Tiếng reo
Nguyễn Minh Khiêm
10/08/2017 lúc 09:04
TCCV Online -
A! Đây một lọn tóc
A! Đây một mẩu xương
A! Chiếc lọ penicillin chưa vỡ
A! Một trang nhật kí
A! Chiếc mũ tai bèo
Đó là tiếng reo nhưng không phải là reo
Đó là tiếng đầm đìa nước mắt
Tiếng những khúc ruột đứt ra
Tiếng vành môi bật máu
Nhưng các anh đã reo
Reo như được nhìn thấy mặt nhau
Được đón nhau về trong vòng tay nức nở
Sau bao nhiêu ngày xuyên rừng bơ phờ mệt mỏi
Sau bao nhiêu khấn cầu tụng niệm
A! Quả trứng đứng được trên chiếc đũa
A! Chỗ này nghe tiếng đất âm âm
A! Chỗ này có vết dao làm dấu
A! Chỗ này có hòn đá làm bia…
Các anh cứ “A” khắp cả cánh rừng
Đi ngang rồi đi dọc
Đi xuống rồi đi lên
Núi cao rồi đồi thấp
“A” từ mùa khô
“A” qua mùa lũ
“A” xong rồi ròng ròng nước mắt
“A” xong rồi máu bật vành môi
Chỉ thế thôi mà rừng bớt rậm
Núi bớt cao, lũ bớt réo gào
Đêm bớt nghiêng, miếng cơm bớt đắng
Tiếng lá rơi trên tóc bớt rung
Trường Sơn điệp điệp trùng trùng
Bao nhiêu tên tuổi còn trong rừng già
Ai người đã nhập vào hoa
Ai người đã hóa chim ca lưng trời
Ai người thành giọt sương rơi
Ai người trong sắc lá tươi trên cành
Hãy về đoàn tụ gia đình
Cho cơn gió đỡ giật mình mẹ cha
Dù còn một mẩu thịt da
Dù còn sợi tóc dù là vụn xương
Dù là mảnh lược mảnh gương
Mảnh tăng mảnh võng còn vương trong bùn
Có nghe tiếng vọng gọi hồn
Về cho tia nắng hoàng hôn đỡ nhàu
Cho đêm đỡ buốt bã trầu
Nén hương đỡ buốt mười đầu ngón tay
Cái gàu đỡ buốt cái dây
Phía đêm đỡ buốt phía ngày mở ra
Để Trường Sơn chỉ màu hoa
Để không nghe những tiếng “A” nát lòng.
N.M.K
Nguồn, Tạp chí Văn nghệ quân đội
Nguyễn Minh Khiêm
Bài viết đăng trên Tạp chí Cửa Việt số 274