Những con chim mang mùa đông đi biệt
hàng cây tự tình tay gối gió đêm
mắt lá thẳm câu thơ chừng canh tết
tuổi khói sương cúi vai mẹ rưng thềm
Nhà ta không còn nắng mưa dội xuống
vàng mấy mùa hoa cải bên sông
ngõ mấy mùa lơ ngơ hoa bướm
cau mấy mùa hờ hững trầu không
Ngày con đi buốt phía lạnh lùng
giấc mơ rụng triền sông trăng vỡ
hương bồ kết thở than chi ngọn lửa
tàn tro bay thành nỗi nhớ chập chùng?
Nghe thời gian khẽ báo mùa xuân
tiếng gà khuya nhắc mai vàng sớm nở
con thức dậy gõ lên từng phím chữ
ngoài hiên mưa thả từng giọt. Ngày sang.
V.V.L




