Có phải lúc này em mới nhớ anh đâu
Mà nỗi nhớ se sẽ đặt bước chân đầu khi hoàng hôn khép mắt
Không thể rẽ dòng cảm xúc
Em thả hoang tim mình…
Mười một giờ
Mười hai giờ… sóng lặng lẽ dâng
Giận - thương hai kẻ mộng du dìu nhau men bờ uẩn khúc
Cứ lóng cóng thì thầm giăng mắc
Xui em tìm đích cuối - miền anh
Đêm - một giờ
Đêm - một giờ năm mươi…
Con chữ nhông nhao điên cuồng đòi thoát xác
Tỉnh mê lẫn lạc
Thắp lửa dẫn nhau về
Lưng chừng bình yên…
lưng chừng hạnh phúc…
lưng chừng khuya…
Anh có nghiêng xanh khát nhớ
Hãy mở toang chốt cửa
Lắng nghe sóng sánh sức xuân nhưng nhức bật mầm
Sẽ hiểu những ứ đầy nơi nghẹn lại dòng sông…
T.M.H




