới. Hôm trước làm lễ mời bà con nội ngoại đôi bên của vợ chồng, cùng những người thân sơ trong xóm. Còn hôm nay, Trần tổ chức tiệc bia để mời anh em bạn hữu gần xa và các quan khách cấp trên, cấp dưới đã từng làm việc với Trần.
 
Việc vào nhà mới hay đám đình giỗ chạp ở cái làng Hạ này, trước kia nhẹ nhàng thoải mái, ai có gì làm nấy miễn sao đừng quên ngày cơm bữa giỗ của ông bà là được. Nhưng đến bây giờ lại là chuyện khác. Nhân chuyện giỗ  chạp, đám đình người ta coi cơ hội để đền ơn đáp lễ cho nhau bày tỏ những ý nguyện sở cầu thầm kín mà trong buổi thường nhật không làm được. Đặc biệt là các ông có chức có quyền trong địa phương. Tháng trước có ông giám đốc công ty vật tư làm đám cưới cho con trai ngót đến trăm mâm mà không hề bỏ tiền nhà ra một xu, mà còn thu lãi về tính đến bạc triệu...

Chuyện cũ

04/10/2023 lúc 15:19






C





ầm nắm hương cháy đỏ trên tay, tôi kính cẩn vái lạy các bậc gia tiên, vừa quay lại đã có bàn tay đặt lên vai. Một ông lão râu tóc bạc phơ. Người này là ai? Phải sau một lúc tôi mới xác định được đó là anh Đàn người ở trong làng. Sáng hai mươi tám Tết này anh cũng đi thắp hương viếng mộ ông bà mời về ăn Tết. Anh hơn tôi chừng mười lăm mười bảy tuổi; tuy vậy hồi ấy cứ xưng anh em cho tiện trong công tác. Vì tôi là tiểu đội trưởng dân quân. Anh Đàn là tổ trưởng tổ an ninh nhân dân của làng. Anh và tôi thân thiết nhau như hình với bóng, đi đâu cũng cùng nhau, làm gì cũng có nhau để khi có việc của làng thì tiện bàn bạc phân công giải quyết. Có một người nữa cũng phải nhắc tới đó là anh Mu. Tôi và anh Đàn rất ghét anh Mu, chỉ muốn anh chết quách đi cho rảnh. Ba con người này tính tình không hợp nhau mà tâm tưởng lại quấn buộc nhau. Lúc sống là vậy, lúc kẻ mất người còn vẫn vậy, cho đến nay cách độ ấy gần ba mươi năm cũng vẫn như vậy. Tuổi tôi bây giờ đã xế chiều cho nên anh Đàn lên lão. Tôi bắt tay và ôm ghì anh vào lòng. Sau một lúc anh đẩy tôi ra, tay vẫn nắm chặt tay như thể sợ vùng bỏ  chạy:
- Tao tưởng mày quên tao rồi.
- Quên thế nào được. Không bao giờ!
- Thế mày còn nhớ thằng Mu không?
- Sao lại không. Nhớ hơn ai hết nữa chứ.
- Tại vì mày cực đoan với nó chứ gì. Thôi, không nói chuyện loanh quanh nữa, ta đi thắp cho hắn nén nhang, ở đấy hoang lạnh đơn côi quá...

« 145146147148149 »

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

25/04

25° - 27°

Mưa

26/04

24° - 26°

Mưa

27/04

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground