Thôi trò cút bắt để tìm nhau
Mình thôi chơi trò cút bắt nghe anh
Mưa buồn lắm khi anh tìm thấy em sau gốc cây đìu hiu đẫm nước
Chơi vơi nỗi đợi chờ tưởng như ngàn ngày đếm được
Anh đi đường vòng nào mãi mới gặp em?
Nắng đã đủ vàng trên kia lá đủ xanh
Ngọn gió buổi chiều cũng qua nhiều sông suối
Em không muốn mang thêm những điều buồn tủi
Khi nắng cuối ngày đã chuyển sang đêm....
Đừng chơi trò cút bắt nữa nghe anh
Em chỉ đợi ở một nơi duy nhất
nơi anh hẹn gặp
Anh sẽ không đến trễ đâu, em biết
Chẳng như trò cút bắt để tìm nhau...
Cuộc vô thường nào biết được lâu mau
Mà cứ phải đi vòng tìm nhau như thế
Hãy gần em ngay lúc này và nói một lời rất khẽ
Anh mệt mỏi lắm rồi, anh muốn dừng chân....
Sớm mai nghe tiếng
cu gù bên bậc cửa
“Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ...”
(T.C.S)
Nắng đã chạm ngõ ban
mai vàng như trăm đóa
cúc quỳ đan trên thảm
lá biếc của ngày thanh
xuân và giấc mơ nồng
nàn nảy mầm trên ruộng
hạn nghe tiếng cu gù
vang như điệu valse từ
một đêm xa lắc với
nỗi ơ thờ của một
người nhớ tiếc ngày hôm
qua khi bâng khuâng chợt
thấy ồ trời vừa gửi...
...nắng đã chạm ngõ ban....
T.T.T.T




