Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 23/04/2026 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Văn nghệ

Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc

Bóng ngựa miền Tam Điệp

04/10/2023 lúc 15:19






M





ột năm có hai mùa gió. Và cứ đến mùa gió bấc thổi, là cái hang đá của lão Hồng lại ấm lên, sáng hẳn. Một đống của lớn đã được nhặt nhanh từ mùa hè, nào vẹt, sú khô cứng được chất đống dưới mái đá phía bên ngoài chìa ra như một mái hiên. Bà vợ già cứ lom khom, lom khom tiếp lửa. Lão Hồng thủ thỉ:
- Thêm vào cho ấm, cho đỏ mãi!
Và lão lại ngồi thừ ra, ngắm lửa rực cháy, liếm táp từng que củi một, Cái nhà của lão, cái hang này cứ lung linh chỗ tối, chỗ sáng và chập chờn như rung, như động. Gió lướt từng con ào ào mé biển, mé núi trên đầu lão. Sóng cũng hòa vào như làm nhịp đếm đều đều cho khúc giáo hưởng hoa vu kỳ lạ. Chốc chốc lại có tiếng rít, hú như tiếng sáng diều xa. Lão lặng im như pho tượng, những thứ tượng phật, tượng Thánh trong các đền chùa. Bất giác, lão mỉm cười, lão đâu có phải là Phật, là Thánh. Lão là thợ đá. Con lão bây giờ cũng là thợ đá.
- Từ bao giờ? Đôi khi lão tự hỏi mình "không biết từ bao giờ?" Nghĩa là xa, xa lắm! Lão là thợ đá! Lão biết thế, vì mãi tận bây giờ, lão vẫn là thợ đá. Con lãi cũng là thợ đá. Ngược lên ông nội lão, cha lão cũng đều là thợ đá. Cái gốc gác cổ xưa với lão cũng chỉ lần lên đến đời ông nội, xa hơn thì lão không nghe, và nếu có nghe chắc lão cũng không nhớ. Lão chỉ nhớ họ hàng nhà lão đã có nhiều thợ đá. Tưởng chừng như đá sinh ra cả dòng họ và làng xóm. Tất nhiên là lão cũng có một thời trai trẻ. Chính cái tuổi ấy đã để lại cho lão nhiều kỷ niệm mà mỗi lần trước gió bấc, trước ngọn lửa, dù xa xôi, thì, như ông nội, như cha lão đều hiện ra rõ mồn một. Gió bấc là gió quê hương thổi về. Lạnh đấy, lạnh da, lạnh thịt, nhưng lại ấm cả tấm lòng. Và ngọn lửa, ở đâu mà chả có lửa, nhưng ngọn lửa trước mặt ông nội, trước mặt cha, đều khác bao nhiêu ánh lửa mà lão từng thấy. Chỉ có ánh lửa mùa đông...

Thằng cu Cam

04/10/2023 lúc 15:19






B





a lại định múc canh mang sang cho bà Mừng à ? Con không cho đâu ! Không cho !
Thằng cu Cam nhoài người giành lại bát canh cua nổi gạch vàng hươm trên tay anh Nhã. Sợ đổ, anh phải đặt nó xuống bàn.
- Con sao thế ? - Anh Nhã kinh ngạc hỏi - Canh còn nhiều. nBa giã cả một giỏ bự, ăn sao hết ?
- Không hết cũng ứ cho. Ai bảo bà ấy mắng con là "đồ chuột nhắt". Mà con chỉ chiu qua vườn bà để bắt...chứ có...
- Ờ, thế cũng tại con một phần. Lẽ ra con phải theo lối cổng chính đi vào đoàng hoàng, chứ ai lại chiu như một con chuột nhắt vậy - Anh Nhã cười hề hề, đặt một cánh tay lên mái tóc vàng như râu ngô của cậu con trai. - Tuy vậy, ba cũng phải thưa lại với bà Mừng để từ rày bà lhông gọi con như thế nữa. Còn bây giờ chúng ta phải bưng canh sang biếu bà. Bà đang ốm, ăn cơm với rau luộc nuốt sao nổi.
Nhưng anh Nhã chưa kịp đặt tay vào bát canh, thằng cu Cam đã vồ ngay lấy, đổ vào nồi, rồi nhìn ba bằng ánh mắt vừa van xin vừa thách thức...

Bên Thành Cổ

04/10/2023 lúc 15:19






1.





Hắn đã một lần gặp anh trong buổi giao lưu khán giả với Đoàn làm phim. Nhưng giáp mặt một cách tình cờ thì phải đến cái lần hắn chở anh trên một cuốc xích lô.
Hôm ấy, nắng cuối ngày hừng lên rồi để tắt, thứ nắng xứ Huế rót mật lên kinh thành cổ màu vàng nâu u hoài buồn muốn khóc. Mây cũng đổ bóng xuống sông Hương, nước ngừng trôi, sông cũng ngừng trôi. Cảm giác thất vọng cộng với không gian trầm mặc tù đọng, bí bách vô cùng. Anh lặng lẽ rời buổi tổng kết lúc nửa chừng. Chán quá! Ở cái nước mình dường như hội thảo, đại hội, trại sáng tác văn học, sân khấu, liên hoan phim..., cuộc nào cũng được định lượng là thành công. Mừng vui, hoan hỉ, người ta bắt tay, chúc tụng, khen nịnh không tiếc lời, ngập đầy thỏa mãn..., để rồi lần sau lại... thắng lợi, thành công hơn lần trước.
Tâm trạng tuyệt tình phim chiến tranh luôn ngự trị trong đầu anh. Phim trận mạc, lính tráng bò lên đánh lô cốt đầu cầu mà cái mông to như nồi đình cứ nhấp nhô phơi trước mũi súng địch; đánh nhau mặc quần áo mới tinh như đi duyệt binh, lành lặn, thơm tho, chẳng ám sạm chút khói đạn bom...

Hai ngôi nhà

04/10/2023 lúc 15:19






A





nh tống đống quần áo của chị xuống nền nhà rồi giáng cây rựa thật mạnh, băm vằm. Những mảnh vải lìa ra từng mảng, từng mảng như hạnh phúc của chị. Con bé nép vào lòng mẹ, cặp mắt ngơ ngác sợ hãi. Nó chỉ biết là bố đang rất giận, chứ chưa đủ lớn để hiểu chuyện gì sắp xảy ra với gia đình nó. Mắt chị ráo hoảnh, duy chỉ gợn chút buồn ngủ vì đã say. Rượu thường làm ta buồn ngủ. Chị đẩy con bé sang một bên, định bỏ vào giường nằm. Anh kéo phắt lại, tát vào mặt chị: “Đồ con đĩ”.
Con bé ôm chầm lấy chân bố. Hét toáng lên.
Đó là lần đầu tiên cũng là duy nhất anh đánh vợ, chửi thậm tệ.
Gia đình anh sẽ êm ấm, hạnh phúc nếu chị không dở chứng đòi đi bán quán rau ở chợ xép. Từ khi cưới về, anh không để chị làm bất cứ một việc gì, ngoài cơm nước cho chồng con. Mọi chi phí sinh hoạt, đến các khoản đóng góp mình anh lo tất. Vì thế anh càng phải tất bật...

Mùa hoa bằng lăng

04/10/2023 lúc 15:19






C





ơn mưa đang vật vã, xối ào ào chen trong sấm chớp nhì nhằng rồi đột nhiên tạnh hẳn. Dòng nước đang tuôn trên mái yếu dần rồi tí tách rơi trên bậc thềm. Mưa rừng đến đột ngột và đi cũng đột ngột nhường cho ngọn gió đổ vào lòng thung lũng Moray nhưng vẫn không xua hết oi nồng ngột ngạt. Sa trở mình ngồi dậy vén mùng đi đến bàn nước. Giường bên Thắm vẫn chưa về dù giăng mùng sẵn nhưng đôi dép không có chỗ cũ. Con ranh này mãi chơi bên công ty với bọn trẻ ở các phòng ban. À, Sa lại bật cười vì trời đang đổ mưa làm sao nó về được.
Tiếng bước chân vội vã vào sân cùng tiếng gọi nhỏ. Sa bật điện mở cửa, khoảng sân sáng vệt dài lấp loá trong nước và Thắm đứng ngay trước mặt nói gấp gáp:...

Mưa bóng mây

04/10/2023 lúc 15:19






H





ạnh không ngờ rồi có một đêm mình lại thức trắng như thế này. Người ta bảo thức đêm mới biết đêm dài. Đêm rõ là quá dài ít ra đối với Hạnh như đêm nay. Mới hơn tám giờ tối đã lên giường, lấy cớ mình bị mệt, chị bắt đứa con gái mới tám tuổi cùng đi ngủ sớm. Con bé Trà tỏ ra phụng phịu vì không được sang nhà hàng xóm xem ti vi như mọi hôm, song khi chị quát “Đi thì đi nhưng chút nữa không ai thức để đi dẫn về được đâu” thì nó lủi thủi đứng dựa vào cột nhà một lát, sau đó với vẻ mặt buồn thiu, miễn cưỡng bước lên giường, nằm quay mặt vào tường.
Hạnh tắt đèn rồi giả bộ ngủ, nhưng đến khi con bé đã say giấc từ lâu chị vẫn chưa tài nào chợp mắt được. Hết trở người về bên này lại sang phía kia nhưng vô ích, người chị cứ vừa được tắm nước nóng xong, tỉnh táo đến kỳ lạ. Không biết đã bao nhiêu lần Hạnh tự nhủ thành lời “ngủ thôi” song cứ mỗi lần như thế, khi chị nhắm mắt thì khuôn mặt Khánh bỗng hiện ra trong tâm trí chị, kéo theo sự bực bội, khó chịu xen lẫn bao điều phán đoán. Hạnh biết rõ là do đâu mình lại rơi vào tình trạng này. Không phải đợi đến bây giờ mà từ chiều lòng chị đã nặng trĩu khi bé Trà từ bãi cát ngoài sông chạy về với vẻ mặt hăm hở, khoe...

Người đàn bà lội sương

04/10/2023 lúc 15:19

Đêm khuya. Gió bấc thổi u u. Phía chân trời đẫm một vầng trăng lạnh. Ánh trăng cuối tuần như không vội xuống núi, còn nán lại để chứng kiến hình ảnh một người đàn bà trong đêm giá lạnh. Chị đi từ bờ tre, xăm xăm vượt lên ngọn đồi trước làng, luồn lủi trong màn sương, tiến thẳng về phía thị xã...

Đạo làm sen

04/10/2023 lúc 15:19

Con xin quỳ lạy trước đầm
Tha cho con những lỗi lầm mẹ ơi
Chê bùn bẩn tưởi tanh hôi
Quên ngày cơm búng quên nơi sinh thành
 
Hoa thơm cắm lọ cắm bình
Chạnh thương bóng mẹ một mình héo hon
Ca dao mẹ ngậm bồ hòn
Ngẫm về cái đạo làm con mà buồn...

Dòng sông tuổi thơ

04/10/2023 lúc 15:19

Bao năm tôi đi xa
Cuộc đời nhiều thay đổi
Ký ức luôn vẫy gọi
Sa Lung ơi Sa Lung
 
Dòng bên đục bên trong
Có sông nào như thế?
Con thuyền xuôi lặng lẽ
Tre xõa tóc đôi bờ...

Hương cỏ

04/10/2023 lúc 15:19

Vương mùi hương cỏ dại
Để lối về dễ quên
Dùng dằng chân đứng lại
Nắng chợt tắt bên thềm
Giọt sương trên mi mắt
Biết trôi về đâu đây
Mỗi khi ngày đông đến
Khao khát nắng tràn đầy
Thoảng mùi hương trong lá... 

Mưa đông

04/10/2023 lúc 15:19

Sao mưa nhiều đến thế
Biết bao giờ mới thôi
Thu chưa ra đến cửa
Mà đông đã tới rồi
Chao nghiêng khung trời xám
Ngồi buồn đếm giọt rơi
Mưa chi nhiều mưa ơi
Đường xưa về sình lội
Một lời chào trao vội
Trong mưa nhòa mắt ai...

Đợi xuân

04/10/2023 lúc 15:19

Chừng như đông đã cạn rồi
Rừng cây ủ lá nuôi chồi đợi xuân
Bông hoa dấu sắc trong cành
Trời xanh dấu nắng, mây lành dấu mưa
Đồng xanh dấu hạt đợi mùa
Mẹ phơi áo cũ đi chùa tháng giêng
Em ngồi gói lá bên thềm
Gói thời gian dấu lạt mền vào trong...

Yêu quê

04/10/2023 lúc 15:19

Mặc ai mê chốn thị thành
Mặc ai chen chúc đua tranh xứ người
Tôi về tìm lại chính tôi
Đã là phận Cuội tìm ngồi gốc đa
Chiêm mùa nối vụ đồng ta
Cày sâu cuốc bẩm quê nhà vẫn hơn
Đợi mùa nước nổi cá lên
Vác nơm mà chạy bỏ quên nhọc nhằn
Cá đồng kho ớt cong vây
Nếp quê chum rượu men say bao người...

Tạm biệt nỗi buồn

04/10/2023 lúc 15:19

Tạm biệt nỗi buồn năm cũ
Ta đi ra khỏi mùa đông
Ta đi qua mùa bão lũ
Qua cơn đại nạn nhói lòng.
 
Tạm biệt nỗi buồn năm cũ
Bên nhau dựng lại mái nhà
Sẻ chia miếng cơm tấm áo
Cho ngày xanh lại nở hoa...

Xuân về

04/10/2023 lúc 15:19

Trăng mặc áo hoa vàng
Đứng bên cây mắc cỡ
Hoa e ấp mùi hương
Chờ ai bên cửa sổ.
 
Cây khoác áo màu xanh
Đứng bên đường đợi gió
Gió thì mãi làm duyên
Với hàng cau trước ngõ...

Về ngọn lửa

04/10/2023 lúc 15:19

Thêm chút lạnh để ngẫm về ngọn lửa
Ai châm lên trong gió tơi bời!
Ai đốt lửa cho cỏ cây hóa củi!
Bên kia mùa đông em còn nhớ tôi?
 
Lửa từng ấm dưới chân tôi bước
Lửa từng nung ngang ngực phập phồng
Đôi mắt tinh khôi bao lần rực cháy
Bên kia mùa đông em còn nhớ tôi?...

Không giấy nào gói được lửa đâu em

04/10/2023 lúc 15:19

Không giấy nào gói được lửa đâu em
Lửa đã bén với những chiều âm ỉ
Lửa đã bén khi em còn ngờ vực
Khi em đang hốt hoảng, bất ngờ…
 
Em đã quạt gió lành! Em đã ươm mầm độc
một hòn than lặng lẽ đợi chờ
em ác quỷ hay là cơn thịnh nộ!
Gieo vô tình một thoáng vu vơ…

Bên này Hiền Lương

04/10/2023 lúc 15:19

Những lặng thầm xuôi bờ bãi tháng năm
Con sóng vỗ nghiêng chao nỗi nhớ
Những bài ca vút lên từ xứ sở
Vĩnh Linh nhiệm màu vọng đến ngày sau.
 
Những lặng thầm níu chật trong nhau
Sáu mươi năm đi qua bao huyền thoại
Lũy thép lũy hoa ngát xanh màu thời đại
Hiền Lương tháng nhớ năm chờ...

« 173174175176177 »

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

24/04

25° - 27°

Mưa

25/04

24° - 26°

Mưa

26/04

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground