Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc
19/10/2023 lúc 08:40

04/10/2023 lúc 15:19
Ních xơn tuyên bố hắn “sẽ biến Quảng Trị thành vùng đất như mặt trăng”.
Hắn đinh ninh rằng, hắn có thể làm nổi sự tàn bạo có tính chất diệt chủng, diệt môi trường ấy!
Hắn ta hy vọng sẽ đánh bật được được những đơn vị quân giải phóng để tái chiếm lấy vùng đất đã mất, cứu vãn tình thế chiến lược đã vỡ.

04/10/2023 lúc 15:19
Ngày tôi còn nhỏ, tôi không biết ông Ruộng có ở đợ không, có cực khổ, có bị đánh như người em kế mà chết oan khiên không? Trong trí óc thơ ngây của tôi, ông Ruộng xuất hiện là một con người dũng cảm khác thường . Mấy tháng trước lúc có hiệp định Pa- ri, quê tôi ngày đầy giặc đi càn, ban đêm thì bộ đội tìm về. Cả làng đều dệt chiếu đến khuya. Sau này tôi mới biết bà con trông chờ đằng mình, chứ lúc đó buôn bán không còn chuyện dễ dãi như trước. Một đêm tôi ngồi với bà bên khung chiếu, thì ông Ruộng đẩy cửa bước vào, bà tôi lấy tay vặn nhỏ ngọn đèn nhưng tôi vẫn nhận ra bộ quân phục lấm đất, chiếc xắc cột chéo qua vai, khẩu súng lục dắt hông. Bà tôi thì thào với ông một chuyện gì đó tôi nghe không rõ. Bấy giờ tôi nghe bọn lính dọa “Việt cộng có đuôi” tôi lấm lét nhìn ông quay sang vỗ cái bộp vào mông:

04/10/2023 lúc 15:19
Gửi buồn vào chén rượu cay
Gửi vui theo cánh tem bay đến người
Gửi phiền lo xuống huyệt đời
Gửi bao hoài niệm vào lời thơ ca
Gửi nghi kị đến yêu ma

04/10/2023 lúc 15:19
Những tháng năm chẳng thể nào giữ nổi
Lá mùa xuân đã rụng xuống bao lần
Những chùm hoa nở vào mùa hạ ấy
Giờ chỉ còn cháy đỏ giữa con tim

04/10/2023 lúc 15:19
… Năm ấy tôi 30 tuổi, chưa vợ nhưng đã qua nhiều mối tình: Tình ngây thơ, tình phụ bạc, tình gió trăng, tình chốc lát, tình ơ hờ… Cho đến một thời điểm, chúng làm tôi mệt mỏi và chán ngắt: tất cả, kể cả công việc đều đều, nhàn nhạt của một viên chức nhà nước, kể cả cuộc sống tiện nghi trong một gia đình thành phố khá giả; kể cả những cuộc vui chơi giữa đám bạn ồn ào và vô tâm… Không biết bao nhiêu lần tôi tự hỏi về các ý nghĩa đích thực của cuộc đời mình. Rồi một lần thức dậy sau đêm dài say khướt, tôi bắt đầu bỏ nhà đi lang thang.

04/10/2023 lúc 15:19
Nghe tin bắt được Bùi Thị Xuân, Nguyễn Ánh mừng lắm. Y truyền cho viên đô uý hầu cận, lấy ngựa lưu tinh, cầm quân lệnh đi ngay, rồi thân đốc dẫn về. Nguyễn Ánh nói: - Bùi Thi Xuân là một đứa kiệt liệt, ngươi phải dùng củi lim, dẫn theo những quân giỏi tướng giỏi, giải về…Quân Tây Sơn dẫu đã thua vỡ, song phải dè chừng cẩn thận, không được sơ khoáng.

04/10/2023 lúc 15:19
Nhưng người đi bộ thì làm sao có thể quên được cái gai nhọn bị lún sâu trong gan bàn chân. Câu chuyện có lẽ bắt đầu từ bước đầu tiên đi bộ đó. Con đường cát trắng loáng, bóng rộp. Cồn nọ nối cồn kia không bóng cây, đến cả cỏ cũng khô cháy. Nhưng cũng may có ngọn gió nồm mang hơi mát của biển thỉnh thoảng thổi nhoi lên làm ráo bớt mồ hôi một chút.

04/10/2023 lúc 15:19
Sinh ra nhằm buổi chiến tranh
Câu hát nộI ru giữa chừng đạn xé
Cha như con cò ca dao lạc mẹ
Xập xòe bay mỏi cánh đồng thơ…

04/10/2023 lúc 15:19
Quá khứ những niềm vui
Quá khứ những nỗi buồn
Tháng năm chiến tranh vẫn còn dấu vết
Mảnh pháo đạn còn trong da thịt
Anh trở về chơi vơi

04/10/2023 lúc 15:19
Một phòng tranh - phòng tượng
Họa sĩ - Một thương binh
Hai con mắt hỏng nặng
Một trái tim…Anh nhìn

04/10/2023 lúc 15:19
Có một ngày bãi tắm Vũng Tàu tôi sa lạc. Nơi mơn man gió biển, lồng lộn trời mây, nơi sóng nắng dạt dào, nơi hoan lạc bao dung, nơi hỉ xả mọi thứ thu về trong một nghĩa đen tồn tại; nơi chợ búa, hội hè; địa ngục, thiên đường, hai người bạn văn chương đưa tôi đến đây; cũng ô dù, thức ăn, đồ nhậu, cũng bãi, cũng bờ, cũng “ghế tréo, lộng xanh”. Nếu đời không có những chàng ngông… Anh bạn đầu đàn của tôi cứ thích đóng ô sán lại gần một đám la liệt tiệc tùng huyên náo. Anh ta hăm he tôi: “Này, mặt vênh đi đâu thế ? Thứ đạo đức nhà anh …

04/10/2023 lúc 15:19
Khi gặp nhau, bao giờ gã cũng vồ lấy nàng như mèo vồ chuột. Đôi môi tham lam vừa mềm ấm, vừa ngọt ngào của gã bịt kín hết những ẩn ức mà nàng định tuôn ra, bao nhiêu quyết định mà nàng tâm niệm sẽ nói khi đối mặt cùng gã, trong thoáng chốc như chiếc bong bóng bị xì. Nàng rũ ra trong tau gã sau những phản đối yếu ớt, chiếu lệ. Trước khi nhắm hai mắt lại đón tiếp nụ hôn chết người của gã nàng bật ra hai tiếng “trời ơi’ trong đầu. Không biết nàng đã kêu trời đến lần thứ bao nhiêu?

04/10/2023 lúc 15:19
Một ngày đi qua, một ngày mới đến
Lưỡi dao thời gian xén chút nữa rồi
Cốc nước trên bàn dần vơi quá nửa
Nửa đang kề mằn mặn đầu môi

04/10/2023 lúc 15:19
Phố núi giờ đã mờ sương
Tóc dài giờ đã xông hương nhà người
Tôi tìm ai giữa chơi vơi
Con đường hoa sữa rụng rơi mất rồi
Nhớ làm sao Thái Nguyên ơi

04/10/2023 lúc 15:19
Đakrông ơi, có tự bao giờ
Có phải thành hình từ trong huyền thoại?
Câu chuyện ngày xưa người đời còn nhớ mãi
Về một mối tình son sắt thuỷ chung

04/10/2023 lúc 15:19
Mưa xối xả. Những bọt nước đục ngầu nổi dập dềnh trên khoảng sân hẹp trước nhà. Mưa gõ ầm ĩ trên mái tôn. Chị ngồi co ro, đưa mắt nhìn quanh căn phòng nhỏ, bài trí giản dị đơn sơ như trong thời chiến; mơ hồ nghe tiếng nhạc của nhà bên nghe loáng thoáng trong tiếng mưa, cũng ướt át và lạnh lẽo như thế.

04/10/2023 lúc 15:19
Đất nước tôi ba nghìn cây số biển
Nhấp nhô ba nghìn đảo nhỏ, đảo to
Cỏ ở đây ánh màu san hô đỏ
Biển chỉ xanh ở chỗ xa bờ...

04/10/2023 lúc 15:19
Đất - xương máu cha ông
Biển - thịt da tình mẹ
Ta - con cháu Lạc Hồng
Nghìn xưa tràn khí thế...
Hiện tại
26°
Mưa
26/04
25° - 27°
Mưa
27/04
24° - 26°
Mưa
28/04
23° - 26°
Mưa