Tháng mười một bâng khuâng, nghe bước chiều đưa tiễn. Mùa thu xa, màu lá úa vàng đau, mùi hoa cải rộn ràng hương xoắn xuýt vườn sau, mây biếc vào đêm, gương hồ gió nhạt nhàu.
Tháng mười một vươn mình trên những nhánh sầu đông. Cánh dã quỳ quanh co lối vàng xưa đượm nắng, đêm vầng nguyệt suy tư rải ánh vào trầm mặc, đâu đó thân phận người... giọt đông trắng lung lay.
Tháng mười một chạnh lòng thương chiều lá thu bay, thương tuổi tóc mây xanh, mắt cười vô tư lự, nhớ lắm đường chiều xưa màu hoa tươi sắc gợi. Chợt nhớ câu kinh chiều, chú sẻ nâu buồn nheo mắt ngóng bâng quơ.
Yêu tháng mười một ta về ươm nốt những vần thơ, gởi tặng người ta yêu với muôn lời tha thiết, tháng mười một ơi! còn bao mùa tiễn biệt, xin trút hết nỗi niềm vào lũng vắng trời xa.
Tháng mười một muốn lòng ngân mãi khúc hoan ca. Mặc đèn phố chờ đông heo hắt nhìn ai đó, chợt muốn về tuổi thơ theo tia nắng chiều lăn tăn trên ngọn cỏ. Ngâm một khúc thơ tình gieo vào gió những đắm mê.
Tháng mười một ta về soi bóng mình sâu giếng nước trăng quê.
N.T




