Tháng mười
(TCCV Online)
Ngày xưa có mẹ
Tháng Mười
Đầy ao tiếng ếch reo cười
Nghịch mưa
Bây giờ
Trông sớm trông trưa
Mẹ biền biệt
Tiếng ếch thưa thớt dần
Phập phồng bong bóng ngoài sân
Bên thềm nước mắt dâng dâng
Ngập lòng
Mẹ ơi!
Thương nhớ khơi dòng
Ếch con ngồi khóc
Thuở nòng nọc xưa
Quê nhà lút mặt ao mưa
Chân trời phía mẹ lạnh chưa?
Tháng Mười…
N.N.H
Mỗi ngày
TCCV Online –
Không ai bắt
Chỉ là tôi tự buộc
Mỗi ngày
Có thể hay hoặc chưa hay
Nghĩ về ai đó, điều chi đó
Viết một vài câu gì đó
Dẫu rất thầm rất nhỏ
Còn hơn dông dài ngáp vặt nói suông
Không nên chết ngợp trong biển khổ sông buồn
Cũng đừng ám thị bản thân mình thua thiệt
Đơn giản vì tôi biết
Được sinh ra đã là phúc ân đặc biệt
Tội lớn nhất trên đời: Phí phạm quỹ thời gian!
Không phải vô tận vô cùng như vũ trụ mênh mang
Mỗi cuộc người vốn nhỏ nhoi ngắn ngủi
Chưa xanh đã vàng
Chưa đầu đã cuối
Chưa kịp trăng hát nắng cười đã mưa khóc gió than lầm lũi
Từng sát-na vụt qua là một mẩu bản ngã uyên nguyên
mất tích mất tăm nuối tiếc biết đâu tìm
Cám ơn khắc nghiệt bão giông số phận dập dìm
Cho ta biết sự sống mong manh để quý từng cỏn con hơi thở
Cám ơn những va vệt cố ý vô tình những quăng quật không cần cơn cớ
Để lì chai sỏi đá phát hiện ra mình cũng biết vỡ biết đau
Không phải xa xưa không phải mai sau
Mà lập tức bây giờ
Phải thanh thản cho đi nhận về những trái-cam-lòng-tốt!
Chẳng quá vui khi được tán khôn ngoan cũng chẳng quá buồn
lúc bị chê dại dột
Nhẫn để vui
Vui để vượt
Mỗi ngày…
N.N.H




