Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc
19/10/2023 lúc 08:40

04/10/2023 lúc 15:19
S
ông Duềnh chảy tù rừng ra, uốn cong ôm gần trọn làng tôi. Bà ngoại tôi bảo vì cái vòng cong ấy mà làng tôi đa phần là đàn bà con gái. Chị Ngân của tôi đẹp nhất trong số đông kia. Dáng người thon thả da trắng hồng tóc dài mượt và khuôn mặt thì thật xinh xắn. Đàn ông trong làng tối nào cũng lượn lờ trước ngõ nhà tôi. Tiếng sáo vi vút, tiếng ghi ta chỉ rung mỗi ba dây mi, la rề bập bùng, tiếng hát ví xen tiếng chó sủa cứ ồn ĩ đến tận canh hai, canh ba...

04/10/2023 lúc 15:19
D
ân chơi sinh vật cảnh trong vùng cứ bàn tán xôn xao về gốc mai quý hiếm của lão Sáu Nho ở thôn Bằng Châu thị trấn Đập Đá.
Ngày thường, nhà lão Sáu lúc nào cũng có vài ba vị khách. Họ ngồi nhâm nhi tách trà Gò Loi đặc quánh, thơm phức, vừa tán tụng hết lời về gốc mai quý mà nhất là vào những ngày giáp tết. Lúc này, dân chơi sành điệu từ tứ xứ xe cộ dập dìu đổ xô về nhà lão Nho xem mai nở như đi xem một hiện tượng lạ của thế giới tự nhiên đầy bí ẩn...

04/10/2023 lúc 15:19
M
ột chiều xuân sau tết nguyên đán, trên bến xe khách Thành Cổ người ta thấy xuất hiện một ông già dáng người gầy, cổ quấn chiếc khăn rằn đen. Ông bước xuống một cách khó nhọc từ chiếc xe khách mang biển số: 50C... Toàn thân ông cúi gập xuống phía cánh tay đang chống gậy; phía tay kia xách một chiếc túi da nhỏ. Khác với thân hình có vẻ tiều tụy khuôn mặt ông cương nghị, quắc thước, vầng trán cao, đôi mắt sáng. Ông đứng nơi cửa ra vào của bến xe hồi lâu, lặng lẽ, bần thần nhìn đi xa xăm ...

04/10/2023 lúc 15:19
H
à nhấn mũi bàn chân phải để chiếc Dream dừng lại, trả về số mo, nhẹ nhàng vặn chìa khóa điện ngược chiều kim đồng hồ, chân trái chống xuống đất, tay phải đẩy tấm mê - ca của chiếc mủ bảo hiểm lên. Chao, qua song cửa sắt nhà phà mặt sông rộng mênh mang, mặt nước dềnh lên lăn tăn như chảo nước sắp sôi. Gió nam từ ngoài biển hút vào cửa sông, tấp vào bến phà mát rượi...

04/10/2023 lúc 15:19
L
ão Đàn đưa tay lần tìm túi thuốc, thong thả vấn một điếu to tướng rồi châm lửa, rít một hơi dài khoan khoái.
Ngoài kia, mưa lay phay như rắc bụi lên mặt sông. Gió lạnh về hun hút. Những ngày trời quang mây tạnh, vào độ giờ này vẫn có người qua sông, gọi đò còn trời mưa rét thế này chắc hẳn chẳng có ai, nghĩ vậy nên lão mới ung dung ngồi nghỉ ngơi. Mà thực ra lão cũng chẳng thích ngồi bó gối. Công việc quần quật suốt ngày nên làm lão bớt cảm thấy trống trải, cô quạnh. Cái cô quạnh của một người đã qua phía dốc bên kia cuộc đời nhưng vẫn còn vò võ một thân, một mình bên bến đò vắng, vui với nghề đưa khách qua sông...

04/10/2023 lúc 15:19
T
ôi mướn cái Chaly chạy chậm rề rề, thấp lũn cũn của cô cháu gái, rồi giắt vào ví đeo hông tấm bản đồ Sài Gòn, vừa đi vừa tìm địa chỉ. “Thu đi xuyên qua trước cửa chợ Thị Nghè, đến cuối phố - Lời của Hưng, anh bạn con chấy cắn đôi của Công Thành dặn văng vẳng bên tai tôi - Địa chỉ của Sài Gòn cũng dễ mò, nếu Thu chỉ phải tìm loanh quanh ở mấy trục chính”. Từ nhà anh tôi, nơi tôi đang tá túc ở quận Ba, chỉ sau vài quẹo trôi theo dòng người là tôi đã tới đường Xô Viết Nghệ Tĩnh...

04/10/2023 lúc 15:19
Hoa dạ lan hương đã nở rồi
Làn hương huyền diệu quyện bao lời
Với đất trời với người yêu quý
Với lòng trinh nữ với hồn tôi...

04/10/2023 lúc 15:19
Biết là chẳng thể tìm đâu
Cái thời con gái… qua cầu gió bay
Biết là sẽ chẳng gặp may
Trong vòng vũ điệu cuồng say cuộc đời
Dẫu ra đến được ngàn khơi
Hào quang một thoáng… chơi vơi nỗi buồn
Biết là gặm nhấm ưu phiền

04/10/2023 lúc 15:19
Đôi khi thấy lòng hoang lạnh
Lang thang không có nẻo dừng
Gõ cửa người không muốn gặp
Để rồi cũng thể người dưng!

04/10/2023 lúc 15:19
C
hị tên Tình. Nhưng người gọi là cái Tình. Có người gọi là ả Tình. Lại có người gọi là con đĩ Tình. Danh hiệu con đĩ Tình xuất hiện loáng thoáng, lúc này lúc khác, từ cửa miệng mấy trai làng hy vọng và lẳng lơ đã không được chị Tình đáp lại. Quái lạ cho đám thanh niên khát vọng thì sâu thẳm mà trí óc lại nông choèn. Thấy người con gái đẹp nhìn cứ tưởng đã phải lòng ta mất rồi. Thấy em nói cười ngon ngọt cứ tưởng xồ tới là vồ cuỗm được ngay...

04/10/2023 lúc 15:19
N
gôi nhà tranh nhỏ bé như một chiếc nấm mốc thếch nằm chơ vơ, trơ trọi đầu làng cát. Xung quanh là những động cát lớn, trắng xóa, mênh mông.
Mùa hè, những cơn nắng chang chang hắt xuống biến các động cát thành một cái chảo rang khổng lồ, hầm hập nóng. Gió Lào cuồng nộ gào rú điên dại đẩy cát trắng bay tung theo một vũ điệu quái đản...

04/10/2023 lúc 15:19
Những lúc đó Đức không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ. Anh sợ mẹ xúc động không cầm nổi nước mắt. Mà để mẹ khóc thì phiền muộn quá, cháu Chia Tai, con trai Pia Rết sẽ ôm chầm lấy mẹ khóc to có trời mà dỗ được. Đức cố lảng đi, nhắc lại cái câu an ủi chung chung thường ngày vẫn nói...

04/10/2023 lúc 15:19
K
hông phải mãi đến lúc thằng bé chạy ào ào xuống biển anh mới chú ý đến nó, mà từ trước đó, từ lúc anh khập khiễng lê bước ra biển. Thằng bé nổi trên bãi biển đông đúc và ồn ào một ngày cuối hè khách vẫn chẳng có gì đặc biệt. Nó chạy nhảy, la hét, tung mình vồ vập đùa rỡn với sóng. Những bọt song trắng xóa cuốn quanh người nó. Nó nhao người theo sóng, khuôn mặt tươi tắn ướt đẫm ánh mặt trời. Bên cạnh, quây quanh nó là những chàng trai, cô gái người nhảy tung đón sóng, người tập bơi phao, người chuyền bóng...

04/10/2023 lúc 15:19
T
ôi dậy sớm sau một đêm thao thức. Tiếng rừng gào rít gọi tôi. Làng tôi bây giờ rừng đã phủ kín hết mọi triền đồi, tràn xuống cả mép ruộng, bờ sông. Rừng mọc lên từ bàn tay con người nên thở cùng nhịp thở con người, ngủ cùng giấc ngủ con người và yêu như con người yêu vậy. Tôi biết, đêm qua một lần nữa rừng gọi tôi. Tràm, bạch đàn, thông, cao su, dầu sở đã qua những ngày lay lắt sống, bám víu vào đất, khát khao vươn dậy và cũng mệt mỏi như tôi giữa mùa gió Tây Nam hun hút này...

04/10/2023 lúc 15:19
B
ây giờ người đàn bà ấy đã xuất hiện trong căn phòng sáu mươi tư mét vuông của vợ chồng anh. Một người đàn bà nghèo áo quần tuềnh toàng, cũ kỹ cùng với đứa con trai chừng 10 tuổi đã gõ cửa đúng phòng anh đúng 60 năm gõ cửa hàng trăm nhà người khác. Người đàn bà ngước lên nhìn anh với gương mặt đầy mệt mỏi nhưng không hề dấu niềm hân hoan, vui sướng… Tựa như một người chạy đua đường trường, nhiều lần tính bỏ cuộc nhưng cứ gắng gỏi, gắng đến kiệt sức và chạm đích cuối cùng…

04/10/2023 lúc 15:19
Có chuyến tàu chợ xui tôi bên em
bên những câu thơ bên lúm đồng tiền
bên người mua bán lên xuống ga xép
con tàu nhọc nhằn níu vào thời gian...

04/10/2023 lúc 15:19
Và em lại làm thơ
những bài thơ không bao giờ thôi chắp vá
bài thơ như chiếc áo
giăng lên trời từ độ mùa xuân...

04/10/2023 lúc 15:19
Tôi hỏi: Cây ơi
Rễ người sâu lắm
Gánh rơm thì nặng
Gánh đá thì mềm
.........
Hiện tại
26°
Mưa
26/04
25° - 27°
Mưa
27/04
24° - 26°
Mưa
28/04
23° - 26°
Mưa