Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 24/04/2026 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Văn nghệ

Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc

Bên dòng Sa Lung

04/10/2023 lúc 15:19

Quê em ở một bên đồng bên núi
Gió Trường Sơn theo tàu hụ rộn ràng
Ai chẳng biết sông khi đầy khi cạn
Sao suốt đời cứ gọi mãi…Sa Lung!
 
.........
 

Chuyện một người mù

04/10/2023 lúc 15:19






B





ạn tôi có tên khai sinh đầy đủ là Nguyễn Thành Trung. Năm lên sáu tuổi, bị một rủi ro bất ngờ, anh bị mù cả hai mắt. Từ đó, mọi người trong làng gọi anh là “Trung Mù”. Gọi thế là hết sức tàn nhẫn, nhưng không còn cách nào khác hơn để mọi người khỏi nhầm anh với thằng “Trung lác” một đứa “ơn trời” cùng tên ở cuối làng; danh giá thằng “Trung lác” chỉ có kém chí phèo là một!.
Trung nay đã vào tuổi tứ tuần nhưng trông anh cứ trẻ trung, vô tư, hồn nhiên phơi phới. Có lẽ người mù không có khái niệm rõ ràng về thời gian cũng như tuổi tác. Chỉ biết “thức là ngày, ngủ là đêm”, chỉ nghe mà không thấy, con người cũng bớt đi một nửa ưu phiền và tăng gấp đôi tính lương thiện trong cuộc sống.
                                                       
Tôi có đọc đâu đó một cuộc phỏng vấn người mù. Đại ý là: làm thế nào để người ta biết được người sáng mắt và người mù trong một đám đông? Người sáng không nói, suy nghĩ; còn người mù thì trả lời ngay rằng: “Dễ thôi, khi lỡ đụng phải nhau, hay làm đỗ bể một vật gì, người mù sẽ nói lời xin lỗi còn người sáng mắt sẽ chửi: Đui à?!.
Nói chuyện với Trung, sự mềm mỏng, lịch thiệp đạt đến độ nhuần nhuyễn, đôi khi làm người sáng mắt tự thấy xấu hổ.
Có một lần, Trung tham gia bàn luận về các cô gái đẹp trong thôn với đám trai trẻ đồng lứa. Một đứa, không phải vô tình hay cố ý, mắng át Trung: “Mày thì thấy xấu đẹp chỗ nào cũng xía vô”!. Trung ức lắm nhưng đành nín im. Tối đến Trung khuơ gậy qua tìm tôi:
Mày xem, Cái Mận xinh nhất làng, đúng không? Nghe tiếng nó “dạ, thưa”, tiếng bước chân nó nhẹ nhàng đi vào cổng, tiếng đặt chiếc nón lên đầu, chỉ từng ấy, tao luận nó là người đẹp nết đẹp người... Với lại mày xem, xưa nay ở làng mình, cấm thấy vụ đôi co nào mà có nó can dự vào đâu?... Bọn chúng mày có mắt để nhìn được thì tao phải cảm nhận...
Trung có nhiều biệt tài: Đường làng, ngõ xóm, lối tắt, trong đồng ngoài bãi gì Trung cũng thuộc lòng . Ra phố thị, đường như mê cung mê lộ, vậy mà Trung chưa hề bị lạc. Năm kia, ra Hà Nội học lớp dạy chữ nổi cho người mù do Trung ương hội người mù tổ chức. Có người bạn học đã thách Trung.
Nghe nói cậu giỏi tìm đường. ....
 

Ghi ở sa Trầm

04/10/2023 lúc 15:19

Từng mảnh đá nhẵn mòn gió nắng
Kết chặt nhau vệt năm tháng tuôn trào
Lịch sử gọi đường Sa Trầm nguyên bản
Ai đặt chân lên lớp bụi gian lao...

Mẹ là

04/10/2023 lúc 15:19

Dẫu là tên cỏ, tên hoa
Thì tên của Mẹ - có mà như không
Về làm dâu – đội tên chồng
Sinh con lại “mượn”  tên con suốt đời

Trước bóng tối

04/10/2023 lúc 15:19

ánh sáng của một ngày sắp tắt
nhảy dựng lên trong anh từng vệt mơ hồ
cái màu đỏ lạ kỳ loang ra như máu...

Thư về Quảng Trị

04/10/2023 lúc 15:19

Mạ ơi, con nhớ thời Quảng Trị
Lửa căm thù đỏ rực một dòng sông
Quê miềng nghèo mà lắm chiến công
Nên cả nước gọi đây là Đất Thánh…

Giặt là thân ái

04/10/2023 lúc 15:19

Chuyện Thân đi kiếm điêu khắc gia để tạc tượng ông viện trưởng N. đã thành một đề tài nóng hổi trong giới hóa học. Bất cứ ở đâu, trong viện nghiên cứu, ở trường đại học, ở mấy tạp chí chuyên ngành, trong buổi họp hay hội thảo, giờ đây người ta chỉ nói chuyện đó, duy nhất chuyện đó, như nó còn ghê gớm hơn một phát kiến khoa học. Ngoài quán tái dê nơi giới hóa học hay gặp nhau bữa trưa, được mớm bởi vài cốc bia hơi, Thân mỗi lúc mỗi trở thành món nhậu đậm đà. Rôm rả, thì thầm, khoái tráo, mai mỉa...

Bán linh hồn cho quỷ

04/10/2023 lúc 15:19

Đã lâu, tôi không gặp anh Trần. Tôi cũng không đọc thấy tên anh ký dưới những truyện ngắn hoặc những bài bình luận văn học đăng trên những tờ báo quen thuộc. Tôi nghĩ: Có lẽ anh đang dồn hết tâm sức vào một tiểu thuyết dài hơi, để đời như anh thường tâm sự...

Tháng tư khi trở lại

04/10/2023 lúc 15:19

Xe ôm vừa về đến cổng làng, bà Hải đã cảm thấy linh tính của mình không sai. Nhất định có điều gì đó không bình thường đã xảy ra.

Cõi mơ, cõi thực

04/10/2023 lúc 15:19

 Vẫn biết rằng tình ái
Trong mơ đẹp hơn nhiều
Trễ tràng trong đời thực
Tôi gặp người tôi yêu
 
Thế rồi mơ trong say
Thế rồi buồn trong mắt
Thế rồi điên trong mơ
Từng buổi chiều náo nức!
 ...........
 

Em gái

04/10/2023 lúc 15:19

Em đầy ngộ nhận như tôi
Cũng yêu chí chết cái người mình yêu
Cũng tìm những lối phong rêu
Để rồi bước trật, bước trèo – uổng công
Mắt thì thăm thẳm mùa đông

Dáng mẹ

04/10/2023 lúc 15:19

 Con chẳng hìn dung ra Mẹ khi dẫn đàn con đạp núi xuống đồng bằng. Con chẳng hình dung những ngón chân trần lần đầu tiên víu lên mép biển. những mái nhà Đông Trường Sơn thì dốc thế kia, lổn nhổn đá tai mèo trắng lòa mép sóng.
 
Bàn tay không của người mẹ trẻ, những bàn tay không của đám trai tráng khao khát trưởng thành, từ cheo leo làng bản xuống chài lưới đình canh, con ốc con cua bữa đầu thay tôm cá.
 
A..........

Đảng cho ta con mắt nhìn xa

04/10/2023 lúc 15:19

Con mắt ta
Thuở mẹ sinh ra
Nhìn chiếc thuyền con náu mình trên bến bãi
Nhìn gió mưa, sợ hãi
Nhìn kẻ thù lòng phân vân
Nhìn cuộc đời thất vọng
Ôi! Đôi mắt ta khép cả tấm lòng ta!
Từ khi đứng trong hành ngũ Đảng
........

Dốc không nở hoa vàng

04/10/2023 lúc 15:19






H





ơn một trăm năm trước khi tìm ra Đà Lạt tôi không biết bác sĩ Yersin đã nói câu gì đầu tiên? Bởi sổ sách chẳng hề ghi lại điều đó. Nhưng khi mẹ và tôi ngồi trên chiếc xe đò vượt qua khỏi đèo Prenn, mùa đông đang nằm ở thành phố này một màu nắng vàng óng nhẹ trộn cùng trùng hoa cẩm quỳ vàng cố trườn mình lên con dốc. Mẹ đưa bàn tay mềm của mẹ bóp nhẹ vai tôi: “Trời ơi, Đà Lạt đẹp quá!”. Cái đẹp của sự chạm gặp lần đầu đối với thành phố xinh đẹp này tôi hiểu, khi tóc mẹ giờ đây đã bạc khá nhiều, gần trọn cuộc đời mẹ chỉ mơ ước được đi cùng ba lên đây vài ngày, nhưng điều đó cho mãi đến nay vẫn chưa thành hiện thực. Chuyến đi của mẹ lại là chuyến đi cùng với đứa con gái lớn  của mình. Hai mẹ con đều đến đây lần đầu với hai trạng thái khác nhau. Tôi thì đang lo ngại vì chỉ vừa mới nhận công việc ở công ty tiếp thị sản phẩm điện tử  được ba tháng thì được giao phó làm trưởng phòng. Tôi sẽ có mười lăm ngày ở thành phố này để kháo sát thị trường. Còn mẹ với bao nhiêu sóng gió trong cuộc đời, lăn lội với cuộc sống hơn hai mươi năm để nuôi hai đứa con ăn học, mẹ muốn đặt chân đến thành phố mà mẹ đã từng mơ ước sẽ hưởng tuần trăng mật ở đó.
...........

Con tàu khát vọng, Tưởng niệm

04/10/2023 lúc 15:19

Tôi trở lại những con đường Quảng Trị
Hai mươi năm ấy
Đổi thay nhiều!
Những vùng đất khô cằn sỏi đá
Phép mầu thủy lợi
Biển phì nhiêu
Những mầm non
Gieo mùa giải phóng

Chị, Sau chiến tranh

04/10/2023 lúc 15:19

Cánh đồng mang thai lúa non
Chị qua một thì con gái
 
Cái Bống sao mày ở vậy
Âm thầm nuôi trứng xoãi vây

Sự tích chùa trinh nữ

04/10/2023 lúc 15:19






C





hùa Trinh Nữ nằm trên một ngọn đồi thuộc trung tâm xã Mỹ Hòa. Đứng trước chùa nhìn ra, đồng lúa mênh mông trải dài đến tận chân núi Lạng Sơn.
Giữa đồng có một hồ sen hình bán nguyệt. Con đường cát trắng từ đồi cao lướt xuống, chạy dọc theo hai bờ đá, lượn thành chín khúc rồi đổ xuống hồ sen một dáng rồng. Mùa hè, đồng lúa chín vàng rực. Mùa vàng của lúa lượn quanh hồ sen làm nổi lên một vầng trăng tím. Con rồng trắng vươn mình ngậm lấy mảnh trăng, chìm đắm trong mùi hương ngây ngất của sen và lúa. Vị hương ngọt ngào quấn trong nắng gió giục giã gọi đàn chim bay về. Núi Lạng Sơn lâm thâm mây phủ đón những cánh chim gieo vào sương khói.

Giá

04/10/2023 lúc 15:19






M





ùa đông năm nay đến sớm. Những ngày mưa phùn gió bấc dài lê thê làm chị linh cảm thấy những năm tháng đói rét và tai họa. Các con chị có hai đứa. Mà xét cho cùng, mấy đứa rồi chị cũng ôm trọn trong vòng tay của chị: Hai đứa con chị cuỗm được của hai người đàn ông; chúng sinh ra như lẽ phải trên đời, chúng là tình yêu của chị ở khoảnh khắc nào đó khi xưa và nói chung chị chưa bao giờ ân hận cả. Nhưng chị linh cảm, từ trong trực giác xa vời của chị, chị đủ trí tuệ để căm ghét những đứa con của chị, những hột máu của kẻ bạc tình. Vả lại các con chị, từ những ngày tháng này, chúng đang hình thành bản lĩnh để có thể oán hận chị. Những sợi thần kinh chị luôn dựng lên, tỉnh táo và sắc lạnh để có thể kiếm sống, nuôi dưỡng và dạy dỗ chúng, cũng như canh chừng chúng và trừng phạt chúng. 

« 134135136137138 »

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

25/04

25° - 27°

Mưa

26/04

24° - 26°

Mưa

27/04

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground