Tặng N.V.D
Đã chiều lá vẫn còn xanh
Cây vẫn đứng thẳng vươn mình lên cao
Ngày đêm gió thổi lao xao
Nửa man mác… nửa nôn nao trong lòng.
Đôi bờ suối kín rêu phong
Hang sâu cá lội vẫy vùng nhởn nhơ
Những cơn gió chướng bơ phờ
Vẫn ào ạt thổi lên bờ phiêu diêu.
Cở cây nghiêng ngả liêu xiêu
Rễ vẫn bám đất theo chiều hoang vu
Đồi cao mở lối âm u
Một vầng trăng nõn màu tơ trắng ngần…
Đời ta sống ở cõi trần
Bốn mùa chỉ có mùa Xuân tuyệt vời
Những ai đã kiếp làm người
Cuộc vui bất tận suốt đời là Xuân?
H.C




