Trong nền thơ Việt Nam luôn tồn tại hai dạng thơ: thơ thời sự chính trị và thơ nỗi niềm riêng. Có nhiều nhà thơ có thể viết tốt cả hai dạng thơ và tác giả Nguyễn Đăng Quang (sinh năm 1968, quê quán xã Hải Vĩnh, huyện Hải Lăng) là một trong số ít ấy.
Tuy nhiên, thật khó có thể phân biệt được đối với tác giả, đâu là thơ nói về lý tưởng, đâu là thơ viết với những cảm xúc riêng tư. Bởi lẽ, khi đã xuất phát từ tâm hồn của nhà thơ, mỗi bài thơ đều thấm đẫm nỗi niềm và tỏa ra ánh sáng tư tưởng.
Tạp chí Cửa Việt trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Đăng Quang - Một giọng thơ nồng hậu, mộc mạc nhưng rất đỗi ngọt ngào, sâu lắng.
Tự tình mùa đông
Trời xanh gom hết nắng vàng
Để thu đón đợi Đông sang giao mùa
Cuối hoàng hôn tím mây thưa
Đầu non trăng đã nhớ mưa giữa ngàn
Suối reo ngọt tựa cung đàn
Gió ru mây trắng mơn man sương mềm
Đông về ngày sẽ gần đêm
Lả lơi cành lá bên thềm đợi trăng
Sao mờ gió nhẹ sương giăng
Thuyền xa ngóng ngọn hải đăng tìm bờ
Dệt từng điệu nhạc vần thơ
Đan thành câu đợi câu chờ người ơi!
Không Thu, Đông sẽ chơi vơi
Không Xuân, Hạ trắng một trời thương yêu
Không đem, ngày sẽ chênh chao
Không mưa, nắng sẽ hanh hao vai gầy
Tận cùng đêm, sẽ là ngày
Tận cùng mưa, nắng sẽ thay đổi mùa
Tận cùng những nỗi đau xưa
Hạnh phúc sẽ ấm lại bờ môi em
Nắng ngày lại nhớ mưa đêm
Hoàng hôn tím ngát càng thêm nhớ người
Dẫu xa tận cuối chân trời
Đông qua Xuân ấm nắng tươi anh về.
Không đề
Có những lúc một mình tôi tự hỏi
Nắng bên sông không có gió cồn cào
Trăng không giếng có lung linh huyền ảo
Xuân chưa về cánh én có chênh chao?
Có những Thu, nắng chiều hôn ghềnh đá
Ru biển xanh, xanh biếc tận chân trời
Những con sóng vỗ về nơi bờ cát
Lòng thuyền đầy thương nhớ giữa ngàn khơi
Tôi đã xa em xa em từ dạo ấy
Tiếng ve ngân thơ dại giữa sân trường
Dòng nhật ký chưa một lời ước hẹn
Cánh phượng hồng trĩu nặng những mùa thương!
Tôi đã theo những miền mưa xa thẳm
Mang theo ngày nắng đẹp giữa mùa đông
Chim về núi gọi hoàng hôn tím ngắt
Ánh trăng khuya nghiêng bóng cũng ấm lòng
Tự tình tháng giêng
Tháng giêng lại về trong những hạt mưa xuân
Cây lá nõn nà khoác thêm màu xanh mới
Hoa cải dướn ngồng trút vàng tươi mời gọi
Em chợt ngập ngừng trong cánh én chao nghiêng
Hoàng hôn chẳng tìm một chút nắng đó sao?
Hay để gió mây rạo rức nghiêng mắt biếc
Kỷ niệm xa rồi ấm lòng hay nuối tiếc?
Tháng giêng căng tràn bao khát vọng xuân ơi!
Lòng tự dặn dòng thinh lặng một góc thôi
Hãy để mùa xuân gieo tình đi khắp lối
Tháng giêng gập ghềnh chân trời nao em đợi
Cánh én nghiêng chao cuối lối có anh về.
N.Đ.Q




