Quay quắt về chốn cũ tôi yêu
Quay quắt ủ riêng lòng thầm lặng
Chuyến xe đêm thả mưa qua ngõ vắng
Bóng đèn khuya hoa rụng bởi ưu tư
Những ngày xa sương khói mịt mù
Thèm rét buốt quàng ấm vai bè bạn
Men rượu đắng tiễn người xa vạn dặm
Cánh hoa này đầu ngọn cỏ còn mang
Níu làm chi năm tháng đủ gian nan
Thương cho lắm tóc râu sầu chớm bạc
Tha phương - ngước mặt trong trời hát
Khi về phóng khoáng với nhau hơn
Cứ dỗi hờn thoải mái bông lơn
Cứ như thể cuộc đời chưa chịu lỗi
Vội vã quá nỗi niềm như dấu hỏi
Quê nhà vời vợi ở sau lưng
Buộc vào đâu nẻo phố lộc vừng
Buông từng chuỗi ven đường mùa đỏ ửng
Thẫm hồn ai giấc mơ xưa lại rụng
Ngẩn ngơ hoài con mắt ướt rưng rưng...
P.V.Q




