Bốn mươi năm theo chồng
Trọn nghĩa muối mặn gừng cay
Bốn chục năm nuôi con
vẹn tình mẫu tử
Lúc ăn được, không có cái để ăn
giờ có cái ăn thì không ăn được
Xưa ôm con nằm trong nhà dột nát
Thân em hứng trọn cơn mưa
Nay nhà cửa khang trang, chăn chiếu có thừa
Phải ra nằm giường bệnh viện
Nghĩ đến em lòng anh trào nghẹn
Thầm gọi mình ơi...
C.H




