Hạ mắc võng lên nhành thu vừa hé
Tháng tám chở mùa sang
Ngập ngừng hương cúc chưa tròn nụ
Chiều ngang lối cũ
Kỉ niệm len vào từng ngăn nhớ xa xưa
Ta mắc võng vào kí ức ngày tiễn đưa
Tháng tám chợt mưa, chợt nắng
Sân ga chiều vắng lặng
Em về nơi ấy, hạt mưa buồn hóa cánh thiên di
Hương cúc chừng níu bước người đi
Có chiếc lá chiều nay vô tình rơi lên bài thơ viết dở
Cơn gió mắc võng lên hai đầu nỗi nhớ
Xa xăm lời ru
Ầu ơ…”chua ngọt đã từng“
Tháng tám về mắt phố rưng rưng
Chiều lặng khúc ngân
Cánh chim ngày xưa thiên di về phương nam rực nắng
Vách nhớ cơ hồ phẳng lặng, hương cúc neo vào đâu giữa hoàng hôn vắng?
Thôi đành neo vào nhành thu…
Tháng tám về mắc võng lời ru
S.H




