Chiều Nghi Xuân nắng Tiên Điền
Câu Kiều quặn thắt mộ phần Nguyễn Du
Nén hương nối cõi thâm u
Hàng cây gọi gió hát ru muôn lời
Ba triều đại - một cuộc đời
Nhiễu hương tan nát một thời điêu linh
Mấy phen lên thác xuống ghềnh
Cánh bèo bạt xứ lênh đênh phận người
Rời kinh lưu lạc Quỳnh Côi*
Ba mươi tóc nhuốm mây trời bạc phơ
Sự đời vận hết vào thơ
Đục trong - trôi nổi - bơ phờ đói no
Lòng nhân sâu chẳng bến bờ
Phận người day dứt từng tờ cảo thơm
Chốn quan trường lệ òa tuôn
Kiếp người ấm lạnh nỗi buồn thế gian.
N.V.T
______________
* Quỳnh Côi - Thái Bình quê vợ Nguyễn Du




