Mến tặng anh Nguyễn Văn Dùng
Bây giờ đã cuối mùa thu
bất chợt mưa bất chợt trời hửng nắng
Gió cuối miền nói điều chi sâu lắng
Mà thì thầm ru nhẹ đóa ngọc lan
Gió cuối miền vẫn cứ thổi miên man
Lời Tự tình gửi những người ở lại
Lục bát tặng mình mà sao anh khó nói
Để ngày đi, mưa nắng cứ thất thường
Anh đã đi qua những dặm đường
Từ mùa xuân yêu thương
với Khoảng trời riêng có
Từ mùa hạ nồng nàn
để Thương miền nắng gió
Đến mùa thu còn Vang mãi bài ca
Giới hạn cuộc đời đâu chỉ riêng ta
Nhưng ta biết đâu là Giới hạn
Để ngày về thấy lòng mình thanh thản
Để yêu thương chung thủy với bạn bè
Chiều mùa thu hoa tiễn bước anh về
Thơ đã nói thay tình người quyến luyến
Nắm bàn tay mà sao lòng bịn rịn
Phút giây này lắng đọng đến muôn sau.
N.H.T




