Qua sông rồi em người tình Cổ Lũy
Đã anh về hun hút Lệ Xuyên tây
Trách chi anh chợ đình Bích La đỏ đen mấy bận
Rượu dẫu say tình tay trắng lênh đênh
Quảng Trị ơi mười lăm năm em còn ngang đò Triệu Phước
An Cư, Gia Độ mấy chỗ neo lòng
Nhu Lý ngôi thánh đường xưa đã sập
Tình cũ trong em có còn…
Về Bồ Bản khản giọng gọi đêm trăng mưa vỗ mặt
Vặt buồn hết lá trên cây…
Thời đi học em thường giấu bông tày trong cặp
Thơm đến bây giờ ngất ngây…
Em như dải lộc vừng không vô tình nở giữa chiều thu muộn
Ta một mình đứng gọi với rưng rưng…
Ta đứng gọi mình giữa đêm
Gọi tình nửa đêm
Gọi đời giữa hư vô…
Nhớ chị ngày chia xa
Mùa vội trao tay những chùm hoa nhỏ
Thơ tôi đi dọc tuổi hai mươi
Cúi nhặt hương thơm tóc em mười bảy
Nôn nao chiều chị gánh hoa về...
Chị như khói ứa ra từ bếp nhà thuần phác
Ngu ngơ phận mỏng tơ trời
Trăng về giữa khuya đêm làm bến đỗ
Mơ hồ tiếng gọi phía đôi mươi
Ngày chị lấy chồng lúa thì con gái
Mây bay lững thững hướng quê nhà
Buổi sáng đường thôn vương mùi hoa dại
Nhòa cay mắt chị ngày chia xa...
Hoa triêu nhan* ngậm sương sợ chiều nhiều gió
Bìm bịp kêu đêm níu tiếng còi tàu
Như cố níu chút tình xưa vời vợi
Tự dỗ đời mình bằng những giấc chiêm bao
N.H.M.Q




