Không nhỏ bé tầm thường, không vĩ đại
Có thể bị vứt đi trong xó tối u buồn
Có thể đứng trên hai chân, vững chãi
Tôi một mình
Tôi lớp lớp triều dâng
Hạnh phúc và khổ đau, vốn thế
Như môi trường
Như cuộc sống của tôi
Cả cái chết đợi chờ tôi trước mặt
Hù dọa tôi
Tôi chấp nhận lâu rồi!
Tôi lo lắng như cây lo trái quả
Như đất đen trăn trở trước mầm chồi
Tôi muối mặn với cuộc đời dân dã
Tôi áo cơm no đói với ngày thường
Nhưng ví thử
Ngôi sao kia biết nói
Sóng biển kia biết hát nên lời?
Ngôn ngữ ấy, với tôi, chẳng bao giờ xa lạ
Ngôi sao và sóng biển, cũng là tôi!
Tôi đầy ứ
Thẳng căng
Tôi mạnh khỏe
Tôi cao hơn đất đá, mọi công trình
Tôi không phải sơ đồ, bản vẽ
Tôi cao hơn Người máy, Thần linh!
Những đau khổ
Không làm tôi gục xuống
Tôi lần tìm đầu mối các nguyên nhân
Những hạnh phúc, niềm vui được thưởng
Tôi
Một mình dạo mát ở ngoài sân!
Từng đối mặt với bạo tàn, chết chóc
Máu trào tuôn
Sẹo đóng tự trong hồn
Tôi mệt mỏi
Đến không còn sợ chết
Nhưng vẫn lòng ham sống, thật tôi hơn!
T.Q




