Này năm cũ
Ta trả cho ngươi những sợi tóc sương mới nhuốm trên đầu
Những nếp nhăn sâu mới hằn lên mặt,
Ta trả hết cho ngươi những con sốt vàng da, những cơn ho tức ngực,
Những đêm không ngủ, những bữa không ăn,
Ta trả hết cho ngươi nỗi nhọc nhằn cơn túng hồi đen
Nỗi bất an nản lòng ta mọi nơi mọi lúc,
Ta trả hết cho ngươi mọi lỡ lầm khuất tất
Chúng mình thù ghét chi nhau mà ngươi nỡ đọa đày ta!
Này năm cũ
Báo hiệu xuân về cây đào đầu ngõ đã chúm chím nụ hoa
Trước thời khắc giao thừa, ngươi hãy mang hết những thứ tội nợ kia đi và đừng bao giờ quay lại,
Ta sẽ trả công xứng đáng cho ngươi, nếu ngươi không ngần ngại
Mang nốt những thứ triết lý cặn bã đọng trong đầu mà bấy lâu nay ta lầm tưởng chân lý vĩnh hằng.
Kìa, cuộc sống mới đã gọi ta phía ấm áp khí trời, trong mát dòng sông,
phía những con sâu mới cắn kén chui ra đã hóa bướm bay đôi rỡ ràng màu sắc.
Ta rũ sạch bụi đời,
Ta tung hê hết mọi nỗi đau tâm hồn lẫn nỗi đau thể xác,
Ta thắm thịt tươi da,
Ta tráng kiện trẻ trung,
Ta là một đóa hoa giữa rừng hoa muôn tia nghìn hồng,
Ta tự đốt cháy tim ta thắp sáng tình yêu, hy vọng,
Ta thả sức cho tâm hồn ta bay bổng,
Cùng cánh én mùa xuân ẩn hiện trong những đám mây rực rỡ sắc cầu vồng
H.B.T




