Quê tôi trong thời chiến tranh
Những người dân quân Vĩnh Linh
Tiếp lương, tải đạn cho Cồn Cỏ
Họ chất đầy gạo muối
Súng đạn quân trang
Vượt đại dương hướng ra đảo nhỏ
Những bà mẹ đứng chờ con trong nắng gió
Trong mưa dầm, đạn nổ, bom rơi...
Mái tóc mẹ bay bay giữa sóng biển, mây trời
Bóng mẹ ghim thời gian lên bờ cát trắng
Những đứa con trở về trong niềm vui chiến thắng
Cúi đầu vào vai mẹ
Nghe bình yên tỏa ấm
Dưới vòm trời tóc bạc mẹ bay bay...
Quê tôi trong thời chiến tranh
Những bà mẹ vọng con Cồn Cỏ
Có đứa con đi không về
Biển dạt vào một con thuyền chuối
Biết con đã hy sinh
Mẹ ào ra ôm lấy con thuyền
Biển dâng lên, biển trào sôi, biển chao nghiêng
Rồi biển lặng im...
Sóng quặn vào lòng
Mẹ cúi xuống vịn con thuyền chuối
Khẽ ru hời...
Sợi gió thành tao nôi, sợi mưa thành tao nôi
Ru hời, con ơi
Ru hời quê tôi
Ru hời Đất - Nước - Tôi ơi...
Ngắm lúa non
Ta về lại với đồng quê
Dừng chân bên ruộng mà mê mẩn hồn
Đồng quê dậy sắc lúa non
Ban mai chớm nắng sương còn vương cây
Màu xanh ru đến chân mây
Cánh cò trắng muốt đang bay giữa trời
Xanh theo những tiếng ru hời
Lúa non hắt bóng lên trời dáng quê.
C.H




