Bốn chiều không gian khép lại
Lạc giữa màn đen hai ngôi sao xa
Trôi trong bồng bềnh hư ảo
Thành chiếc thuyền trăng neo giữa thiên hà
Bỗng hiện ra hai bóng trắng
Nhấp nhô như những thiên thần
Và một đóa hồng dịu êm mở cánh
Thuyền trăng thành thuyền ái ân
Nụ yêu trao sáng lên ngàn ánh chớp
Vỡ tan treo giữa không gian
Những thiên thể lung linh màu sắc
Bồng bềnh theo dáng thuyền trăng.
Nến tình
Tặng nhau nụ nhớ làm gì
Hoa tròn búp đợi còn chi đêm dài
Người đi lạc hút hình hài
Mơ tàn canh mộng ra ngoài tàn canh
Ngủ đi trăng nước mặp tình
Mai lên đỉnh Ngự soi mình vào sông
Sóng thì sóng của cội lòng
Xanh thì xanh của mênh mông đất trời
Thì ngồi thả lá mà chơi
May ra gió có mang lời cỏ hoa
Nhắn dùm ta chút thật thà
Nến tình hao khuyết sương sa hao chờ.
Phân thân
Biết nói gì với Hà Nội đêm nay
Hoa sữa nồng nàn ru tôi bằng hương
Hồ Tây gọi mời soi tôi bằng trăng
Tình yêu lứa đôi xóa tôi bằng em!
Nỗi đợi chờ mang chính mình đi hoang
Là tôi tìm em đẫm sương khuya Hà Nội
Có cách chi để thôi khát một mình
Điều bí mật đã thành dông bão!
Lại dìu em trong vòng tay chiêm bao
Hoa sữa nồng nàn hôi tôn bằng hương
Hồ Tây ảo huyền ôm tôi bằng đêm
Tình yêu muộn phiền có tôi bằng em
H.T.H