(Tưởng niệm liệt sĩ Đặng Thùy Trâm)
Chị từ sông đỏ xa xôi
Về đây sống chết với đồi núi xanh
Mỗi thương binh được chữa lành
Trăm vì sao sáng long lanh mắt cười
Chìm trong bom đạn gai người
Vẫn rừng rực tuổi đôi mươi ấm nồng
Bốn mùa xuân hạ thu đông
Bàn tay năm cánh hoa hồng nở tươi
Cả ngày bom dập tả tơi
Đêm về Chị vẫn ngồi khơi ngọn đèn
Đãi thanh cao lọc đớn hèn
Chữ âm ỉ cháy chữ nghèn nghẹn xanh
Không cầu lợi chẳng mua danh
Chỉ mong thắp lửa chân thành tinh khôi
Từng trang sách sáng lên rồi
Bao người tiếp Chị đưa nôi hòa bình
Tri ân tri nghĩa tri tình
Trăng quỳ trước mộ lặng thinh cúi đầu
Mơ hồ nghe đất thở sâu
Lại hồ như Chị lâu lâu… mớ cười!
N.N.H




