Thế là mùa thu đi
Thế là mùa thu đi
Nhẹ nhàng như sắc lá
Để một cánh chim chiều
Nôn nao lòng khó tả
Con thuyền xưa đi đâu
Tiếng hò nghe vời vợi
Mà đôi bờ sóng dội
Vô tình lá vàng trôi
Màu hoa thì còn đó
Nhặt đôi vần thơ nhỏ
Cho vợi nhớ trời thu.
Biết bắt đền ai
Vô tình cơn gió thổi
Vô tình chút hương bay
Mà sao lòng ngất ngây
Tình găm đầy lối nhỏ
Ai xui mình gặp gỡ
Trốn cả lời yêu thương
Để lòng thêm tơ vương
Vòng tay chiều bối rối
Mùi hương nào như gọi
Ngọn gió về quắt quay
Đang trói làn tóc mây
Bờ vai mềm ngượng nghịu
Vòng tay ôm vương víu
Biết bắt đền ai đây.
N.L.N




