Ngày bé thơ làng tôi nhiều chim lắm,
Se sẻ trao duyên trước mặt chào mào
Trên ngọn duối quành quạch ăn trái chín,
Mổ bâng quơ nhả hạt xuống nền đình.
Ngọn đa già dòng dọc về xây tổ,
Hót ríu ran trong khung cảnh trời chiều.
Chùa Dương Xuân chiến tranh làm sập nát,
Ông Châu chơi cu ngâm mấy câu Kiều
Ngày bé thơ lùa trâu sang cồn Nông,
Con sông Hiếu nước chia thành hai dòng.
Mò lên bờ ăn trộm dưa chuyên khâu,
Lật đa lật đật được năm ba trái.
Thằng Són, thằng Kiềm nghịch như quỷ sứ.
Cứ rủ tôi ăn trộm vườn cháu Đan.
Không mít chín thì thơm non ổi lập.
Trái nào nhai cũng chát chát chua chua.
Trưa tròn bóng trộm bưởi vườn Nậy Nồng.
Hàng rào dày chui mãi đít không qua.
Cái đầu trọc đụng phải tổ kiến càng lửa
Ba ngày đêm thành ông địa trong nhà.
Mười mấy năm xa quê giờ nhớ lại.
Ngọn đa già dòng dọc vắng chim kêu,
Riêng sông Hiếu nước vẫn xanh xanh mãi.
Chùa Dương Xuân được tạo lại khác xưa.
Xa quê lâu bạn bè trêu mất gốc.
Cái thằng dân Dương Xuân chẳng nên hồn.
Nhưng mỗi bước tha hương là mỗi lúc.
Kỷ niệm thời trẻ dại ghé môi hôn.
N.V.U