Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 21/04/2026 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Văn nghệ

Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc

Đêm giao thừa nhớ Bác

04/10/2023 lúc 15:19

none

Vầng trăng trên cát

04/10/2023 lúc 15:19

none

Màu xanh bình yên

04/10/2023 lúc 15:19

none

Ngôi nhà sàn ấy

04/10/2023 lúc 15:19

none

Bài ca Công thương Quảng Trị

04/10/2023 lúc 15:19

none

Bên hồ Khe Mây

04/10/2023 lúc 15:19

none

Tìm con

04/10/2023 lúc 15:19

none

Tình rơi

04/10/2023 lúc 15:19






T





ôi đứng ở lan can tầng ba nhâm nhi tách cà phê sáng và điếu thuốc thơm. Rít một hơi dài, cái đóm đỏ càng dài hơn, khói bắt đầu len qua những sợi thuốc mịn li ti bện chặt, âm ỉ qua đoạn đầu lọc có mùi bạc hà tràn vào miệng. Những vòng tròn khói trắng xám được nhả ra ngoài bay lơ lửng rồi từ từ tan vào không khí. Một buổi sáng thật bình yên nhưng sao nỗi trống trải cứ phảng phất rơi rớt và đang tràn xuống lồng ngực. Tôi nhớ người ta vẫn thường nói: tình yêu là cây hoa dại mọc trên nấm mồ: điên cuồng nở rồi điên cuồng tàn lụi; tình yêu là ngôi sao mà người đàn ông vừa đi vừa ngước mắt nhìn theo, nhiều khi là lỗ cống mà anh ta mải mê sẽ tụt chân xuống; ái tình là khói sinh ra cùng với hơi thở muộn phiền… Nhưng biết làm sao, khi ái tình lên tiếng, lý lẽ phải lặng im. 
Em và tôi quen nhau trong một lần tình cờ đụng xe. Cái cảnh hai người tình cờ đụng xe, rồi ngã, vội vàng xin lỗi, vội vàng đi, nhưng rồi họ cũng gặp lại nhau bởi cái mà ta gọi là duyên nợ ấy đã có vô số trong các câu chuyện tình, những bộ phim tình cảm, nhưng nay nó lại sờ sờ giữa hiện thực tôi và em chiều hôm ấy. Một buổi tối trời hạ nóng bức, ngồi tán chuyện điện thoại với các nàng một lúc tôi đứng ngắm nhìn phố xá. Ánh đèn đường làm màu áo các cô em cô chị mơ màng tím biếc. Cảnh đêm có gì đó khiến những kẻ độc thân phải chạnh lòng. Đang thơ thẩn thì chuông điện thoại reo, tôi biết em sẽ gọi vì gói đồ đánh rơi cạnh xe tôi lúc chiều. Cũng may tôi đã vội nhét vào túi chiếc card business khi em đang vội vàng bỏ đi… 

Cậu nhất định phải đi ô tô

04/10/2023 lúc 15:19






L





ần này anh ta điện cho tôi, nghe cái giọng cứ như ra lệnh:
- Cậu nhất định phải đi ô tô!
Tôi thực sự kinh ngạc. Không phải vì nội dung cú điện thoại của anh ta, mà vì hoàn cảnh của cú điện thoại đó. Mẹ chết, anh ta đang đứng bên quan tài. Những người con có hiếu, khi mẹ vĩnh viễn ra đi thế này, thường xót xa, đau đớn, khóc lóc, vái lạy. Vậy mà anh ta điện cho tôi như một nhà tổ chức lạnh lùng.
Anh ta và tôi, nhiều năm là đồng nghiệp, thậm chí công tác cùng một phòng, nhưng không thân nhau. Chúng tôi chưa bao giờ to tiếng với nhau, cộng tác với nhau chặt chẽ trong công việc nhưng không thân, vì tôi không thích tính anh ta. Mối quan hệ như vậy thiết nghĩ cũng bình thường. Mấy năm sau chia tỉnh, anh ta chuyển ngành qua công tác bên huyện. Nghe đâu bên tổ chức muốn tạo nguồn, để anh ta thay thế một cán bộ nào đó sắp về hưu. Từ đó tôi ở công ty cấp tỉnh, anh ta công tác hành chính cấp huyện. Vì không thân, tôi càng không quan tâm tới anh ta nữa, việc ai nấy làm, chỗ ai nấy ở. Anh ta điện cho tôi: Cậu nhất định phải đi ô tô! Chắc chắn không phải vì lo cho tôi đi các phương tiện khác không an toàn. Nói thật, tuy có phũ phàng chút ít, rằng tôi có té xe, gãy cột sống, anh ta cũng xem đó là một thông tin tai nạn giao thông như mọi thông tin ti vi thường đưa, thậm chí còn rủa một câu: Đi sớn sác cho lắm thì chết!...

Con tàu đêm

04/10/2023 lúc 15:19

Hiến đẩy Lan ngã dụi xuống rồi gào lên. Nó không phải là con tao.
Bé Thảo cõng em chạy theo: Ba ơi! Đ`ừng đi!
Thảo bưng bát cháo vào giường, cẩn thận đặt xuống chiếc ghế bên cạnh rồi đỡ mẹ dậy. Ba ngày rồi mẹ không ăn. Mẹ ăn đi! Nó nói như ra lệnh.
Bác sỹ bảo tim mẹ bị tổn thương. Thảo nghĩ tổn thương chắc đau nặng lắm. Mẹ không nói, nhìn mãi lên trần nhà.
Nó cõng em qua gửi hàng xóm rồi tất tưởi chạy về xắt chuối cho lợn. Đêm, nó ấp em ngủ. Đứa em trai bốn tuổi gối đầu lên tay nó say giấc. Thảo hơn em năm tuổi. Bố không khi nào bế hoặc xoa đầu em...

Đàn bà…

04/10/2023 lúc 15:19

Phan và Hoàng ngồi trong quán hải sản gần bến cá. Trời đã xế chiều nhưng còn oi bức, gió mặt sông thổi dìu dịu khua nhẹ từng tán lá dừa đổ bóng nắng lung linh trên mặt sân lát gạch kiểu Bát Tràng. Hoàng trầm tư nhìn ra xa, tai lắng nghe từng con sóng nhỏ dội vào bờ đá. Nơi Hoàng đang dõi mắt là xóm nhà bên kia sông xa ngút, chỉ có vệt mờ của những vòm cây, còn lại là mênh mông đang chầm chậm tối. Chỗ Phan và Hoàng ngồi là đoạn cuối dòng sông tuôn về cửa biển bên cạnh, dòng sông khởi nguồn từ dòng Sê-rê-pốc trên cao nguyên đổ xuống qua bao ghềnh bãi ầm ào, mới hiền lành chảy nhẹ dưới chân hai mốt nhịp cầu đổ ra biển mẹ.
        Thực khách đã lần lượt vào kéo ghế, dịch bàn, tiếng ly tách va chạm lanh canh bên cạnh. Chiều dần xuống. Bây giờ quán vẫn còn thoáng rộng nhưng chỉ chút nữa thôi sẽ chật kín người với sự ồn ào xô bồ như mọi nhà hàng bên dòng sông, nơi nào chẳng có không khí rộn ràng. Hoàng quay nhìn Phan...

Dân Chợ Huyện

04/10/2023 lúc 15:19

Con đường vắt qua mặt đồi lơ rơ mấy vạt khoai sắn chừng hơn năm trăm mét rồi chạy thẳng vào Nam, đến đầu cầu Hiền Lương thì ách tắc. Nhưng trên trái đất này có con đường nào bị chặn đứng để khiến nó không đến được điểm đích cuối cùng đâu !...
Nơi mặt đồi rộng khoảng hơn năm trăm mét vuông mà Quốc lộ I vắt qua ấy, từ cuối năm 1954 đến năm 1955 đã hình thành nên hai dãy nhà lá và có một cái chợ khá sầm uất – Khu vực Chợ Huyện của Đặc khu Vĩnh Linh thời “giới tuyến tạm thời”. Từ sau ngày Hiệp định Giơ-ne-vơ bị Mỹ - Diệm phá hoại, giặc tuyên bố “khóa tuyến”, không còn cho đồng bào hai bên nam bắc qua lại trên cầu Hiền Lương, bà con miền Nam ra Bắc ở Chợ Huyện ngày ngày ra đứng đầu dốc ngó về quê hương mịt mù ảm đạm ngay trước mặt, nghẹn ngào uất ức. Họ không buồn bởi họ không thừa lạ thói gian ngoan xảo quyệt xưa nay của giặc, nhưng họ có nhiều tâm trạng...

Đợi quên

04/10/2023 lúc 15:19

 
Không phải em đùa đâu. Nỗi nhớ là thật. Đêm dài lắm chỉ một em thức trắng. Ước một ngày ra khỏi nỗi nhớ anh.
Đúng hay sai? Em vẫn tự hỏi mình. Trò chơi ú òa em đã trốn biệt rội lại tự mình khai ra chỗ nấp. Trò chơi em kiêu hãnh thách thức anh rồi thua cuộc. Trả giá là đây từng giọt nước mắt lặng thầm.
 
 

Hoàng hôn quê

04/10/2023 lúc 15:19

 Giọt nắng cuối ngày rơi về phía đồng xa
Những cánh chim vội chao nghiêng về hướng núi
Trâu gõ móng mặt đường làng sẩm tối
Thêm một chiều quê mẹ tím hoàng hôn.

Cổ tích hoa hồng

04/10/2023 lúc 15:19

 Những người thợ xây bến thả hoa.
Kể lại rằng:
Khi hoàng hôn buông xuống
Mặt sông không gợn sóng
Nhưng lòng sông rì rầm.

Chiều nghĩa trang Trang Sơn

04/10/2023 lúc 15:19

 Me tựa hoàng hôn nấm đất
Vũ điệu khôn cùng khói hương
Đẫm sương
                        Vai rừng rưng rức
Lao xao
                   Cánh lá bay về 

Hoa bằng lăng tím

04/10/2023 lúc 15:19

Trường Sơn – xa
                        Rừng xa
                                    Nắng đổ ve ngân nga
Chiều sương xạc xào khô gió lá
 
Đau đáu Trường Sơn
                        Hoa bằng lăng tím
Tím chân trời – tím sắc thiên thu
Lay thức thời gian, thảo dả thay mùa 

Ku em

04/10/2023 lúc 15:19

Anh gọi tên em giữa cõi hư vô
Ngày Quảng Trị cỏ lau, ngày Đông Hà đổ nát
Giữa dòng người đã bao lần phiêu dạt
Đường về quê nhạt nắng phía chân trời 

« 181182183184185 »

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

22/04

25° - 27°

Mưa

23/04

24° - 26°

Mưa

24/04

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground