(Tưởng nhớ Chế Lan Viên)
Người ta đẩy quan tài anh về gần ngọn lửa
Càng lúc Chế càng xa nước - mắt – cuộc - đời
Anh đến: đột ngột… như một niềm kinh dị
Anh đi: bàng hoàng như trái đất đang rơi!
Người vẫn nói về lửa và tro* đã nhẹ cánh bay
Hạt bụi bay một vòng trước khi là mãi mãi
Có những câu thơ dù thiêu cũng không thể cháy
Như thể lửa càng to, thảm cỏ mọc càng dầy.
Sống cạnh trăng sao, chết hóa trăng sao
Cảm ơn cuộc đời đã dâng ta đôi cánh
Đôi khi ngước nhìn trời: một nền lấp lánh
Thi nhân vẫn sáng đèn giữa đêm sâu.
L.T.N
________
*Tên một bài thơ của Chế Lan Viên




