Ơi dòng quê bến nước tự bao giờ
Xanh ngát rặng Bần sống lại tuổi thơ
Nhớ giọng hò khuya lúc khoan lúc nhặt
Nhớ tiếng thuyền chài khua cá đêm trăng
Để lời ru chiều nay bến lặng
Còn nhớ bóng hình mẹ giặt áo bên sông
Đi qua thời gian gối mỏi lưng còng
Đi qua câu ca cánh cò bến nước
Một thuở hồng hoa trên bến dưới thuyền
Gỗ củi rừng về, tôm cá Cửa Tùng lên
Rộn rã bến sông tình người, kẻ chợ
Buổi tiễn quân đi quê nghèo còn nhớ
Đằng đẵng bến sông ngày ấy chưa về
Chia ly, hẹn hò nặng nợ bến sông quê
Bao nỗi lầm than một thời biến loạn
Củ sắn củ khoai - ngày ba tháng tám
Rét cắt thịt da - đêm ba mươi mẹ đợi con về
Như mỗi dòng sông, cũng một bến quê
Thổn thức trong ta làm sao quên được
Đã một thời đi qua bao điều ước
Nay trở về làm xanh lại bến sông quê.
L.N




