Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc
19/10/2023 lúc 08:40

04/10/2023 lúc 15:19
Cha nhắc con ngày tảo mộ
Cuối năm mưa phủ đầy trời
Theo chân dòng người lầm lũi
Áo mưa vác cuốc lên đồi…

04/10/2023 lúc 15:19
Khúc 1
Tháng giêng riêng đỏ góc vườn
Mùa xuân bay theo cánh gió
Nhớ xưa trưa nao đào nở
Tràn trề hơi thở mười phương...

04/10/2023 lúc 15:19
I- Những loài chim về bên kia sông giấu nổi buồn con gái
Bên này sông có ngôi mộ của mẹ già suốt đời không qua nổi bến bên kia
Con sông tày gang dấu huyền trăng ơi hời ru muôn thuở
Tiếng ru của đá và tiếng ru của sóng chảy dọc suốt đời tôi dòng máu Hiền Lương...

04/10/2023 lúc 15:19
Nghe thơm thơm
Cánh mai vàng
Xôn xao lối tết
Rộn ràng đường xuân...

04/10/2023 lúc 15:19
Những đứa trẻ không quê
Mòn chân trên trần gian bụi đỏ
Đi hết bốn mùa không nhớ nữa
Ngữa lòng tay thay tiếng nói của mình...

04/10/2023 lúc 15:19
Lá bụi sớm già nua
Khẳng khiu cành muộn nhựa
Cây mang hình củi khô
Đứng trụi trần bên cửa...

04/10/2023 lúc 15:19
T
an học lâu lắm rồi, ngôi trường vắng lặng, cây đa già buồn rầu uể oải thả những chiếc lá vàng rơi. Trong lớp học chỉ còn lại cô giáo, Tâm và thằng Bột đang chuẩn bị về nhà. Tâm ngồi thu lu trong lớp, đôi mắt lơ đãng nhìn lên trần nhà. Tiếng chim sẻ lích chích ngoài hành lang. Tiếng lũ bạn reo hò trên đường về nghe xa lắm rồi. Buồn quá, Tâm gục gặc đầu, thọc hai tay vào túi quần, toan đứng lên, nhưng lại ngồi ngay xuống vì chạm phải ánh mắt của cô. Cô chủ nhiệm còn trẻ. Cô về trường chưa được hai năm. Hai năm, chưa biết bao nhiêu lần cô phải giải quyết những việc rắc rối do thằng Bột gây ra. Có lần cô đã phải khóc, vậy mà nó vẫn nhơn nhơn, vẫn cho rằng nó là người có quyền "không phải làm gì cả" ở trường này. Bố nó là một trong những người làm lễ động thổ và cắt băng khánh thành trường học. Từ ngày có trường mới do "bố tớ làm" - thằng Bột bảo thế - nó càng trở nên khó bảo. Nó chuyên đi học muộn, không làm bài tập ở nhà, không tham gia lao động, không đeo khăn quàng đỏ, không làm trực nhật ở lớp khi đến phiên. Cô đã nhắc nhiều lần, m,à nào nó có nghe. Buổi trưa thứ bảy tuần này, cô họp lớp và nhắc nhở, nó không lấy làm điều, lại còn lấy cả bọc keo sôcôla "khao" cả lớp. Nó "khao" điều gì, không ai biết, cũng chẳng ai ăn kẹo. Cô giáo thì buồn bã và rơi nước mắt. Cả lớp học lặng lẽ đứng lên, im lìm và ra khỏi lớp. Chỉ mỗi thằng Bột nhóc nhách nhai kẹo và nghênh ngáo cái đầu. Cô giáo vẫn ngồi im. Tâm vẫn ngồi im...

04/10/2023 lúc 15:19
Giá mà tình em
Xây nên tổ kén
Trong kén vàng
Bọc dáng hình anh
Giá mà tình em
Xây nên tổ kén
Trong kén vàng
Bọc trái tim anh
Giá mà tình em
Xây nên tổ kén
Trong kén vàng
Bọc dấu chân anh...

04/10/2023 lúc 15:19
Ta đi qua mùa xuân
Nôn nao niềm nuối tiếc
Ta đi qua mùa hạ
Trong veo vùng thơ ngây
Ta đi qua mùa thu
Buồn như là lá đổ
Ta đi qua mùa đông
Hết một thời nhung nhớ...

04/10/2023 lúc 15:19
Lao qua cầu Bạch Hổ
tàu đánh thức cổ thành
hồi còi dài tan biến
vừng trăng ngái ngủ tái xanh
nỗi kinh ngạc chập chờn
ngoài cửa sổ
trời sao và thành phố
và tiếng em gái nhỏ
mời mua nón bài thơ...

04/10/2023 lúc 15:19
1.
C
ó tiếng loảng xoảng dưới bếp. Ông Bẩy cằn nhằn: “Mấy con chuột chết tiệt”. Ông toan đứng dậy, thì tiếng bà Bẩy đã từ trong nhà vọng ra:
- Ông để đó cho tôi.
Bà ấy vẫn chưa ngủ. Ông Bẩy nghĩ thầm - bà ấy vẫn cứ không chịu ngủ khi ông còn chong đèn làm việc. Ông có thể thức rất khuya thì bà cũng có thể nằm chập chờn khi thức, khi ngủ, đợi lúc ông xô ghế đứng dậy là bước ra làm cái gì đó cho ông ăn lót dạ. Bao nhiêu năm như thế rồi. Trước đây còn có mấy đứa con, tối đến bà còn có thể có người nói chuyện hoặc âu yếm chúng. Nay cả hai đứa, con gái lớn đã lấy chồng, con trai lớn đã về thành phố đi học, nhà chỉ còn hai ông bà, nên khi ông ngồi trầm mặc bên bàn làm việc thì bà âm thầm chờ đợi phút được lo cho ông...

04/10/2023 lúc 15:19
X
ã có năm thôn thuộc ba làng. Làng Sài nằm bên phải, bên trái con đầm là làng Xá và làng Kẻ Chợ. Tiếng là trong một xã, một làng thậm chí một thôn nhiều khi cũng không biết hết nhau bởi địa giới rộng dài lại có con đầm ngăn cách. Người ta biết nhau là nhờ các mối quan hệ ruột rà, giao tiếp và cũng biết nhau qua những chuyện thường ngày của cuộc đời như sinh hạ, già lão, bệnh tật và tử tận... Để biết cho rõ, nhiều khi phải gắn với ngọn ngành rằng người ấy là con, cháu của cụ ấy, bà ấy hoặc cành nọ, họ kia thì mới tỏ...

04/10/2023 lúc 15:19
Phía Vĩnh Linh ông đứng
đếm chi thân ván cầu
trừ nửa bên tê
còn lẻ một
Thuở đóng trụ, căng giầm, lát ván
ai mà nghĩ Bắc Nam rồi chia hai
ván cầu rồi ngăn hai
sông xanh vậy mà ông nhìn vết chém
máu ngang lưng tuôn dài...

04/10/2023 lúc 15:19
I
Có miền quê đẹp lắm em ơi
Nắng với gió dòng sông thơ tắm gội
Tiếng hát ân tình ngàn xưa vọng tới
Đến ngàn sau rạng rỡ đất anh hùng
Vĩnh Linh ơi, lũy thép kiên trung
Sóng Cửa Tùng ngàn năm vẫn hát
Sông Bến Hải ngân nga tiếng nhạc
Thắm đượm “Câu hò bên bến Hiền Lương”…

04/10/2023 lúc 15:19
B
iển bãi ngang làng Triều Thủy khi có động biển buồn lắm. Những chiếc thuyền nan sơn nhựa rái mỏi mệt úp nằm trên cát như kẻ chiến bại sau bao năm vật lộn với biển cả.
Khát vọng đánh bắt xa bờ với những mẻ cá ngừ đại dương mà đài báo đưa tin hấp dẫn quá. Nhưng vay cho được đồng vốn từ ngân hàng để có tàu, có lưới còn xa vời quá. Thành thử những chiếc thuyền nan ọp ẹp không đi xa bờ, và dân bãi ngang chưa có thể khá lên được...

04/10/2023 lúc 15:19
C
hị tôi sinh năm Canh Ngọ nhằm tuổi con ngựa, gặp phải chữ “Canh” nên
suốt đời chị lận đận.
Năm 1947, giặc về làng ruồng bố đánh phá phong trào cách mạng. Có việt gian chỉ điểm nên thầy tôi là một trong những người đầu tiên bị chúng bắt lên đồn Thượng Phong. Sau hơn một tháng tra hỏi chúng đưa thầy tôi và chín người nữa về Đồng Hới rồi thủ tiêu mất tích...

04/10/2023 lúc 15:19
T
ôi đi cùng nhạc sĩ Trần Hoàn lên A Lưới, nghĩa là trở về với chiến khu xưa thời đánh Mỹ ông từng ở vào một ngày “bắt đầu mùa đông dài u ám của Trường Sơn”. Nhìn núi đồi hoang vu trơ trụi cây rừng nguyên sinh chết đứng do bị nhiễm quá nặng thuốc khai quang quân Mỹ thả. Bầu trời thấp tè đen kịt những làn nước, bất chợt sấm núi nổ ầm tiếp liền sau đấy mưa nguồn trút xuống thoáng chốc dâng cao tràn ngập khe suối cuốn phăng những vật cản ngại, phá vỡ những đoạn đường dài. Nước lũ dữ tợn làm tắc nghẽn hết mọi nẻo về Huế... Ban đêm sương giáng mờ cả núi đồi “phố huyện” tối đen hơn mực. Gió núi hun hút thổi tê buốt cả người. Xa xa phía Trường Sơn thỉnh thoảng xoẹt lên một vài tia chớp; trong sân nhà huyện ủy đom đóm bay lập lòe sát tận phòng ngủ trông cứ giống như ma trơi nhát khỉ.

04/10/2023 lúc 15:19
B
ên ngoài, mưa lất phất bay. Trời lạnh thấu xương. Tháng mười một ác nghiệt cứ kéo dài mãi như muốn đốn cho đổ hẳn mấy tấm thân già nua còm cõi còn tiếc rẻ cuộc sống gắng gượng trụ lại trên cõi đời này. Nhà văn Trần Thụy đứng bên cửa, co ro trong chiếc áo khoác bạc màu, áo quần, mũ mão, giày vớ đã nằm đúng vị trí nó phải nằm trên người ông rồi nhưng ông cứ lưỡng lự không dám phóng ra đường. Cái lạnh năm nay như cắt da cắt thịt con người ta. Và tuổi già cũng thật là khốn; nó run rẩy, yếu đuối khiếp sợ, chẳng chống chọi được cái gì lại cứ đầu nhức ghê gớm như có ai giần, ai đục vào xương. Hồi còn trai trẻ ông đâu có như thế này! Ông cứ phanh trần giữa cái lạnh miền Bắc và ông thách thức cả cái rét tê cóng ở Trường Sơn một thời đánh Mỹ...
Hiện tại
26°
Mưa
26/04
25° - 27°
Mưa
27/04
24° - 26°
Mưa
28/04
23° - 26°
Mưa