Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc
19/10/2023 lúc 08:40

04/10/2023 lúc 15:19
Tiền của người ta như núi
Đủ dựng cho anh lâu đài
Xe hoa chờ em ngoài ngỏ
Đưa em về với tương lai
Này những người giàu kia ơi
Tình yêu thì không có cánh
Đồng tiền lại sớm có vây
Xe loan vẫn thường có bánh…

04/10/2023 lúc 15:19
Ra quân, vào những ngày giáp tết, Hanh vội vã lên tàu, xe về nhà mong kịp tết. Trên chuyến tàu xuyên Việt, không khí mùa xuân chứa chan khắp nơi. Anh đọc được điều ấy trong đáy mắt bừng rạng niềm vui của mọi người anh gặp trên đường...

04/10/2023 lúc 15:19
- Ở đây có mùi con gái, chúng mày ạ !
- Tiếc nhỉ ! Thế mà không được dừng !
Hai cậu xế ở đại đội 10, tiểu đoàn 32, đánh hơi bằng mũi như chó … giả cách khịt khịt, ở bên một cung đường cua gấp. Cậu xế thứ ba không nhập hội, chỉ tắt máy, tựa lưng vào ghế lái, gác tay lên cửa kính mà cửa kính bị bom rung bom giật vỡ béng tự hồi nào…

04/10/2023 lúc 15:19
Sóng dạt cái bồi
Em ngồi vá lưới
Ngọn đèn lắt lay gió thổi
Sợi tơ vàng lòn mặt lưới thâm đen
Lưới này rách nát bao phen
Người dân vá lưới nghèo hèn muối dưa
Quanh năm con cá đổi mùa...

04/10/2023 lúc 15:19
Tôi khờ dại lúc thương kẻ thẳng ngay
Tưởng mình khôn khi ghét phường xu nịnh
Lầm lẫn vậy… Đành làm người đủng đỉnh
Đến bây giờ vẫn dại vẫn khôn
Thiên hạ nói điều chi tôi cũng phải…

04/10/2023 lúc 15:19
Có thể lắm, mình không về cùng nữa
Một dòng sông khát cháy cả đôi bờ
Bìm bịp khóc những chiều nhoè nhạt nắng
Phù sa buồn từng giọt ướt bờ sông

04/10/2023 lúc 15:19
Mười tám năm trước đây, tại Hà Nội, tôi và anh Chung gặp nhau lần đầu. Ngày ấy anh là một đại đội trưởng từng chỉ huy nhiều trận đánh có tiếng ở chiến trường Quảng Trị, sau tham gia chiến dịch Huế - Đà Nẵng, bị thương ra Bắc điều trị rồi vào Học viện. Ngày ấy tôi gặp anh thì anh đã có vợ. Vợ anh - một cô gái Hà Nội - con một vị tướng ở Bộ Tổng tham mưu…

04/10/2023 lúc 15:19
Chiều nắng nhạt. Chúng tôi xăng xái đi ra biển. Chuyến đi này, dự định ban đầu chỉ có bốn người. Chẳng dè, sắp lên đường thì vợ Minh nằng nặc đòi đi theo. Đàn bà vốn nhạy cảm. Mà bọn tôi thì ngu. Ngu ở những tiếng thì thầm khả nghi, những cái nháy mắt tinh quái. Tệ hại hơn, lúc xếp lại đồ đoàn, lớ ngớ thế nào mà Trung lém làm văng ra sàn nhà mấy cái “choác” màu hồng…

04/10/2023 lúc 15:19
Tóc sâu nhổ giúp mẹ xưa
Chỉ mươi sợi đục đặt vừa lòng tay
Năm năm... Tháng tháng… Ngày ngày…
Tóc con xanh, tóc mẹ phai nhạt dần.

04/10/2023 lúc 15:19
Những năm chiến tranh
Anh tôi ở tuyến đầu
Thư anh viết toàn những dòng chan chứa
Thư anh viết toàn những dòng trăn trở
Nỗi nhớ nhà canh cánh một niềm mơ…

04/10/2023 lúc 15:19
Khi tôi viết những dòng chữ này thì cha tôi đã đi khuất. Nhìn dáng ông đi trong chiều tự dưng tôi muốn khóc. Cả một quá khứ của cha tôi bỗng hiện lên trong trí óc tôi… Cha tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình có quyền thế ở nông thôn. Ông nội tôi làm Chánh tổng…

04/10/2023 lúc 15:19
I – Khởi thủy dòng họ tôi là một chuyện tình yêu. Ông tôi kể, họ Trần tôi gốc gác đâu tận ngoài Bắc, ở một làng có tên là Hải Thượng có long mạch chảy qua, địa linh nhân kiệt, xưa nhiều người đỗ đạt làm quan, danh tiếng một vùng. Ông tổ tôi là người học rộng biết nhiều, tính tình lại phong lưu, ngoài bảy mươi...

04/10/2023 lúc 15:19
Tà áo chiều tuột chiếc khuy cuối cùng thả đêm về bọc gấm
Tôi lang thang cùng vỏ ốc tù và
Mẹ gọi tôi về khi vạt nắng cuối ngày
khép mảnh buồm không nếp gấp
Những nấm mộ san hô không còn người đến đắp
Tôi nhặt nhánh xương gầy treo trước cửa hoàng hôn.

04/10/2023 lúc 15:19
Người đàn bà xây lưng về hoàng hôn
Đáy mắt in quãng đời bão lốc
Những dấu chân vẫn thức phía chân trời…

04/10/2023 lúc 15:19
Vẽ tôi mực rượu giấy mời
nửa say nửa tỉnh nửa cười nửa đau
vẽ tôi thơ viết nửa câu
nửa câu ma quỷ đêm sâu gọi về
vẽ tôi thấy đẹp là mê
thấy ghen là sợ thấy quê là nhà

04/10/2023 lúc 15:19
Cái mưa… đội nón đi rồi
Ai còn tựa cửa đứng ngồi trông theo
Nghe chừng ướt cả trăng sao
Hạt kia đã thấm lòng nhau bao giờ

04/10/2023 lúc 15:19
B
iển lộng gió. Những cơn sống nhỏ nhô giỡn, đuổi nhau chạy vào bờ. Cát nắng vàng óng ánh dưới ánh nắng mặt trời như kim tuyến. Nằm dưới bóng mát của cây dù, mình gập sách, mơ màng dõi sách xa mãi ra biển xanh, mềm mại như tấm lụa. Đã từng dặt chân đến hàng trăm bãi biển trên dọc đất nước, lớn có, nhỏ có; u tịch có; Sầm uất, náo nhiệt cũng nhiều mà không hiểu sao khi tàu cập bến ở bãi biển nhỏ bé và lặng lẽ này, mình lại thấy vui thích và hồi hộp kì lạ. Đúng là kì lạ. Nhưng vì sao? Mình cũng chẳng hiểu.

04/10/2023 lúc 15:19
Năm mười sáu tuổi chị tôi đẹp nhất làng Đông. Đến năm chị tôi hai mươi sáu tuổi, làng Đông vẫn không ai đẹp hơn. Tuổi ấy ở quê tôi coi như đã ế chồng. Thế mà chị tôi vẫn cứ nhởn nhơ như không, mặc cho mẹ tôi đêm ngày rên rỉ. Tôi bảy tuổi, được hưởng lộc bà chị đẹp người tốt tính nhất làng Đông không biết bao nhiêu mà kể. Nhận thư các anh trong làng gửi cho chị, trao xong thư tôi kiếm được một hào...
Hiện tại
26°
Mưa
26/04
25° - 27°
Mưa
27/04
24° - 26°
Mưa
28/04
23° - 26°
Mưa