Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 19/04/2026 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Thơ về phái đẹp của Hoàng Phủ Ngọc Tường

       TCCV Online - Tôi và nhiều bạn bè sinh viên  còn nhớ nguyên vẹn cảm giác lần đầu nghe bài thơ "Đêm qua" của nhà thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường trong đêm cư xá Huế lạnh và buồn đến nao lòng tê tái. Từ bấy đến nay dễ đã hơn một phần tư thế kỷ. Thời gian đủ để cho nhiều người đã đổi thay yêu ghét. Riêng tôi, vào những lúc bằng an và cả những khi lòng ngổn ngang trăm mối, vẫn nhớ đến những câu thơ xa xăm sương khói như ở một nơi chốn nào vọng lại mà gần gụi lắm, tri âm lắm với những vui buồn bắt đầu từ một bóng dáng người đẹp ở rừng Trường sơn năm ấy .

                            Thôi em cảm tạ bàn tay

                             Anh so đời với tháng ngày trống không

                             Đêm qua trời đất mông lung

                            Có con chim nhạn bềnh bồng trong sương

       Cứ điệp khúc "thôi em..." cứ luyến láy như một tiếng thở dài tiếc nuối cho những tháng ngày đã qua và những gì tốt đẹp mà thời gian cứ lặng lẽ vô tình bôi xóa. Từ cảm tạ với những vật hữu hình cụ thể như bàn tay con gái, bài thơ như một quán tính mộng du thi sĩ cuốn ta đi theo những liên tưởng trừu tượng, siêu hình hơn vào cõi mê buồn :

                                 Thôi em cảm tạ chờ mong

                                  Ngày anh đi hái phù dung chưa về

                                  Đêm qua hương đã tàn mê

                                  Mày ai còn dấu trăng thề như in

 

                                 Thôi em cảm tạ ngày xanh

                                 Trái cây chín đỏ trên cành mộng mơ

                                 Đêm qua đứng ngóng bơ thờ

                                 Mưa thời gian đã giăng mờ bên sông

       Thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường, ở những bài để lại nhiều dư âm dư vị bao giờ cũng xa xôi sương khói, bảng lảng u huyền như ở một ngôi đền cổ u tịch bên rừng hoang sông vắng. Người đẹp hiện ra nửa thực nửa hư trong khói sương huyền thoại như có như không. Hoàng Phủ có lần nhận xét rằng nhạc Trịnh khi nói những điều buồn bã, cay đắng về thân phận con người thường gởi gắm vào một nhan sắc nào đó để bài hát bớt xót xa. Thơ Hoàng cũng vậy, những suy tư,  triết lý đượm buồn cũng vịn vào một người con gái. Cái đẹp hiện ra như một sự an ủi tâm hồn, lại đôi khi như một phép màu cứu rỗi tâm linh. Mặc dù nếu đọc kỹ thơ Hoàng , nhiều lúc thấy bóng dáng người đẹp chỉ càng tăng thêm nỗi cô đơn thi sĩ. Dường như đó cũng là  nghịch lý cuộc đời hay nghịch lý thi ca !

                               Thôi em cảm tạ con người

                               Đã thương đã ghét giữa đời vắng không

                               Đêm qua rơi xuống cội lòng

                               Vàng im ngọn lá ngô đồng thiên thu

 

                               Bây giờ đã hết trò chơi

                               Đã tàn cuộc rượu cho người ra đi

                               Đêm qua chẳng biết làm gì

                               Muốn tìm về gã Trương Chi nghe đàn

 

       Đó là những cảnh tượng tâm trạng chứ không phải là những cảnh tượng cuộc đời. Chỉ là mới đêm qua thôi mà nghe đã xa xôi ký ức,  dù có bóng hình chín vía hiện ra vẫn thấy mênh mang,  quạnh quẽ nỗi buồn, một nỗi buồn sâu xa,  thánh thiện tạo nên giống nòi thi sĩ. Giọng thơ đều đặn vang lên như một hồi chuông nguyện cầu cho ai đó trong đời hay vỗ về cho chính bản thân với nỗi buồn đơn chiếc .

                           Thôi em thăm thẳm Trường sơn

                           Ngày xưa anh vẫn cô đơn đã thường

                           Đêm qua nằm nhớ mưa nguồn

                           Con chim tắt lửa kêu buồn mấy năm

 

                           Thôi em ròng rã suối khe

                           Anh về mắc võng nằm mê đợi người

                           Hôm qua có lũ đười ươi

                           Lang thang rũ một trận cười trong mây .

 

       Điệu buồn rừng cũ vẫn hiện ra như một ám ảnh khôn nguôi mà lắm khi dù người mộng về bên cũng đành thở dài bất lực, để cho người thơ nằm đợi chiêm bao với hy vọng mong manh được ngược về quá vãng. Chân dung nhà thơ là chân dung tâm trạng được phủ lên một màn khói sương xa vắng của đền đài,  mộng mị xa xôi .

     Bài thơ "Địa chỉ buồn" cũng là một lời tự bạch riêng tư :

                           Nhà tôi ở phố Đạm Tiên

                           Dưới sông nước chảy bên trên có cầu

                           Có mùi hương cỏ đêm sâu

                           Có loài hoa biết nuôi sầu tháng năm.

       Đây là cảnh tượng có thực của một địa chỉ cụ thể, nơi mà nhà thơ từng sinh sống nhiều năm. Nhưng địa chỉ thì độc đáo : địa chỉ buồn như chính tên gọi của bài thơ. " Nhà tôi ở phố Đạm Tiên" ! Cái thực đã được ảo hóa,  buồn hóa, chọn tên gọi nhà mình như muốn vận vào đời, như đã vận vào đời  tài hoa đa đoan, trắc trở. Người đẹp Đạm Tiên xuất hiện như một tin buồn linh nghiệm được báo trước, như một lựa chọn không thể chối từ. Nhưng chớ vội nghĩ chuyến viếng thăm định mệnh của Đạm Tiên là chỉ là đau khổ. Vì đó không chỉ là cay đắng mà còn là sứ mệnh, là vinh quang của loài thi sĩ. Thiên sứ buồn và gánh vác nỗi buồn hành hương cho trọn kiếp!

                            Tôi về ngủ dưới vầng trăng

                            Có em từ chốn vĩnh hằng nhìn tôi

                            Tình xa , xa mãi trong đời

                            Tóc xanh tiên nữ rối bời trên tay

 

                            Tôi còn ngọn nến hao gầy

                            Chảy như nước mắt từ ngày sơ sinh

                            Tôi xin em chút lòng thành

                            Cài lên một phiến u tình làm hoa .

 

       Rồi cũng phải nương tựa vào cái đẹp mà buồn, mà sống, dẫu biết trăm nghìn lần chưa hết phù du. Nhưng có hề chi, một chút lòng thành thôi cũng đã thành vương miện,  cũng đã siêu thoát cho biết mấy linh hồn .

                            Những chiều Bến Ngự giăng mưa

                            Hình như ai đó mơ hồ gọi tôi

                            Tôi ra mở cửa đón người

                            Chỉ nghe tiếng gió thổi ngoài hành lang .

 

       Thơ như vậy đã chạm đến những miền sâu thẳm của nỗi lòng và như một phép gọi hồn nhiệm màu linh ứng.  Thơ của tâm linh ! Nhà thơ đã vẽ nên một chân mày sắc đẹp tri âm run rẩy nỗi buồn .

      Một hạnh phúc lớn của nghệ sĩ là được hóa thân . Sau khi đã phiêu bồng,  mộng mị theo gió núi,  mây ngàn , người đẹp muôn kiếp trước , thi nhân lại muốn "Về chơi với cỏ":

              Thưa rằng người đã quên tôi

              Tôi về chơi với ngọn đồi cỏ may

              Một đường hang , một dấu giày

              Một người ngồi một tháng ngày bóng nghiêng

 

              Cảm ơn người trái đào tiên

              Tôi về lãng đãng nơi miền cỏ gai

              Cỏ gai hoa thắm mặt người

              Trinh nữ ơi , trinh nữ ơi - tôi buồn .

    Người thơ vẫn không nguôi khao khát hóa thân, phân thân nên dù đã dặn lòng vô tư về chơi với cỏ vẫn cứ cố tình lạc vào cổ tích để thêm một lần được sống vẹn nguyên ý nghĩa con người bằng chính bản lai diện mục. Và người đẹp vẫn hiện ra trong khói hương  huyền thoại, trong sắc màu cỏ hoa trinh nữ như một nhiệm màu không thể chia ly. Còn nỗi buồn đã mang tên Định mệnh !

       Vẫn những vần thơ không hề oán than, trách móc mà nhẹ nhàng tiễn đưa hay thề hẹn một hôm nào ...

                          Thôi người ở lại soi gương

                          Tôi đi về phía con đường cỏ lau

                          Nợ người một khối u sầu

                          Tim người tôi trả ngày sau luân hồi

 

                          Mai kia rồi cũng xa người

                          Tôi về ngủ dưới khung trời cỏ hoa

                          Có nàng xõa tóc tiên nga

                          Qùy hôn cát bụi khóc òa như mưa .

 

       Cuối cùng thì mong manh thi sĩ vẫn không thoát được , hay nói đúng hơn không ai muốn thoát sự chở che của những bóng hồng. Còn mong ước ngày sau, khi đã thành cát bụi vẫn có người hoa nức nở gọi tên mình .      

       Người đẹp trong thơ Hoàng thi sĩ  thường buồn và nỗi buồn nên thơ bao giờ cũng đẹp. Thơ của ông, nhất là những bài lục bát, thường cổ kính, xa xôi, nhiều từ cũ đã mòn nhưng khi bước vào thơ vẫn gợi, vẫn dẫn đường cho những cung bậc tình cảm da diết, ruột gan. Vượt lên hết thảy, đọng lại sau cùng là là triết lý,  chiêm nghiệm sâu xa của  một trí tuệ,  tâm hồn cả nghĩ. Người đọc thấm thía hơn về phái đẹp cũng như cái đẹp mong manh. Bởi vậy thơ hay của ông nhiều khi khiến chúng ta mất ngủ ..    

P.X.D

Phạm Xuân Dũng
Bài viết đăng trên Tạp chí Cửa Việt số 244

Mới nhất

Thông báo về việc sáp nhập và thay đổi địa chỉ truy cập Tạp chí

13/04/2026 lúc 22:15

THÔNG BÁO Về việc sáp nhập và thay đổi địa chỉ truy cập Tạp chí Kính gửi quý bạn đọc,

31/07/2025 lúc 15:23

Tạp chí Cửa Việt - 35 năm một chặng đường

28/06/2025 lúc 16:18

Ngày 28/5/2025, Tạp chí Cửa Việt tổ chức lễ kỷ niệm 35 năm tạp chí ra số đầu tiên và gặp mặt cộng tác viên năm 2025. Tại buổi lễ, Phó Tổng biên tập phụ trách Hồ Thanh Thọ đã có bài phát biểu khai mạc...

Vùng trời hoa sim

26/06/2025 lúc 23:29

Những triền sim tím đồi xaBềnh bồng nâng gót mùa qua lặng thầm

Hương xưa; Nắng sớm

26/06/2025 lúc 23:27

Hương xưa… Ta về tìm lại hương xưa

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

20/04

25° - 27°

Mưa

21/04

24° - 26°

Mưa

22/04

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground