Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc
19/10/2023 lúc 08:40

04/10/2023 lúc 15:19
Nốc cạn bầu xuân mà hồn vàng thu úa,
Im ỉm thời gian hoang lạnh bến chờ
Con đường đá gập ghềnh hành trình giải tỏa
Giấc ngủ man khai sâu thẳm cơn mơ
Giả định khàn khàn câu dân ca mới
Nghe thời gian phiêu dạt khúc ru buồn
Tìm tứ lạ sắc nghiêng mùa chới với
Cũ rích âm thanh nước giọt lá khô...

04/10/2023 lúc 15:19
Nắng vàng con mắt tháng ba
Liu hiu gió ngủ quán trà vắng teo
Bìm bìm bờ dậu ỏng eo
Thập thò mấy nụ leo theo muộn mùa
Cà phê say nắng giấc trưa
Lăn tròn giọt đắng – ngọt vừa riêng nhau
Mây ơi! Xin chút mưa ngâu
Rưới lên khô hạn bạc đầu phía ta...

04/10/2023 lúc 15:19
Sông trải nghìn năm tuổi
Chưa thành “bà” thành “ông”
Chưa thành “cha” thành “mẹ”
Mà vẫn “con” – CON SÔNG
Con của biển, của rừng
Con của trời, của đất...

04/10/2023 lúc 15:19
Mượn cớ cà phê
Để gần lâu
Người đẹp
Đợi
Từng giọt
Từng giọt
Hớp
Từng ngụm
Từng ngụm
Ánh mắt
Gương mặt
Hoa...

04/10/2023 lúc 15:19
Chiều sông Hiếu nghiêng dòng suối tóc
Đò ai lên bến chợ Đông Hà
Đêm mở hội nghiêng dòng câu hát
Phố phường trăm ngả say sưa
Đất bắt rễ chất màu sức lực
Vượt ngày lên xây mới tháp đài
Chiều sông Hiếu nồm nam bát ngát
Cánh buồm dong rong ruổi biển khơi
Ta đi
Chiều nghiêng
nối dòng tấp nập...

04/10/2023 lúc 15:19
Hôm qua tôi đi Đền Hùng
gặp mưa cổ tích nắng trong sương mù
gặp người từ thuở thiên thu
nén hương thành kính cháy từ tâm linh
Cùng em đi tự Đền Trình
bao nhiêu đôi lứa như mình về đây
dẫn đường có gió rẽ mây
có hoa đại trắng, có cây chò già
có con chim Lạc, ông bà
có cây Thiên Tuế nhìn ra cổng chùa..

04/10/2023 lúc 15:19
Những bức tượng trò chuyện với nhau dưới tán lá mượt mà
bình phẩm nghề điêu khắc
bức tượng “lừng danh” đã tách khỏi vườn
Tượng chu du khắp nẻo đất trời
sự lộng lẫy mờ dần, chìm vào xa lánh
khuất bóng đêm dày đặc, mình không thấy mình
lẽ nào nhòa cả ánh mắt bên trong...

04/10/2023 lúc 15:19
Ánh sáng Hồ Chí Minh
từ nguồn sáng Việt Nam văn hiến
từ câu Ví dặm thăm thẳm đời người
từ khung cửi gầy, ướt tiếng thoi rơi
từ văn hóa Đông Tây kim cổ
từ viên gạch ấm, đêm mùa đông Pa-ri lạnh giá
từ lý tưởng tự do phá vỡ xích xiềng
Ánh sáng Hồ Chí Minh tỏa ấm hồn người
nhân dân gìn giữ, ươm trồng, vun đắp
Hạt ánh sáng gieo vào phù sa tâm thức
mỗi vỉa tầng nhân hậu giàu đức hy sinh
mỗi thân phận con người dòng đời trong đục
mỗi tấc biên cương Tổ quốc đậm dấu cha ông...

04/10/2023 lúc 15:19
Buổi chưa có tên riêng, đất châu Ô có giống bây giờ? Núi đã U Bò, sông đã thành Nhật Lệ? Đèo đã Ngang, động đã Hạ Cờ?
Ôi Tổ quốc: nơi hẹp nhất – rừng soi mặt bể - đèo ngăn bước chân, sông cắt ruột gan! Tôi sinh ra từ tim buồn của Mẹ, uống sữa nguồn, ngủ giữa lời ru buồn; nghe bao chuyện buồn ông cha bạc tóc. Rằng ở nơi đây có sông chảy dọc, có núi mọc ngang, có hang bí hiểm! Đất trải nhiều cuộc chiến; số phận đất chung số phận người. Người dũng cảm hơn một phần do bom đạn! Người cần mẫn hơn một phần do khổ nghèo! Phải vì khổ nghèo mà người làm thơ lắm? Lắm nữ anh hùng vì lắm đạn bom?
Mảnh đất tôi yêu có nhiều gió nắng. Tình người như lúa như khoai. Điệu hò sinh ra từ những cánh đồng, từ các dòng sông, từ nơi cối gạo… Mỗi vùng có riêng giọng nói. Cùng làng có tướng giặc tướng ta...

04/10/2023 lúc 15:19
Cây Thanh Long là cây rồng xanh
Ngọn gốc thân cành đều xanh mướt
Hết thảy là thân không thấy lá
Xương rồng nhưng có hoa và quả
Thân mềm nhưng lại là thân gỗ
Dẻo dai, xoay xở, khéo luồn lách
Cây kiểng leo giàn nhà mặt phố
Trồng một lần để mãi mươi năm...

04/10/2023 lúc 15:19
Tiếng chim kêu não nề
Cô tịch và thê lương
Giữa rừng dương cát trắng
Có tiếng rìu tiếng cưa
Rộn ràng và chát chúa
Chặt rừng dừa đang lên
Có tiếng của con người
Âm vang nghe lẫn lộn
Tiếng khóc và tiếng cười
Cười của người đào quặng
Khóc là của dân chài...

04/10/2023 lúc 15:19
Bây giờ tôi kính thưa tôi
Chức quyền chẳng có đòi ngồi chiếu trên,
Trải bao cơn túng hồi đen
Vẫn thơ, vẫn rượu, út em rầy rà.
Bây giờ ta kính thưa ta
Miếng cơm đời thực sao mà chát chua,
May còn một cõi mộng mơ
Tìm trong hư ảo phút giờ hiển vinh...

04/10/2023 lúc 15:19
Gánh văn cụ bán chợ trời
Ông trời khen cụ: Đúng người tài hoa
Gánh văn cháu bán chợ nhà
Người ta chê cháu: Đúng là thằng hâm
Chợ nào trang trải lương tâm?
Chợ nào kế hiểm, mưu thâm đặt bày?
Văn chương là chốn lưu đày
Tránh sao cho khỏi chuỗi ngày hàn vi!
Người ta buôn bán đủ bề
Lông gà, lông vịt, bi ve, hương đèn…

04/10/2023 lúc 15:19
Sống
Đạp trên cỏ mà đi
Xéo nát cỏ - sá chi
Khi vùi vào đất
Dãi nắng dầm mưa
Lạnh lùng sương giá
Sấm sét trời nghiêng đất ngã…

04/10/2023 lúc 15:19
Địa đạo đào sâu mười bảy thước
Đất Bazan như trộn máu người
Đèn là lửa đốt từ dép đứt
Ăn lương khô, ít có rau tươi!
Đội du kích thôn Liêm Công Đông
Vừa đi đánh giặc bên kia sông
Bắn tỉa ở Cồn Tiên, Dốc Miếu…
Cận canh hai mới về tới hầm
Ngồi, đứng lô nhô đạn dựa vách
Súng trường Hung cao quá đầu người
Quanh Cụ Duyến như bên ông nội
Con cháu hồn nhiên tiếng nói cười...

04/10/2023 lúc 15:19
Tứ tuyệt nghĩa là xong bốn câu thì dứt
Đó là dứt câu, dứt chữ, đóng bài
Tứ tuyệt nghĩa là cả bốn hướng mở ra đều tuyệt diệu
Như ché mật đầy, càng ngấm càng say!...

04/10/2023 lúc 15:19
… Đoạn đường đi từ tiểu đoàn bộ xuống trận địa vây lấn khoảng chừng năm, sáu km. Một quãng giữa trống trải, dài hơn một km nói từ chân đồi tranh đến gần con suối là “con đường lửa”. Máy bay địch thường đánh phá không kể ngày đêm. Một lần, chúng phát hiện thấy một chiến sĩ thông tin nối dây điện thoại. Thế là suốt bốn tiếng đồng hồ, chúng ném tới hàng trăm quả bóm xuống quanh chiến sĩ thông tin. Mãi chiều tối mới tìm thấy xác anh nằm sấp dưới một hố bom sâu hoắm, quần áo bay sạch. Lại một lần khác, chỉ có một con chồn chạy qua, thế mà chiếc L.19 cũng sà xuống thả bom khói rồi một bầy phản phực kéo tới trút bom xuống cày xới, “con đường lửa” thêm nát bét ra. Sau đó, tiểu đoàn trưởng quy định trừ trường hợp đặc biệt, cấm không ai đi qua con đường này giữa ban ngày.
Minh, vai đeo tiểu liên, tay xách một túi nặng vừa là thuốc lám vừa sách báo, tu - lơ - khơ. Anh còn xin được thêm gói thuốc lào để dành riêng cho Chính. Anh lĩnh thêm một khẩu trung liên cho Đạm vác, còn hai chiến sĩ thì khênh sữa, đường, chè. Thấy Đạm đeo một túi vải cộm như túi thuốc quân y, Minh hỏi:...

04/10/2023 lúc 15:19
Truyện được hư cấu từ một câu chuyện có thật - xin dâng tặng cho người con trai, con gái trong truyện bằng cả tấm lòng yêu thương và ngưỡng mộ.
N
ấm mộ đã đắp xong đâu ra đó, mọi người cũng lũ lượt kéo nhau ra về, Cường vẫn ngồi lại một mình ở nghĩa địa. Anh đốt thêm một nắm hương cắm lên trước tấm bia đá có ảnh của Mai Lan rồi từ từ quỳ xuống phủ phục trước mộ vợ. Bộ quân phục trên người anh ướt đẫm nước mưa và bê bết bùn đất. Khuôn mặt anh bơ phờ, hốc hác, râu ria lổm nhổm. Mưa đã dần ngớt nhưng chưa tạnh hẳn. Gió vẫn gầm rú và những làn nước chênh chếch như những ngọn roi vô hình vẫn đều đặn quất xuống. Nắm hương Cường vừa cắm được dịp cháy bùng lên rồi tắt lịm. Cường phải loay hoay một lúc mới đốt lại được nắm hương khác. Anh choài người về phía trước gần như ôm gọn cả tấm bia đá vào lòng để che chắn bớt ngọn gió và làn nước quái ác...
Hiện tại
26°
Mưa
22/04
25° - 27°
Mưa
23/04
24° - 26°
Mưa
24/04
23° - 26°
Mưa