Thời ấy, Vĩnh Linh – đầu cầu hậu phương miền Bắc
ngày ngày đêm đêm tiếp viện tiền phương
Tuyến lửa
bảy tấn bom / đầu người
truông -phố -làng biến thành tro xám
Tài sản riêng của người xung trận:
khẩu súng AK
Ngày hòa bình, dọn rác chiến tranh để lại
xác đạn bom, mùi giặc trời, mảnh máy bay rơi vung vãi
Bầu trời sạch xanh hơn…
đất Lũy thép, hoa đưa hương
trên đống tro tàn mọc lên phố xá
rừng cây bạt ngàn gió đan sắc lá
nắng chín khắp đồng
hạt bụi đời người tắm lại nước ngần trong…
Lớp trẻ thông minh, dấn thân, năng động
hơn thế hệ cha ông
họ mở đường lên từ miền đất cũ,
đang bay đến những chân trời lạ
họ biết Cầu vồng giả, nhuộm óng ánh sắc màu
biết những điều hệ trọng
từ gốc rễ, tầm cao…
Cột cờ Hiền Lương, Làng địa đạo, một nửa chiếc cầu
đất Vĩnh Linh đi qua bão tố
trên con đường rộng mở
vang vọng mai sau…
Màu cát
Rất nhiều màu phai trong thời gian, mưa nắng
riêng cát thì không
Nắng cháy,
cát đỏ ánh lên mạch sống
cát vàng mơ rời rợi cánh đồng thu
cát trắng ngời không trắng nào sánh được
cát lấp lánh thiên nga đen vỗ cánh
cất xanh từng hạt lên mầm
Cát gắn liền với mạch đất giang sơn...
mỗi hạt cát giữ trong lòng chút đời huyền bí
nắng đốt, mưa chan,
mơn man gió lạ
cát chẳng thay màu!
Người ta có thể không nhớ màu sắc cát
lẽ nào quên hồn cát chẳng tàn phai?
H.Q.P