Suối tóc thiên thanh
Vắt ngang dải đất hình chữ S
Chiếc trâm cài bảy nhịp – cầu Hiền Lương
Nối đôi bờ Bến Hải thân thương
Con sông – núm ruột Trường Sơn
Chảy vào lòng đất mẹ
Vĩnh Linh thương
Sáu mươi năm đã qua
Thời gian không làm già quá khứ
Vẫn còn đây ngày đất nước chia đôi
Con sông như lưỡi dao chém ngang khúc ruột
Vợ phải xa chồng, mẹ phải lìa con
Hai mươi năm thương nhớ héo mòn
Ngày thống nhất mong chờ mỏi mắt…
Không phải hoa mà hàng chùm pháo giặc
Hàng vạn bom rơi cày xới mảnh đất này
Cây cháy trụi mặt đất nham nhở
hố bom… chồng lên hố bom!
Người trước ngã người sau đứng dậy
bám đất giữ trời hạ pháo đài bay
Giặc trời đi rồi tay cuốc tay cày
Lời em ca cất lên từ địa đạo
Nụ hôn nồng anh trao em…
Ngày ngày mạ vá cờ “Hiền Lương”
Như khâu niềm tin thống nhất
Những sinh linh sinh ra từ lòng đất
Cất tiếng chào đời át tiếng bom rơi
Gương mặt em thơ như ánh mặt trời
mọc lên từ địa đạo…
Hạnh phúc vỡ òa trong ngày vui đại thắng
Cầu Hiền Lương ngập nắng – cờ - hoa
Mẹ ôm con, vợ ôm chồng
nhòa nước mắt
Hai mươi năm chờ ngày gặp mặt
Niềm vui!
nghẹn ứ niềm vui…
Những cánh chim tha phương
Nay trở về xây tổ
Gieo mầm xanh quê hương
Vắt hố bom sâu cho dòng nhựa trắng
cho vườn hồ tiêu trĩu quả xum cành
Trả lại cho đất bát ngát màu xanh
Biển Cửa Tùng trùng trùng con sóng
Tàu vươn khơi xa nặng lưới cá tôm
Bãi tắm Nữ Hoàng đón khách thập phương…
Vĩnh Linh ơi!
Quê Cha đất Tổ
Con tự hào là người con quê hương!
H.N