BORIS SLUTSKY (1919 - 1986)
buộc vào
đùi trái
cho chắc,
tôi trườn nghiêng,
bằng một bên sườn phải.
Đã tệ rồi
Lại càng tệ hơn,
không như trườn bằng hai tay hai chân
không như hồi chưa nổ ra cuộc chiến.
Hình như là đã một hai tháng…
Sau lưng tôi, càu nhàu cấm cẳn
tiếng quân Đức.
Nghe chóng mặt nhức đầu.
Tôi vươn người. Đứng thật thẳng lưng.
Viên đạn thì bé cỏn con.
Mà ngực tôi thì lớn.
Miệng hố người ta đào sẵn cho tôi
đón, hình như, đồng đội tôi ngã xuống.
Anh - một người lính trơn
Người lính không hàm cấp,
Người lính không huy chương.
Anh đứng, đất là đất
Anh nằm, đất là lăng -
Dải Ngân hà vằng vặc
Muôn đời soi quanh anh.
Mây ngả đầu non xanh,
Bão tuyết lồng, gió cả
Tiếng sấm trên trời vỡ,
Lâu lâu rồi trận ngưng…
Đồng đội về đủ mặt
Đây tay đồng đội nâng
Đặt anh vào quả đất,
Như đặt vào trong lăng...
Chúng tôi duỗi người, mở hé nắp áo quan,-
Nghe pháo dập đạn tuôn tảng sáng,
Nghe kèn lệnh trung đoàn rát giọng
Từ những nẻo đường mình đã hành quân.
Cõi chết đã là chi? Chúng tôi cứ vượt tràn.
Trong nghĩa trang, vẫn xếp thành đội ngũ
Đón đợi từng quân lệnh mới ban.
Chớ nghĩ rằng liệt sĩ không nghe nữa,
Lời hậu sinh kể về họ vẫn râm ran.




