Xuân ấy
Ai cầm tay giữa phố xuân
Thướt tha tà áo rất thân thủa nào
Rộn ràng tay bắt môi chào
Xuân như đã hẹn với bao nhiêu tình
Nhủ lòng thôi cứ nhẹ tênh
Mà sao lệ ngấn qua tim lặng thầm…?
Trời hanh mưa bụi lâm thâm
Lẻ loi vẫn mối tình câm một mình
Cỏ may dệt một dáng hình
Người ơi, phương ấy có tin xuân đầu
Một người đi, một người đau
Tháng ngày trông ngóng xuân sau người về…!
Bởi vì ai quá đam mê
Cho mòn mỏi đợi cho mê mải chờ
Xuân ơi, xuân tự bao giờ
Có còn rượu chúc còn thơ để mừng
Tơ lòng người vẫn còn rung
Hay là như đã người dưng mất rồi…?
Xuân đi mới tuổi đôi mươi
Xuân về quá nửa cuộc đời khát khao
Bây chừ mây ở trên cao
Trời xanh đã có trăng sao bạn bầu
Còn ai ôm mối tình đầu
Xuân về ru dịu vết đau nhân tình…!
Làng tôi ai cũng thuộc Kiều
Làng tôi ai cũng thuộc Kiều
Đọc xuôi đọc ngược như điều tự nhiên
Dù đi xuôi ngược trăm miền
Lòng không nguôi nhớ Tiên Điền, Nghi Xuân
Đêm khuya hóng mát ngoài sân
Câu Kiều cha lẩy giọng thanh giọng trầm
Sáng ra nghe tiếng mẹ ngâm
Giọng Kiều dìu dặt, đàn cầm họa theo
Trưa về anh xướng, chị gieo
Lưng trâu vắt vẻo bé Tèo líu lo
Làm nương, chăm lúa, chèo đò…
Câu Kiều trôi nổi cánh cò chao nghiêng
Trai thanh, nữ tú đùa duyên
Lẩy Kiều như thể kéo thuyền sang sông
Thế rồi nên vợ thành chồng
Câu Kiều ru giấc say nồng bé yêu
Làng tôi ai cũng mê Kiều
Nhớ quê tôi lại lần theo câu Kiều
Làng như tranh đến là yêu
Tố Như cùng với nàng Kiều ghé thăm…
N.V.D




