
28/01/2025 lúc 23:15

19/08/2023 lúc 16:57
T
rên thế giới, có những giới tuyến cắt chia đất nước, từng diễn ra những cuộc chiến tranh khốc liệt, đối phương áp đảo lẫn nhau về quân sự, chính trị, kinh tế, qua đó mỗi bên đều tranh giành quyền lực, sự ảnh hưởng của mình trên trường Quốc tế. Trong những cuộc chiến tranh có sự can thiệp của thế lực bên ngoài ấy, có giới tuyến không bao giờ hàn gắn được, trở thành bức tường ngăn cách lòng người trên cùng một dãy đất vốn lịch sử là một nước thống nhất.
Ở Việt Nam, từ khi hiệp định Giơ-Ne-Vơ được ký kết vào ngày 20 tháng 7 năm 1954, chấm dứt cuộc chiến tranh xâm lược của thực dân Pháp, đất nước tạm thời chia làm hai miền Nam- Bắc, chuẩn bị cho hiệp thương tổng tuyển cử, thống nhất nước nhà. Đó là giai đoạn: miền Bắc thuộc chế độ xã hội chủ nghĩa, miền Nam tạm thời thuộc chế độ Mỹ-Ngụy.
Vĩ tuyến 17- Nơi có dòng sông Bến Hải, cầu Hiền Lương thuộc địa phận khu vực Vĩnh Linh (tỉnh Quảng Trị) là giới tuyến quân sự tạm thời giữa hai miền Nam - Bắc. Từ thời điểm hiệp định Giơ Ne Vơ có hiệu lực thì trên mãnh đất này: Dòng sông chia hai, nhịp cầu chia hai, một làng, một xã chia hai, có nhiều gia đình chia hai để chờ hai năm sau ( 20-7-1956) thống nhất Tổ Quốc theo hiệp ước. Hiệp định Giơ Ne Vơ vừa ráo mực đã bị bè lũ xâm lược và lũ bán nước bội ước. Giới tuyến quân sự tạm thời - Khu phi quân sự đã trở thành vĩ tuyến lửa, tọa độ của đạn bom hủy diệt, ngăn chia Việt Nam thành hai miền ngót hai mươi năm đắng cay, uất hận...

19/08/2023 lúc 16:57
NSUT. Châu Dinh tên thật là Nguyễn Thị Dinh, sinh năm 1942 tại Cửa Tùng, quê quán Triệu Hoà, Triệu Phong, Quảng Trị. Thời thơ ấu, Châu Dinh lớn lên và sinh sống ở Cửa Tùng, quê mẹ. Hồn dân ca từ vùng nông thôn yên ả trong những tháng ngày niên thiếu đã ươm mầm nghệ thuật cho cô bé đang độ tuổi 12,13. Châu Dinh kể rằng mỗi lần từ loa phát thanh công cộng cất lên những giai điệu dân ca, ca Huế là Châu Dinh thường chỏng tai nghe. Khi thì đang nấu nồi cơm hoặc nồi cám lợn, lúc thì đứng dựa cột chuối vườn nhà. Âm hưởng giọng ca Châu Loan đã len lỏi, thấm sâu rồi sống mãi trong tâm hồn Châu Dinh từ ấy. Bút danh Châu Dinh cũng khởi nguồn từ sự mến mộ tài hoa Châu Loan, người nghệ sĩ bà con chú bác lại.
Năm 1960, Châu Dinh đã được tiếp nhận vào đoàn Ca kịch Trị Thiên Huế khi đoàn đang đóng tại Ty Thông Tin Văn Hoá Vĩnh Linh. Thời gian này Châu Dinh đã có dịp trau dồi, rèn luyện các kỹ năng ca, kỹ năng sân khấu. Bà Kim Thao, là người đã công giúp Châu Dinh định hình tính cách, vai diễn về sau. Năm 1961, cuộc kháng chiến chống Mỹ ở miền Nam đang bắt đầu bước vào thế trận mới, Châu Dinh đã được Đài Tiếng nói Việt Nam mời thể hiện nhiều bài ca Huế, dân ca Bình Trị Thiên ngợi ca cuộc chiến đấu chống Mỹ cứu nước của nhân dân hai miền Nam - Bắc. Thính giả trong cả nước biết đến tên tuổi Châu Dinh từ độ ấy.
Những năm 1970, trên miền đất XHCN, Châu Dinh đã có những tháng ngày tuyệt vời về sự ôn luyện học tập nghệ thuật ca kịch Huế. Từ phong cách biểu diễn đến kỹ thuật diễn, ca sĩ Châu Dinh đều cố gắng thể hiện để không làm phụ lòng các bậc thầy như Kim Oanh, Mộng Điệp, Minh Tâm...

19/08/2023 lúc 16:57
C
ả mười hai anh em cùng lứa, cùng quê, cùng vào học một trường đại học và đồng loạt viết đơn bằng máu để được nhập ngũ. Chúng tôi được phân vào đơn vị trinh sát của một sư đoàn chủ lực, được huấn luyện kỹ càng thuần thục nghiệp vụ.
Những ngày luyện tập ở hậu phương ai cũng mong chờ, háo hức đến lượt mình được lên đường ra trận.
Thế rồi cái gì đến nó sẽ đến. Cả phân đội chúng tôi được lệnh lên đường trinh sát tập đoàn cứ điểm Khe Sanh đúng vào đầu mùa mưa.
Sau những ngày chúng tôi băng rừng vượt núi, trèo đèo, lội suối từ hậu phương tiến vào tập đoàn cứ điểm để trinh sát, vẽ sơ đồ tình hình địch chuẩn bị cho đại quân của ta đánh lớn vào mùa khô.
Đêm ấy cả phân đội mới biết thế nào là giông bão Trường Sơn. Tất cả mắc võng ngủ đêm bên một con suối. Sau những ngày hành quân thấm mệt, bên cánh võng đung đưa dưới tán rừng già, tiếng gió thổi rì rào đã đưa chúng tôi vào giấc ngủ êm đềm. Được chừng nửa đêm một trận cuồng phong thổi từ phía tây Trường Sơn cuồng nộ ào ạt, tiếp đến là trận mưa dội xuống như trút nước. Khoảng một giờ đồng hồ thì chiến sĩ trực giác báo cáo phân đội trưởng là đã nghe thấy tiếng nước suối gầm gào phía thượng nguồn...

19/08/2023 lúc 16:57
K
hông hiểu món ăn này do tổ tiên làng mang từ Bắc vào năm trăm năm trước hay do sông Thạch Hãn ở đoạn cuối nguồn, sáu tháng nước lợ trong năm đã tạo môi trường cho con chắt chắt sinh sôi nảy nở để nuôi sống dân ở hai bên bờ sông, mà làng nào, nhà nào cũng biết cào đãi chắt chắt, ăn canh chắt chắt. Riêng có làng Lập Thạch là ăn canh chắt chắt với bắp rang thay cơm vào những tháng hè ơi bức, không phải họ thiếu cơm mà vì nghiện.

19/08/2023 lúc 16:57
S
au những trận đánh dữ dội vào Đầu Mầu, Cồn Tiên, Dốc Miếu... đại đội hai đặc công chúng tôi gần như xóa sổ. Trong những trận quyết chiến điểm ấy hầu hết anh em đều nằm lại trên các cao điểm. Trong trận Cồn Tiên các đồng chí: Thanh, Tâm, Chẩu Lục, Nguyễn Trọng Sen... trong Ban chỉ huy đều nằm lại trên đỉnh Cồn Tiên. Khi biết bộ binh và xe tăng của ta chưa vào kịp để cùng làm chủ các cao điểm. Trước cảnh bốn bề địch vây và cán bộ chiến sĩ đang nằm gọn giữa hai mươi ba lớp rào kẽm gai, với đủ thứ mìn gài, đủ bom pháo và đạn từ trên máy bay trút xuống. Lúc đó chiến sĩ thông tin mới nhận được điện của mặt trận B5: "Đơn vị nhanh chóng đưa thương binh, liệt sĩ ra ngoài" thì đã muộn. Số còn lại trở về với đồng bào nơi đóng quân như: Trần Quang Lộc, Nguyễn Thế Bỉnh, Nguyễn Văn Nguyên, Âu Dương Lâm và Trần Khắc Dương... các mạ, các chị mang quà đến thăm cứ hỏi: Mấy đứa mô cả rồi? Chúng tôi đành trả lời là: Các đồng chí đó đang ở lại trong bờ Nam hoặc đã chuyển đi đơn vị khác (để giữ bí mật thương vong, trước khi ra bắc Bến Hải anh em chúng tôi đều được quán triệt trả lời như vậy).

19/08/2023 lúc 16:57
L
àm văn nghệ trong những năm mịt mù khói lửa chiến tranh đã gặp những khó khăn ác liệt nào? Kinh nghiệm có từ những khó khăn ác liệt trong quá khứ, những ký ức đã qua có thể hâm nóng lại góp phần cho hành động ngày hôm nay chăng?
Tôi thường thơ thẩn như thế trước khi thấy hiện ra trong trí nhớ hình ảnh một rừng dương với ngọn gió nồm réo rắc trong đêm. Đêm ấy, Đoàn văn công Quân khu IV chuẩn bị rời rừng dương thôn Vịnh Mốc, xã Vĩnh Thạch (thuộc tuyến lửa Vĩnh Linh) chờ thuyền vượt biển ra đảo Cồn Cỏ, biểu diễn phục vụ cho một đơn vị đang bám đảo.

19/08/2023 lúc 16:57
K
hi còn sinh thời cha tôi thường nhờ tôi viết lại bản thảo kịch bản cho ông. Ngồi bên cha tôi được nghe ông nói về Vĩnh Linh Quảng Trị thời đánh Mỹ... Những cái tên đã ghi vào lịch sử của dân tộc: Sông Bến Hải – Cầu Hiền Lương một thời chia cắt dòng máu con lạc – cháu Hồng. Không riêng gì người dân Quảng Trị mà day dứt trong lòng biết bao người con đất Việt ngày ấy. Thời gian trôi qua kể từ năm cha tôi đặt chân tới mảnh đất – con người ở nơi tuyến lửa đã hai mươi ba năm. Mỗi lần nhắc đến nơi đây ông lại rơm rớm nước mắt. Vĩnh Linh – Quảng Trị là quê hương thứ hai của ông.

19/08/2023 lúc 16:57
Mai Xá là một làng thuộc xã Gio Mai, huyện Gio Linh được hình thành khá lâu đời trên vùng đất Quảng Trị. Ở đây có đủ các yếu tố tiêu biểu của một làng quê Việt Nam như: dòng sông, con đò, phiên chợ, cây đa, bến nước, đình làng... Do toạ lạc trên một vùng đất có nhiều cồn bãi, giữa một đồng bằng mênh mông, Mai Xá thuận lợi về giao thương đường thuỷ và khai thác nuôi trồng thuỷ sản.

19/08/2023 lúc 16:57
Quảng Trị là một miền quê có truyền thống khoa bảng, dưới thời phong kiến đã từng có nhiều người đỗ đạt và làm quan, có những người làm đến bậc đại thần. Có những vị đại thần đã tỏ được vai trò lương đống (rường cột) quốc gia của mình chứ không xu thời, xu phụ hoặc chỉ đơn thuần “giúp rập triều đình” theo chiếu lệ, nhất là khi đất nước nằm dưới ách thống trị của thực dân Pháp, triều đình Huế mất dần vai trò và chỉ là bù nhìn. Đáng chú ý trong số đó có Phụ chính đại thần, Hiệp biện đại học sĩ, Thượng thư Bộ Lễ Lê Trinh.

19/08/2023 lúc 16:57
T
ôi tìm đến nhà ông vào một buổi chiều mùa đông. Căn nhà cấp bốn vừa mới xây cất chừng hai muơi thước vuông nhưng đã thấm nước và ẩm ướt. Ông ngồi đó thẩn thờ nhìn ra cửa. Tôi bước vào nhà cất tiếng chào. Chiếc bàn đã quá cũ, ông chỉ gật đầu, đôi mắt hoang lạnh, cặp kính lão trễ xuống. Ông là Lê Thế Tri - nguyên Trưởng đồn Công an vũ trang Hiền Lương - người có quãng thời gian gần hai mươi năm gắn bó với đôi bờ sông tuyến.
Bây giờ...
Tôi thực sự bàng hoàng khi hay tin ông bị mất trí nhớ. "Tôi bây giờ quên hết rồi cháu ơi. Mới một tháng thôi mà chừ nói sau quên trước. Biết làm răng đây?!"
Căn bệnh tai biến mạch máu não tháng trước đã cướp đi của ông phần nửa sức khỏe và trí nhớ, sống lặng lẽ như một chiếc bóng nơi đầu làng. Chiến tranh, thời gian, bệnh tật và những tháng ngày vất vả mưu sinh đã làm sức ông cạn kiệt, đã phủ một màn sương đục mờ che khuất cuộc đời oanh liệt của ông. Bạn bè ai cũng ái ngại tiếc nuối cho ông. Khi đất nước vừa hết chiến tranh, ông tạm biệt đồng đội để trở về cày cuốc ai cũng bảo: Thế là hết - Lê Thế Tri dũng mãnh một thời!
Năm 1977 ông về nghỉ hưu. Vừa giã từ bộ quân phục với quân hàm thượng úy, ông gánh lấy trách nhiệm của người cha với đàn con nhỏ mà những năm tháng chiến tranh đã làm oằn lưng người vợ tảo tần...

19/08/2023 lúc 16:57
B
a tôi làm nghề chài lưới trên sông nên ông thường tha vợ và các con lênh đênh trên sông nước, theo con cá nước ròng, con tôm nước lợ, có lúc vì việc đánh cá, có khi vì bị động: động trời, động giặc.Mỗi lúc di chuyển thuyền từ nơi này qua nơi khác mẹ tôi thường cầm lái, ba chèo mũi. Tôi ngồi dưới đuôi thuyền ngay dưới chân của mẹ. Bởi thế, một chặng đầu tiên trong tuổi thơ của tôi gắn liền với một giải sông nước hai bờ Thạch Hãn từ Cửa Việt lên xã Triệu An quê tôi, lên thị xã Đông Hà và xa hơn nữa mãi trên chiến khu Ba Lòng. Ngồi dưới chân của mẹ, tôi mê ly nhìn hai phía bờ sông, cứ chảy lùi về phía đằng sau, liên tiếp trưng ra vô vàn điều kỳ thú.Dòng sông đột nhiên chẻ ra ba ở ngã ba Gia Độ. Một cồn cát vàng mơn man trải rộng giữa vô vàn những cơn sóng nhỏ. ở đấy có nhiều con chim cao chân, mỏ đỏ chạy lon ton ở sát mép nước, có khi sóng lùa đến ngực nhưng không khi nào nhấn chìm được nó. Kia là một ngôi mộ to bự lứ như một gò đất, có lẽ người chết dưới đó to đùng nên người ta mới dồn lên nhiều đất như vậy. Phía trước một con chim màu đen, cổ cao, bơi lặn giỏi hơn vịt. ................

19/08/2023 lúc 16:57
S
inh ra và lớn lên từ ngôi làng Như Lệ hiền hoà bên dòng sông Thạch Hãn, từ nhỏ Thu Hằng đã sống, đã được ấp iu trong không khí dân dã, nội đồng. Tiếng hát ru của mẹ, của bà con quanh vùng đầy ắp trong tâm khảm tuổi thơ Thu Hằng. Thu Hằng đã từng ước mơ có một ngày được hát ca trước đông đảo bà con làng xóm, được đắm mình vào những làn điệu ca Huế, dân ca.

19/08/2023 lúc 16:57
C
ái xóm nhỏ ấy có một người phụ nữ nói trọ trẹ giọng miền Trung. Chuyện đó không có gì là lạ, bởi cũng đã từng có nhiều cô gái ở các tỉnh trong ấy lấy chồng về vùng đất này rồi. Nhưng, lạ là ở chỗ người phụ nữ ấy năm xưa đã từng là một nữ chiến sĩ biệt động thành dũng cảm mà cuộc đời chị còn chất chứa bao nỗi buồn đến tận bây giờ chưa dứt. Người phụ nữ đó là chị Lê Thị Giỏi, ở khu 9, làng Vĩnh Tường, xã Vĩnh Lại, huyện Lâm Thao - Phú Thọ.
Khi tôi đến, chị Giỏi đang xách thùng tưới cho những luống rau trước nhà. Ở cái tuổi gần sáu mươi, chị vẫn giữ được phoóc người cao lớn và đường bệ khác thường. Một vóc dáng ít thấy ở người phụ nữ Việt Nam nhỏ bé khác. Nhìn thân hình cao lớn ấy của chị, tôi thầm nghĩ: phải thế thì chị mới có thể đối đầu ngang dọc được với bọn Mỹ - ngụy chứ. Thế nhưng tôi cũng được biết rằng cái thân hình oai vệ ấy hiện đang phải mang bao nhiêu vết thương từ những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước cho đến tận bây giờ. Mặc dù cao lớn nhưng chị Giỏi lại rất duyên. Duyên từ cách nhìn cho đến cách nói chuyện. Duyên đến mức ai cũng muốn ngồi nghe chị nói mãi. Dù mái đầu đã bạc nhưng nét duyên ấy vẫn còn phảng phất nơi chị. Vừa nói chuyện với tôi, chị Giỏi vừa ôm đầu kêu đau. Những hôm thời tiết thay đổi mảnh đạn trong đầu lại không để chị yên. Chị Giỏi bảo: "Nếu mổ sẽ nguy hiểm đến tính mạng nên đành phải để nguyên như thế!"...

19/08/2023 lúc 16:57
Lễ hội cổ truyền luôn là bản thông điệp giàu sức chuyển tải các giá trị nhân bản, nhân văn, giàu ý nghĩa về tín ngưỡng tâm linh và văn hoá, mang tính thẩm mỹ cao, sức lan toả lớn, đóng góp tích cực vào truyền thống bản sắc nhân văn của từng cá nhân và cộng đồng.
Do điều kiện hoàn cảnh sống, do nền tảng môi trường nên đa phần lễ hội dân gian Quảng Trị là các lễ hội nông nghiệp. Hầu hết các hội làng đều phản ánh cuộc sống nông nghiệp, mang bóng dáng của nhà nông. Tìm hiểu lễ hội nông nghiệp là góp phần tìm hiểu diện mạo cuộc sống của tổ tiên ta, tìm hiểu bản sắc văn hoá dân tộc, quê hương hàm chứa trong các lễ tục, là khai thác những giá trị tinh thần tốt đẹp trong quá trình dựng nước ở những con người nhà nông lam lũ sáng tạo chịu khó chịu thương nặng nghĩa nặng tình với quê hương xứ sở.

19/08/2023 lúc 16:57
D
u lịch hình thành và phát triển gắn liền với sự phát triển của xã hội về kinh tế, chính trị, văn hóa – tinh thần… Xã hội càng phát triển, nhu cầu du lịch của con người càng tăng lên. Phát triển du lịch là xu thế khách quan của xã hội hiện đại khi chất lượng đời sống vật chất, tinh thần của con người ngày càng được cải thiện, nâng cao và tốt hơn. Ngày nay, du lịch có vai trò quan trọng – được coi là “Ngành công nghiệp không khói”. Có mức tăng trưởng cao, tạo nhiều việc làm, góp phần to lớn, đáng kể cho nền kinh tế quốc dân và sự phát triển của nhiều quốc gia.
Việt Nam nằm ở Đông Nam Á, có tài nguyên thiên nhiên đa dạng, phong phú và nhiều phong cảnh đẹp, có lịch sử, văn hóa lâu đời, độc đáo, đặc sắc – một trong những cái nôi của văn minh nhân loại. Dân tộc Việt Nam có truyền thống đấu tranh anh hùng, bất khuất, đã đánh thắng hai đế quốc to là Pháp và Mỹ ở thế kỷ XX, giành độc lập, tự do, thống nhất ,đang xây dựng chủ nghĩa xã hội và bảo về vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Nhân dân Việt Nam rất yêu hòa bình, cần cù, thông minh, sáng tạo và mến khách. Đó là yếu tố, điều kiện hết sức thuận lợi cho việc phát triển mạnh mẽ du lịch, đưa du lịch trở thành một nền kinh tế mũi nhọn tương xứng với thế mạnh và tiềm năng nhiều mặt của cả nước cũng như mỗi vùng, miền, góp phần chuyển dịch mạnh cơ cấu kinh tế...

19/08/2023 lúc 16:57
“...Một giọng hò nhớ nhớ thương thương
Quê hương ơi tha thiết giọng hò...
Nghe câu hò đất mẹ, thấy dáng hình quê hương
Quê em đây miền Quảng Trị...”
B
ài hát “Giọng hò thương nhớ” của nhạc sĩ Lê Anh đã lay động tâm hồn tôi, và có lẽ cũng gợi lại bao nỗi niềm khắc khoải cho những ai dằng dặc xa quê! Cứ mỗi lần nghe giọng hát ấy, vẫn những lời quen thuộc ấy nhưng sao lòng tôi cứ nôn nao, thẫn thờ nghĩ về một miền quê sông nước hay một vùng đất lắng sâu bao kỷ niệm vui buồn, nhớ nhớ thương thương không thể nguôi ngoai trong ký ức.
Tôi đã từng nghe giọng hò sông Mã của Thanh Hóa, với những “dô tả, dô tà” vượt qua bao ghềnh thác, nghe điệu “hò khoan” Lệ Thủy nhắn gửi bao nỗi niềm tha thiết của miền quê sông nước Kiến Giang, sông Gianh, Nhật Lệ cùng với những chang chang cồn cát nắng trưa Quảng Bình. Tôi cũng đã từng say đắm điệu hò ......

19/08/2023 lúc 16:57
M
ột đêm hè năm 1955, ở thôn Rò Ró, xã Avao, miền tây Quảng Trị. Rừng đại ngàn im gió, hơi nóng hầm hập từ những tảng đá lớn bị hun nóng buổi ngày chưa tản đi hết, trời oi bức như sắp sửa có cơn giông. Ba trăm bà con Pa Cô lặng lẽ di chuyển dưới những tán lá đen sẫm như những chiếc bóng âm thầm. Quân lính Ngô Đình Diệm chưa đặt châm đến các bản làng nam Hướng Hóa, nhưng không khí căng thẳng, khẩn trương đang trùm lên khắp đời sống đó đây. Chiến dịch Phan Chu Trinh của Mỹ- Diệm trả thù tàn bạo những người kháng chiến cũ đang chà xát vùng đồng bằng. Tuy còn cách xa hàng mấy ngày đường nhưng những mẫu tin đầy lo âu cứ truyền lan đi xa tưởng chừng những tiếng súng giết người của địch, những tiếng kêu thét căm hờn của người dân lương thiện đang hòa trộn vào những tiếng réo của thác nước dòng sông Đa-Krông hiền hòa.
Bỗng ngọn lửa bùng lên, soi rõ hàng trăm dân bản .............

19/08/2023 lúc 16:57
Đ
ảo Cồn Cỏ là vọng gác tiền tiêu, là con mắt của Vĩnh Linh – Khu Vĩnh Linh là tiền đồn của miền Bắc xã hội chủ nghĩa (XHCN), là hậu phương trực tiếp của tiền tuyến lớn miền Nam; do đó đảo Cồn Cỏ có vị trí vô cùng quan trọng, mặc dù diện tích chỉ có 4km2. Mất Cồn Cỏ miền Bắc XHCN trực tiếp bị uy hiếp, nhất là vào lúc nguỵ quyền Ngô Đình Diệm không ngớt hô hào lấp sông Bến Hải, Bắc tiến: đế quốc Mỹ từng trắng trợn tuyên bố biên giới Hoa Kỳ kéo dài đến vĩ tuyến 17.
Mục tiêu của địch là muốn huỷ diệt Vĩnh Linh mà trước hết là huỷ diệt Thị trấn Hồ Xá nơi trung tâm văn hoá, chính trị tiêu biểu cho mười năm xây dựng xã hội chủ nghĩa ở Vĩnh Linh hòng làm tê liệt cả khu vực; đánh phá nơi tập kết chân hàng để chi viện cho miền Nam; đánh phá huỷ diệt hoặc chiếm bằng được đảo Cồn Cỏ; chiếm được đảo, địch sẽ dễ dàng cắt đứt đường tiếp tế biển từ miền Bắc vào miền Nam; đồng thời dùng Cồn Cỏ làm bàn đạp chiếm đánh Vĩnh Linh lúc có điều kiện v.v...
Ngày 8/8/1964, địch bắt đầu đánh phá đảo Cồn Cỏ. Lúc 1 giờ sáng 30 Tết ất Tỵ (2/2/1965), chúng cho tàu biệt kích vòng vèo thám thính vùng biển Vĩnh Linh, khiêu khích bắn phá dọc bờ biển xã Vĩnh Thái.
..............
Hiện tại
26°
Mưa
21/04
25° - 27°
Mưa
22/04
24° - 26°
Mưa
23/04
23° - 26°
Mưa