Vết loang chưa cũ…
Tôi đã gặp giấc mơ màu đỏ
Phía cánh buồm cong cõng nắng đi về.
Vết màu cũ loang qua ô cửa
Đếm lưng chừng cũng ướt hàng mi…
Một cánh buồm về, một cánh buồm đi
Nhón nửa bàn chân dội ầm ì sóng vỗ
Vệt bùn khô trở mùa nghe bắt nhớ
Giấc ngủ xanh rêu rát nắng đầu mùa.
Lỡ lần tìm nhát cứa chưa khô
Vần vũ tháng năm, nộ cuồng tháng chín
Em hắt hủi người – suốt – đời – câm – nín
Bởi biết chẳng bao giờ dám nói yêu em.
Một ngày dài rồi chỉ một đêm
Cứ lần lữa hẹn trời hửng nắng
Cổ tích ở gần, Bụt thì xa lắm
Em ở gần, cầu dải yếm khó qua…
Giấc ban trưa…
Nhanh đi em, mang mưa ra đầu ngõ
Đừng lần khân, thôi ngúng nguẩy, hẹn hò
Tóc đã đẹp, đường ngôi thanh thoát thế
Cớ gì em còn vấn vít, mân mê…
Nhặt đi em, đừng sót một lời quê
Hương bưởi, hương cau, ngọn nồm nam thổi mãi
Gió biển mặn mòi đan tóc bầy trẻ dại
Con mực khô quăn thơm nức cả bãi bồi.
Trở bàn tay nghe cây lá đâm chồi
Những nách lá điềm nhiên và vững chãi
Em ạ, mưa nhanh, mưa đi, đừng chững lại
Tháng hanh nồng sẽ bớt những lo toan.
Lúa trổ đòng cười mát cả nhân gian
Nghe tiếng sấm đì đùng nơi cuối bãi
Nhanh đi em, cơn giông chiều, đừng ngại
Cỏ khát tay em, em có khát tay người…
T.T.T.T




