(Tặng Tiến - Nô)
Tôi bỗng gặp một góc rừng pha loãng
Trưa Lũng Cao như rót lại như ngừng
Vớt một thoáng mơ hồ phơi trước mặt
Đã mùa màng rạo rực khắp lòng thung.
Em đứng đón dưới trời mưa nặng hạt
Chiếc khăn thêu gợi một thoáng rằm!
Mở lòng tay đón tiếng chim chòe lửa
Gáo rượu cần chưa uống đã lâng châng
Ăn món chộp gặp mùa hoa chuối trổ
Bát canh uôi chờ đợi tiếng kèn môi
Rượu cứ ngấm và suối rừng cứ vỡ
Người chung chiêng thổ cẩm ngả nghiêng đồi!
Tôi cứ thế quên mình là lữ khách
Mặc cho men ủ lửa với làn môi
Mặc tĩnh lặng cồn cào trong mắt bản
Mặc lá răm, lá bưởi bên trời.
L.Q.S




