Nắng từ nhà mướp đi ra
Bỏ quên vạt áo tháng ba đầu giàn
Chị em nhà bướm đa đoan
Xỏ tay vào nắng bay vàng mặt sân.
Chiều cuối chạp
(Tặng LN)
Chiều sông vắng không bóng đò gối bãi
“Mây già nua, gió cũng thổi phều phào”
Bàng thơ ấu rụng đỏ đường cổ thụ
Gió Giang Đình thổi lạnh buốt ca dao
Bờ thanh vắng một mình ta xuống bến
Sú phong phanh áo khoét cổ đợi chờ
Bần ngái ngủ mơ “Giang Đình hữu cảm”*
Quả giật mình ném rụng một câu thơ
Bến có sóng, sông ngoài vùng phủ sóng
Trời hoang liêu nắng cũng bỏ đi rồi
Vài bậc đá rêu phong bờ cổ độ
Sông Lam chiều lơ đễnh lục bình trôi
Chiều cuối chạp không bóng người năm trước
Cúi gập người đi ngược hướng heo may
Phiên áp Tết mình mình mua, mình bán
Câu thơ chiều, lấm láp bụi mưa bay.
Giang Đình, áp Tết Đinh Dậu
Y.T
___________________
* Thơ Nguyễn Du




